apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Lúc này đây, còn là mệnh của phụ mẫu, cho nên dù có sai lầm cũng thể thoái thác;

Lúc này đây, còn là hoàng chỉ tứ hôn, cho nên thiếu chút lễ nghi tôn quý, nhưng lại hơn vài phần ấm áp bình thản;

Trước mắt mảnh đỏ rực, Kỳ An an tĩnh ngồi.

Đợi đến, cũng là đợi khát vọng hai kiếp người của nàng: mái nhà.

Trường Lan giúp nàng bước ra ngoài.

Đi ra khỏi khuê phòng, qua đình viện dài thật dài, cũng là qua quá khứ.

Trong đại sảnh, Tiêu Lục ngồi ghế chủ vị. Cha mẹ mất, trưởng huynh còn, là thân nhân duy nhất của Thất, cũng là đường lui duy nhất của nàng. Lặng lẽ xiết chặt bàn tay nhìn muội muội đang tới.

Lặng yên khẩn trương còn có Hiên Viên Sam. Mặt ngoài vân đạm phong thanh cũng giấu được hai tay mồ hôi dưới áo.

Hắn từng trải qua vô số chuyện, trong hoàng cung cũng nhìn cảnh giết người thấy máu thành quen, sau khi lớn lên, làm vương, có đất phong, đối mặt với bao chuyện khó khăn, vất vả có, phiền lòng có, nhưng chưa từng khẩn trương bao giờ.

Nhưng hôm nay, khẩn trương tới mức như bước được.

“Mạc Nhược, ngươi nói lúc này có phải là ểm đến cuối cùng của Thất?” Thái tử nhìn vương thúc ngọc thụ lâm phong đứng trong đám người, nhàn nhạt hỏi câu.

Mạc Nhược cười khẽ, tao nhã thay đổi tư thế,  “Lúc này nếu như lại là sai lầm thì để ta cưới nàng thôi!”

Thái tứ liếc cái, “Hắn đội đất lên liều mạng với ngươi!”

Mạc Nhược gãi đầu, mắt cũng chớp, “Ta cầu còn được!”

Đại sảnh ồn ào sau khi Kỳ An tiến vào thì đột nhiên tĩnh lại.

Gả y đỏ thắm, dáng người mềm mại th tha, lúc bước uyển chuyển duyên dáng.

Thái tử ngắm nhìn, đột nhiên cong khóe miệng.

Tiểu Thất tươi cười sáng lạn, người trước mặt bị nụ cười của nàng hấp dẫn. Không nén được khẩn trương trong lòng, cơ hồ ngay lúc Kỳ An bước vào, Hiên Viên Sam bước tới phía nàng.

Muốn giữ nàng trong tay mới có cảm giác hạnh phúc này chân thật.

Kỳ An sau khi giật mình thì nhịn được hé miệng cười khẽ. Nam nhân kia, từ trước tới giờ luôn lạnh lùng, lại đổ mồ hôi cả tay.

Không có cao đường, Kỳ An chỉ xoay người hành lễ với Tiêu Lục, Hiên Viên Sam cũng cúi người thật sâu. Cảm tạ người Tiêu gia lúc chăm sóc nàng thành nữ tử tinh tế sâu sắc như vậy;

Đợi Kỳ An xoay người lại, Tiêu Vinh cùng chúng tướng quỳ xuống làm Kỳ An sợ tới mức chân mềm nhũn, nếu có Hiên Viên Sam nhanh tay đỡ lại, phỏng chừng nàng cũng quỳ xuống.

Động tác này của nàng cũng khiến Hiên Viên Sam toát mồ hôi, cứ theo tư thế kia, nàng mà quỳ sụp xuống chắc cũng làm hài tử trong bụng chóng mặt mất.

Mọi người quỳ quay người về hướng bắc.

Tiêu Vinh sau khi quỳ xuống, chưa nói gì “thùng thùng thùng” khấu đầu ba cái, mới cao giọng, “Tướng quân, phu nhân, trước kia tính, thư hiện giờ mới là chân chính lấy chồng. Xin tướng quân yên tâm, A Vinh bảo vệ tốt cho thư.”

Tay vừa nhấc, mọi người lại đồng loạt đứng dậy, động tác đơn giản gọn gàng có chút lộn xộn.

“Tiểu thư!” Tiêu Vinh hơi cúi người, “Chúng ta tiễn thư!”

Kỳ An nghĩ nói tiễn, là tiễn nàng ra cửa. Nàng lại biết lại là tiễn thế này.

Nàng ngồi trong kiệu, thật vất vả mới khóc thành tiếng. Nàng ngồi rất vững vàng, giống như ngồi mặt đất vậy, bởi vì kiệu phu của nàng chính là tứ đại tướng lãnh theo Tiêu Dục lúc trước.

Ngoại trừ Tiêu Quý được thay thế bởi Trường Khanh, thiếu ai.

Tiêu Vinh, Tiêu Phú, Tiêu Hoa, Tiêu Trường Khanh, hề nhìn nhau, động tác lại c kỳ ăn ý.

Bằng vào tu vi của bọn họ, cho dù có nâng cỗ kiệu đường núi cũng như giẫm đất bằng, huống chi trong kiệu chính là thư của bọn họ.

Giờ này khắc này bọn họ phải là tướng quân danh chấn phương, bọn họ chỉ là những thiếu niên bên người lão tướng quân năm đó.

Lão tướng quân còn, bọn họ tiếp tục che chở thư, tiễn thư đường về nhà chồng.

Trong mắt Tiêu Vinh có lệ quang nhưng hề khóc. Hắn là đang nhớ tới năm đó, tướng quân từ chiến trường trở về, để nguyên áo giáp tới hôn nhẹ lên gương mặt nữ nhân đang ngủ say rồi mới tắm rửa thay quần áo.

Lại nhớ tới vị tướng quân luôn bình tĩnh, lâm nguy mà loạn nhưng gặp khi thư oa oa khóc lớn thì lại sợ tới mức tay chân luống cuống, ngừng dỗ dành, “Tiểu Thất, Thất à, con muốn gì thì nói , cha nghe lời con, con đừng khóc nữa!”

Nếu dỗ được thì lau mồ hôi trán, quay đầu quát, “A Vinh, mau đưa sáu tên tử thối kia lại đây, nói rằng muội muội đang khóc.”

Sau đó lát, sáu g tử người cầm thương người mang kiếm từ sáu nơi chạy lại.

Sau trận rối loạn, thư sụt sịt mũi, ngừng khóc, lão tướng quân mới có thể vỗ lưng mà nói, “A Vinh, ngươi nhớ để ý Thất giúp ta, nàng khóc thì ngươi hò hét giúp ta, được ?”

Giờ phút này, lão tướng quân, người có nhìn thấy , thư mà A Vinh che chở đang đến hạnh phúc của nàng?

Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x