apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Kỳ An đứng sau cửa, nước mắt từng giọt từng giọt chảy xuống.

Bởi vì đào đầy trời kia giống như nước mắt rơi xuống, lả tả rơi rụng.

Cửa bị người nhẹ nhàng đẩy ra, nàng rơi vào cái ôm ấm áp.

Hiên Viên Sam ôm lấy nàng, cẩn thận đặt nàng lên giường, lại đắp chăn lên mới nhẹ nhàng lau nước mắt nàng.

Nàng nhìn , muốn nói gì đó. Hắn lại cúi đầu xuống, in môi nàng, trằn trọc mút vào, ôn nhu say lòng người.

Hắn tiến gần sát tai nàng, “Ta biết, đến để nói tạm biệt.”

Bởi vì hiểu, cho nên tin tưởng, nàng cần phải nói gì cả.

—————-

“Tiểu thư, ngươi nói cưỡi ngựa xuất giá được ? Hẳn là đủ uy phong!” Tiêu Phú đề nghị.

“Không được!” Đề nghị này bị từ chối tức khắc, Tiêu Hoa vỗ bàn, “Tân nương đều ngồi kiệu , thư cưỡi ngựa còn bị chê cười sao? Hay là chúng ta làm kiệu thật đẹp, kêu bọn bối hái tươi toàn thành đến gắn lên, nhất định rất đẹp!”

“Quá tục khí, cũng phải cầu phúc Hoa thần nương nương…” lại bị phản đối.

Kỳ An mở to hai mắt ra nhìn, nói xen vào, “Các vị thúc thúc, cần phức tạp vậy chứ? Hiên Viên chuẩn bị kiệu rồi, hẳn là kém quá đâu.”

“Không được!” mấy vị tướng quân nhất tề quát, đây là lần đầu tiên họ nhất trí ý kiến từ lúc bắt đầu thảo luận về hôn sự của nàng đến giờ.

Kỳ An ngậm miệng, lặng lẽ sờ bụng. Không được thì được, lớn tiếng như vậy làm gì, dọa cục cưng rồi!

Tiêu Hoa nhảy dựng lên, “Tiểu thư thành thân, sao có thể qua loa như vậy!”

“Đúng!” Tiêu Phú tiếp lời, “Tiểu thư nhà ta nhất định phải phong phong quang quang xuất giá, làm tân nương xinh đẹp nhất đời này!”

“Bốp!”, đầu bị đập, “Oa!” Tiêu Hoa quay lại, “Lão đại, sao ngươi lại đánh ta?”

“Không đánh ngươi thì đánh ai?” Tiêu Vinh tức giận quát, “Tiểu thư ngươi có lúc nào phải là thư xinh đẹp nhất đời này? Lời nên nói thì nói, đáng bị đánh sao?”

Kỳ An buồn cười lắc đầu.

Trường Khanh hoắc mắt đứng dậy, “Các vị thúc thúc cứ chậm rãi thảo luận, thư muốn tản bộ.”

Tiêu Vinh liên tục gật đầu, “Tản bộ , tản bộ , hôm nay nhiều chút, ngày mai mới có tinh thần.”

Trường Khanh kéo Kỳ An được vài bước nghe sau lưng nổi lên tiếng thảo luận sôi nổi.

Kỳ An thực muốn thở dài, hôm nay tản bộ và tinh thần ngày mai hình như có gì liên quan?

Đi lúc, Kỳ An mới cười nhìn Trường Khanh, “Hôm nay hình như tâm tình Trường Khanh rất tốt?”

“Ân! Nhóm thúc thúc tâm tình cũng tốt lắm!” Trường Khanh đáp.

Kỳ An chậm rãi bước , cảm thấy ánh mặt trời hôm nay ôn nhu lạ thường.

Vì nghi thức ngày mai, nàng rời đến ở nhà cũ của Tiêu Lục, hiện giờ dạo ngắm nghía chút, thấy tuy rằng có nhỏ hơn so với vương phủ nhưng cũng có thi vị riêng.

“Tiểu thư nhất định hạnh phúc!” Trường Khanh sau lưng khẽ nói câu.

“Đúng vậy, nhất định hạnh phúc.” Kỳ An ngẩng đầu, trong gió có hương tng thoảng.

Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x