apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Hoàng thượng nhìn phong thư trong tay, nửa ngày sau mới đứng dậy.

Trên tờ giấy chỉ có câu, “Hôn kỳ của thư tới, trừ Tiêu Quý lưu thủ, chúng tướng thỉnh chỉ hồi kinh, mong Hoàng thượng ân chuẩn.”

Một hồi lâu sau, Hoàng thượng lại trở về bên cạnh bàn, cầm lấy bút lông viết chữ thật to, “Chuẩn!”

—————–

Một ngày này, trời trong nắng ấm.

Lãng nhi ngồi trong lòng Kỳ An, trong mắt tràn đầy ngạc nhiên, “Nương, ở đây có muội muội sao?”

Kỳ An buồn cười vuốt tóc , “Sao Lãng nhi biết được là muội muội?”

Lãng nhi cẩn thận sờ chút, vừa chạm vào lại rụt tay rất nhanh, “Lãng nhi muốn có muội muội, nương có thể sinh muội muội ?”

“Chuyện đó nương quyết định được.”

“Người có thể quyết định là phụ thân sao?” Lãng nhi chớp chớp mắt, “Phụ thân hiểu rõ nương nhất, nương nói cho phụ thân biết nương muốn sinh muội muội, phụ thân nhất định phóng muội muội vào trong bụng nương. Nương, nương nói với phụ thân được ?”

“Lãng nhi!” Kỳ An ôm chầm , lau mồ hôi mặt , “Không thể như vậy nha, mặc kệ là đệ đệ hay muội muội đều là con của nương. Lỡ đó là đệ, nghe thấy Lãng nhi nói rất buồn a!”

Lãng nhi nghiêm mặt nửa ngày, cúi đầu đặt tay lên bụng Kỳ An, “Cục cưng đừng buồn nha, ca ca thương ngươi!”

Sau đó, ghé vào tai Kỳ An, nhỏ giọng nói, “Nương, nếu là đệ đệ, chúng ta về sau lại sinh thêm muội muội được ?”

Kỳ An hôn nhẹ lên mặt , “Tại sao Lãng nhi lại muốn có muội muội?”

Lãng nhi suy nghĩ hồi lâu mới cố gắng kiễng chân ôm cổ nàng, vỗ vỗ lưng nàng, “Bởi vì nương luôn nhớ tới Sở Sở tỷ tỷ, nên chúng ta muốn có muội muội, gọi nàng là Hiên Viên Sở Sở. Như vậy, chúng ta có Sở Sở tỷ tỷ thì có Sở Sở muội muội, nương phải khóc nữa.”

Trong lòng ấm áp, Kỳ An ôm chặt Lãng nhi. Một lâu sau mới buông ra, nhéo nhéo má , “Lãng nhi, nương rất vui. Nhưng Sở Sở tỷ tỷ là Sở Sở tỷ tỷ, muội muội là muội muội, về sau Lãng nhi nhà chúng ta vừa có Sở Sở tỷ tỷ lại có cả muội muội, nhất định rất hạnh phúc. Nếu Sở Sở tỷ tỷ biết Lãng nhi đem tên nàng cho người khác nói Lãng nhi ngoan đó!”

Sở Sở vĩnh viễn chiếm vị trí bất biến trong lòng nàng, thể thay thế, cũng muốn thay thế.

Nỗi đau mất Sở Sở chính là quá khứ thể xóa nhòa. Nàng nhìn thẳng vào, nhớ tới để càng quý trọng hạnh phúc hiện tại.

Nên nàng nói, “Giờ phút này, người ta yêu nhất chính là Lãng nhi nhà chúng ta!”

“Lãng nhi sớm biết mà!” Lãng nhi thỏa mãn reo lên. Nương đương nhiên yêu nhất, luôn biết mà.

“Tiểu thư!” Quản gia lau mồ hôi chạy tới.

Sắc mặt Trường Khanh biến đổi, cảm thấy mỗi lần lão quản gia tiến vào với vẻ mặt này, chắc c có chuyện gì tốt.

“Tiểu thư, Lạc Hoài Lễ tướng quân tới chơi.”

Lạc Hoài Lễ? Mí mắt Trường Khanh giật cái, biết vì sao cảm thấy thanh kiếm bên người có chút nóng nảy.

“Hắn có chuyện gì?” Kỳ An quay đầu hỏi. Nếu như việc quan trọng, thật sự là muốn gặp .

Quản gia nhìn Lãng nhi trong lòng nàng, liên tục lau mồ hôi, “Lạc tướng quân nói muốn gặp Lãng nhi thiếu gia.”

Kỳ An nhìn hài tử cái, nói gì.

“Nương?” thấy nàng trầm mặc, Lãng nhi cúi đầu gọi tiếng.

Kỳ An mím môi, xoa xoa đầu . Quản gia đứng yên bên nhìn thần sắc nàng.

Kỳ An thở dài, quay đầu nói, “Để vào !”

Cho dù vợ chồng ly hôn, cho dù muốn Lãng nhi gặp , nhưng cũng có quyền thăm hỏi chứ?

Lạc Hoài Lễ vào, vẫn còn ặc triều phục, anh khí bức người. Ngay cả Lãng nhi cũng trộm liếc mắt đánh giá vài lần mới lùi lại trong lòng Kỳ An.

“Tiểu Thất!” Lạc Hoài Lễ cười nhìn Kỳ An rồi mới quay sang nhìn Lãng nhi, nụ cười mặt trở nên sáng ngời, “Lãng nhi!” chờ mong nhìn Lãng nhi.

“Lạc thúc thúc!” Lãng nhi kêu tiếng, quang mang trong mắt thoáng tối sầm, rồi lại khôi phục rất nhanh, cười lên, “Ngoan!”

Sau đó là lặng im, lặng im khiến người ta khó chịu.

“Lãng nhi!” Lạc Hoài Lễ đến gần vài bước, ngồi xồm xuống, “Ta có thể ôm con cái ?”

Lãng nhi động đậy, chỉ ngừng nhìn .

Kỳ An đánh giá thần sắc chút, hỏi “Ngươi định đâu?”

Lạc Hoài Lễ quay đầu, nửa ngày mới nhẹ nhàng cười, trong tiếng cười chứa đựng chua sót, “Tiểu Thất, đúng là nàng hiểu ta.”

Kỳ An nói gì, hai tay vội vàng vuốt vuốt nếp nhăn quần áo Lãng nhi.

Lạc Hoài Lễ cũng tiếp tục, nói tiếp chỉ thêm đau lòng mà thôi.

Hắn nói nhanh, “Vài vị tướng Tiêu gia lĩnh chỉ hồi kinh, trong quân thiếu người, Hoàng thượng ều động người bổ sung, ta cũng ở trong số đó.”

Hồi kinh? Kỳ An nhìn Trường Khanh, Trường Khanh lại nhìn chằm chằm mặt đất, nghiên cứu mấy con kiến đang bò qua.

Kỳ An day trán, phải là nguyên nhân nàng vừa nghĩ tới chứ? Quân Tiêu gia là vì hôn lễ của nàng? Nàng vốn nghĩ Tiêu Vinh chỉ chọn vài đại biểu đến thôi, hiện tại xem ra động tĩnh vô cùng lớn đây. Thật đau đầu! Có đôi khi thể nói, đám già trẻ kia tùy hứng đúng là làm người ta phát ên. Ai nói bọn họ cơ trí bình tĩnh, lấy chọi trăm? Thật sự hoài nghi, biết quân đội kia dũng mãnh thiện chiến như thế nào, lại trừng mắt nhìn Trường Khanh cái.

Trường Khanh là ai? Đó chính là người ở bên nàng nhiều nhất, lập tức hiểu ý nàng, “Tiểu thư, hiện giờ cũng có chiến sự, Tiêu thúc thúc bọn họ rời thời gian cũng sao. Huống chi, có các phó tướng ở lại, nếu mọi chuyện xảy ra đều phải dựa vào bọn Tiêu thúc thúc, hừ, như vậy bọn người kia cũng phải rèn rũa thêm nữa.”

Lạc Hoài Lễ lại nhìn về phía Lãng nhi, nói, “Ta , ba tháng sau về.”

“Sao lại lâu như vậy?” Kỳ An có chút kinh ngạc.

Lạc Hoài Lễ cười cười, “Còn có vài việc muốn làm. Sẽ rất lâu gặp được, Lãng nhi, có thể ôm ta cái ?”

Kỳ An cúi đầu, hỏi vì sao lại rời lúc này, cũng hỏi bằng vào thân phận của , loại chuyện này cần đích thân làm.

Lạc Hoài Lễ cũng nói, là tự nguyện xin .

Nhìn thê tử mình yêu sâu sắc từng bước rơi vào vòng tay người khác, tự tin có thể chịu được nỗi đau xót này.

Lại nhớ tới lúc trước, khi và Long Liên thành thân, Thất làm sao có thể cười mà nhìn; nghĩ đến lúc ôm Long Liên vào lòng, Thất trằn trọc thế nào. Đúng là tự mình trải qua vĩnh viễn hiểu được.

Trong lòng có chút chua chát, Kỳ An đứng dậy, nói với Lãng nhi, “Lãng nhi ở đây chơi cùng Trường Khanh thúc thúc lát, nương hơi mệt, nương về phòng trước.”

Lãng nhi nhìn Lạc Hoài Lễ cái, miệng liền mếu, kéo áo Kỳ An, “Nương, Lãng nhi cùng nương và bảo bảo ngủ!”

Kỳ An giật mình quay đầu , “Lãng nhi, ôm thúc thúc cái được ?”

Lãng nhi nhìn nàng, sụt sịt mũi, tới trước mặt Lạc Hoài Lễ.

Lạc Hoài Lễ giang tay ôm , ôm thật chặt, mắt cay cay, có cái gì đang muốn trào ra.

Tiểu hài tử bé bỏng trong lòng đúng là nên được bảo vệ thật tốt, sao lại bỏ lỡ?

“Lãng nhi, Lãng nhi…” gọi, thanh âm dần dần khàn khàn.

Lãng nhi rên tiếng, ngoan ngoãn để ôm.

Một hồi lâu sau Lạc Hoài Lễ mới bình tĩnh lại, hôn cái lên trán Lãng nhi, buông ra, “Lãng nhi, con phải ngoan ngoãn nghe lời nương, ta trở về tới thăm con.”

Lãng nhi nhìn , đôi mắt to chớp chớp, “Lãng nhi từ trước tời giờ đều rất ngoan, vẫn rất nghe lời nương.”

“Đúng! Lãng nhi đương nhiên rất nghe lời!” Không nghe lời, là . Lạc Hoài Lễ hít sâu hơi, đứng dậy, “Tiểu Thất, cám ơn nàng. Ta trước!”

“Ân!” Kỳ An cúi đầu lên tiếng.

Lạc Hoài Lễ xoay người sải bước rời . Hắn rất nhanh, hề quay đầu lại. Nhưng tấm lưng thẳng và cứng rắn kia lại chứa đựng vài phần hiu quạnh.

Kỳ An nhìn . Có số việc, số người, khi bỏ qua, thật sự biến mất.

Lãng nhi là bảo bối của nàng, là bảo bối nàng vượt qua tuyệt vọng bi thương mà có.

Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x