apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Hiên Viên Sam biết bọn họ thảo luận chuyện gì, đứng trong sân nghe thấy tiếng ghế dựa đổ xuống đất đánh rầm.

Hắn khẩn trương bước vài bước về phía phòng, lại ngừng lại, nghiêng tai lắng nghe, tựa hồ có tiếng gì khác.

Tuy nhiên, lát sau lại vang lên thanh âm Hồ thái y, c kỳ kinh ngạc, “Cái gì?”

Nửa ngày sau, cửa phòng mở ra, Hồ thái y quả thực nhảy từ trong phòng ra, “Không được! Không đồng ý! Lão phu tuyệt đối đồng ý!”

Hiên Viên Sam mở to hai mắt nhìn, bởi vì Kỳ An còn giày cũng đuổi theo ra, túm lấy tay áo Hồ thái y, lắc lắc, “Sư phụ, người đừng có xúc động như vậy. Sư phụ cẩn thận nghĩ mà xem, có sư phụ ở đó, ta làm sao có chuyện gì được?”

Mặt Hồ thái y đỏ lên, “Không đồng ý! Kiên quyết đồng ý!”

Một bên giật áo ra khỏi tay Kỳ An, bên ra ngoài.

Lúc đối diện với Hiên Viên Sam, khí huyết mặt lại càng cuồn cuộn dâng trào, chỉ vào mặt Hiên Viên Sam mà mắng, “Lúc trước nhìn thấy vừa mắt, hiện giờ nhìn thấy, hừ hừ, cũng khá hơn chút nào!”

Hiên Viên Sam sờ sờ mặt, có chút mờ mịt, nhưng phản ứng vẫn rất nhanh, tiến lên ôm lấy Kỳ An, dùng áo dài che chân nàng, liếc mắt nhìn nàng vẻ đồng ý.

Kỳ An cũng kịp nói gì với , hai mắt chỉ ngóng theo Hồ thái y ngoài cửa, “Sư phụ, người dùng góc độ người làm y nhìn xem sao!”

“Ta trước tiên vẫn là sư phụ ngươi!” Hồ thái y quát, tức giận chạy ra ngoài.

“Sư phụ!” Kỳ An ở phía sau kêu to, nhìn vẫn ra quay đầu lại, thở dài tiếng, “Hóa ra có chút tiếc nuối, đúng là cả đời thể bù lại. Sư phụ, ta chỉ là làm sai lần, người lại muốn cuộc sống sau này của ta mỗi lần đối mặt đều thấy áy náy!”

Cước bộ Hồ thái y chậm lại.

Kỳ An tiếp tục nói, “Mà thôi, mà thôi, nửa đời trôi qua, tuổi già nhanh đến. Nhiều nhất là về sau nén giận, ngoan ngoãn phục tùng, coi như là thiếu nợ !”

Hồ thái y cũng từ từ quay lại, đứng trước mặt Kỳ An, râu vẫn còn run run, hiển nhiên là tức giận. Thở hổn hển hồi, mới quát, “Ai nói ngươi thiếu nợ ? Ngươi thiếu nợ ai hết, ai dám để ngươi oan ức?”

Rồi đẩy cửa vào, quay đầu bảo, “Ngươi còn lại đây từ từ giảng cho lão phu?”

Kỳ An cười, giật nhẹ ống tay áo Hiên Viên Sam, “Để ta xuống!”

Hiên Viên Sam mơ hồ đặt Kỳ An lên giường, lại bị Hồ thái y đuổi ra ngoài.

“Bọn họ làm cái quỷ gì trong đó vậy?” Hiên Viên Sam hỏi Khinh Ngũ.

Khinh Ngũ sờ sờ mũi, quay đầu hỏi Trường Khanh bên cạnh, “Bọn họ làm cái quỷ gì trong đó vậy?”

Trường Khanh liếc cái, “Tiểu thư đang nói chuyện, Hồ thái y đang nghe!”

Khinh Ngũ nhất thời chết đứng.

Trong lúc đó, Hồ thái y tiếp tục xem mạch Kỳ An, xác nhận rồi lại xác nhận, mới nói, “Ngươi khẳng định sao?”

Kỳ An cười, vỗ về bụng, “Cục cưng chưa thành hình, sinh chung bám vào, lại cùng cốt nhục với , lúc này dẫn sinh chung trong cơ thể ra là tốt nhất.”

Hồ thái y thở dài, “Thân thể ngươi vốn khỏe mạnh, cũng có gì đáng lo, nhưng trải qua chuyện hôm qua, thai vị sai lệch, có chút hung hiểm.”

Kỳ An lắc đầu, “Không sao. Chúng ta phong bế tay, tự nhiên ảnh hưởng đến cục cưng.”

“Vậy còn ngươi, dẫn sinh chung chịu đau đớn toàn tâm, ngươi có thể chịu được, giữ cho lòng thanh tĩnh? Nhất là lúc này ngươi đang mang thai, yếu .”

Kỳ An cúi đầu, mặt hiện lên vẻ ảm đạm, “Ta chịu được.”

“Tiểu Thất, ngươi cũng biết, nếu ngươi bị động, chẳng những dẫn sinh chung ra được mà còn ảnh hưởng đến thai nhi trong bụng.”

Kỳ An xiết chặt tay, “Sư phụ, ta từng chịu đau thương hơn thế này nhiều, ta đương nhiên chịu được.”

Ánh mắt Hồ thái y ngưng trụ.

Kỳ An nhìn đầu ngón tay trắng bệch, “Sư phụ, ta chịu được.”

Nàng đương nhiên chịu được đau đớn, cho dù đau tới khắc cốt, nàng vẫn có thể mỉm cười.

Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x