apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Lúc Kỳ An mở mắt, đèn đốt sáng trưng.

Chuyện xảy ra hôm qua tựa hồ như giấc mộng, tỉnh lại ở trong căn phòng quen thuộc.

Ngón tay vừa động mới phát hiện tay hơi nặng, vừa quay đầu thấy mái đầu đen nhánh.

Dường như nhận thấy động tĩnh của nàng, Hiên Viên Sam ngẩng đầu lên, nắm tay nàng, ánh mắt lưu chuyển đầy vui mừng.

Nàng nhìn thấy , thiển thiển cười.

Hiên Viên Sam chậm rãi cúi người xuống, ghé mặt sát mặt nàng, cho đến lúc cả hai có thể nghe thấy cả tiếng thở của nhau. Hắn mặt mày như họa, cười tươi khóe miệng, kêu “Kỳ An!”

Rõ ràng có thanh âm mà lại cảm thấy được lời nói kia tràn đầy vui sướng.

“Kỳ An!” thì thào gọi, nhẹ nhàng nhắm mắt.

“Thực xin lỗi!” nàng nói.

Hiên Viên Sam mở mắt, có chút khó hiểu nhìn nàng.

Kỳ An nâng tay ôm thắt lưng , “Đều ta tại ta sớm phát hiện có bầu, mới thiếu chút nữa làm hại cục cưng. Tuy nhiên…” sắc mặt nàng đỏ lên, tiếng nói c nhỏ, “Ta ngờ rằng mới lần … Hơn nữa, hơn nữa lại làm ầm ĩ gì cả, làm ta có cảm giác gì.”

Bàn tay nhẹ nhàng xoa lên bụng nàng, Hiên Viên Sam tươi cười, “Đó là đương nhiên, làm sao làm ầm ĩ phiền tới mẫu thân, là hài tử của ta mà!”

“Chàng cho rằng giờ biết đau lòng cho người khác sao?” Kỳ An trừng mắt liếc , cười mắng.

Hiên Viên Sam nói gì, chỉ ôm nàng.

“Kỳ An, ta tới chỗ Hoàng thượng xin hôn thư, đợi bọn Tiêu Vinh tới kinh thành, chúng ta thành thân!”

Kỳ An nhìn “Bọn họ đồng ý chứ?”

Những người đó, dòng họ hoàng thất, sĩ tộc đại phu. Hiên Viên Sam dù có kinh tài tuyệt diễm cũng khó ngăn miệng chúng nhân.

Thân vương chính phi lại là kẻ bị chồng ruồng bỏ, làm sao có thể?

Nụ cười mặt Hiên Viên Sam thay đổi, “Tất cả có ta!”

Kỳ An đưa tay giữ mặt , “Chàng nói cho ta nghe !”

Nàng muốn để mình chịu trách nhiệm. Thêm người, cho dù thể giúp đỡ gì, coi như là chia sẻ cũng tốt.

Hiên Viên Sam mím môi, nói gì.

Kỳ An chăm chú nhìn hồi, bỗng nhiên nhăn mặt, vỗ vỗ bụng.

“Kỳ An?” Hiên Viên Sam vội vàng xoay người ngồi dậy, mặt biến sắc.

“Ôi ta đau bụng, tâm tình tốt là đau bụng!” sau đó liếc mắt nhìn Hiên Viên Sam.

Thần sắc mặt Hiên Viên Sam thay đổi mấy lần, cuối cùng buồn cười liền cười ha hả, mày kiếm dương lên.

“Bộ dáng vừa rồi của nàng nên gọi Lãng nhi đến xem!”

Kỳ An thấy có gì đúng, liền nói khoác biết ngượng, “Lãng nhi đến xem cũng có gì ngạc nhiên, chiêu này của cũng là học từ nương là ta!”

Sau lúc cười đùa, Hiên Viên Sam mới trả lời nàng,

“Hoàng huynh gây khó dễ. Những người khác thì nghĩ thế nào cũng mặc kệ, hừ!” Hiên Viên Sam nhướng mày, “Năm nay thiên tai, vùng Giang Hoài mùa màng thất bát!”

Kỳ An mở to hai mắt, “Chàng nói đất phong của chàng thất thu?”

Hiên Viên Sam cười, trong vẻ tươi cười lại ẩn ẩn lạnh lùng, “Cứ báo ba năm thất thu, cần cứu tế nửa quốc khố, xem những người kia còn có thể kêu gào gì nữa?”

Kỳ An nuốt nước bọt, “Ngay cả Hoàng thượng chàng cũng dám uy hiếp?”

“Ta sao lại uy hiếp hoàng huynh, chắc là hoàng huynh dùng lý do này uy hiếp những người đó!”

“Nếu bọn họ vẫn khăng khăng giữ nguyên tắc, chịu bỏ qua thì sao? Chàng cũng biết, có vài người rất cố chấp, thà chết chứ chịu khuất phục!” Kỳ An tiếp tục hỏi.

“Nếu quả thật quá phiền toái…” Hiên Viên Sam cười, cầm tay nàng, “Vậy thì bỏ qua , chỉ là Vương gia mà thôi, ai thích làm thì làm.”

Như vậy cũng được sao? Kỳ An nhìn vẻ bình tĩnh thong dong mặt , khỏi nở nụ cười, quả nhiên là cố chấp hơn bình thường.

Tuy nhiên, nàng thích, “Được!” nàng nói.

“Tiểu Thất, ngươi tìm ta?” Hồ thái y hấp tấp chạy tới.

Hiên Viên Sam c bất mãn trừng mắt nhìn Hồ thái y, uổng cho thân làm đại phu, lại là sư phụ người ta, chẳng lẽ biết phụ nữ có thai cần an tĩnh hay sao? Hắn lớn tiếng như vậy còn ồn phiền Kỳ An sao?

Kỳ An đáp lời, “Sư phụ!”

Hồ thái y đặt tay lên tay nàng, nửa ngày sau mới nói, “Không có gì mà, Thất ngươi bảo ta tới làm gì?”

Kỳ An cười cười, “Hiên Viên, chàng ra ngoài lát, ta có chuyện muốn nói với sư phụ.”

Hiên Viên Sam nhíu mày, ngồ yên động đậy.

“Hiên Viên!” Kỳ An lắc lắc tay .

Hiên Viên Sam giơ tay lên, “Chuyện về thân thể nàng sao? Ta muốn nghe, ta muốn lo lắng.”

Kỳ An lắc đầu, “Không phải, là việc khác.”

Mắt Hiên Viên Sam hiện lên chút ảm đạm, nhưng vẫn ra ngoài.

“Nói , có chuyện gì, sao lại phải bắt tránh mặt?” Hồ thái y vuốt vuốt râu.

Kỳ An dừng chút, cao giọng gọi, “Trường Khanh!”

“Dạ!” tiếng Trường Khanh vang lên cạnh cửa.

“Ta có việc cần nói với sư phụ.” Kỳ An chỉ nói câu liền nghe thấy tiếng bước chân Trường Khanh rời . Sau lát, nóc nhà có gió thổi qua, rồi lập tức khôi phục yên tĩnh.

Kỳ An lúc này mới cười đáp, “Ta tìm được phương pháp ều trị cho Hiên Viên!”

Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x