apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Trường Khanh đỏ mặt nói.

Tiêu Lục quay mặt lại, nhìn ra xa, “Nhưng hiện tại chân thực sống, cũng là ta!”

Trong phút chốc im lặng tiếng động.

Dù có vướng bận quá khứ thế nào cũng thể nhìn nhận hiện tại.

Hiện tại còn sống, chính là !

“Lục ca!” Kỳ An lắc lắc tay , “Chúng ta về nhà !”

Thanh âm của nàng rất nhẹ nhưng còn giống  trước đó.

Tiêu Lục tự chủ quay đầu lại, bình tĩnh nhìn nàng.

Kỳ An dùng hai tay kéo tay , “Ca ca, chúng ta về nhà . Sau này nếu về nhà thì phải báo trước, thể tự ý bỏ làm chúng ta lo lắng. Còn nữa, ra ngoài phải nhớ mang người theo, ca hiện tại có võ g, an toàn. Tiêu thúc đang định đưa thị vệ trước đây của ca đến đây…”

Nàng nói rất nhiều, nhưng chưa nói xong bị Tiêu Lục ôm lấy, ôm thật nhanh, nhanh đến mức nàng nói tiếp được nữa.

“Tiểu Thất, muội muội! Muội muội, Thất!” Thanh âm Tiêu Lục hơi khàn, thì thào.

Xa xa, đoàn người dừng bước, Hiên Viên Cực ảm đạm cười, “Xem ra Tiêu Lục sao rồi!”

Thân mình Linh Chiêu giật giật, Hiên Viên Cực giữ chặt nàng, “Chúng ta trở về !”

Linh Chiêu nhìn nụ cười nơi khóe miệng người kia, chân bước nổi, “Nhị hoàng huynh!” nàng chỉ có thể khẽ kêu lên tiếng.

Hiên Viên Cực nhìn theo ánh mắt nàng, “Hai huynh muội bọn họ chỉ là thể hiện tình cảm mà thôi, quả nhiên là thể tốt hơn!”

“Hừ!” bên cạnh có người hừ tiếng.

Hiên Viên Cực thầm nghĩ tốt, quả nhiên, thanh âm chưa dứt bóng đỏ bay xẹt qua.

Trường Khanh phát hiện ra có người, nhanh chóng đứng c trước mặt hai người, cảnh giác nhìn trung.

“Ai?”

“Chiến Liệt?” Kỳ An quay đầu, kêu lên.

Biểu tình Chiến Liệt có vẻ hơi cao hứng, Kỳ An nhận ra!

Nàng rời khỏi vòng tay Tiêu Lục, Tiêu Lục lại thuận thế giữ tay nàng lại, Kỳ An cười với , “Không sao, đây là Chiến Liệt ở Đào Hoa cốc.”

Chiến Liệt lạnh lùng nhìn hai người nắm tay, mặt bạnh ra.

“Vì sao?” Chiến Liệt hỏi nàng.

“Cái gì?” Kỳ An nghi hoặc.

“Người ngươi nắm tay Vương gia biết nói, quỷ đáng ghét, giờ lại thêm ?”

Trông giống như là hài tử bị tranh đồ chơi vậy, Kỳ An bật cười, “Đây là ca ca ta.”

“Ca ca cũng được!” hai mắt Chiến Liệt đỏ lên, “Cho dù là ca ca cũng được!”

Hắn về phía trước vài bước, vươn tay ra, “Kỳ An, buông tay ra!”

Tay Tiêu Lục căng thẳng, kéo Kỳ An ra sau, “Nàng phải là Kỳ An, nàng là Tiêu Thất!”

Chiến Liệt nhìn , “Nàng là Kỳ An của ta!” ánh mắt lộ vẻ cố chấp quật cường.

“Nàng là muội muội của ta, Tiêu Thất!”

“Được rồi, chúng ta về thôi, bọn Hiên Viên còn đang chờ dưới chân núi!”

Kỳ An ngắt lời, thật sự ngờ Chiến Liệt lại đối với Tiêu Lục như đối với Lãng nhi.

Chiến Liệt nhanh chóng ôm lấy Kỳ An. Tiêu Lục mất võ g, tất nhiên là ngăn lại được. Trường Khanh vừa bước lên, Chiến Liệt tay ôm Kỳ An, tay kia thì đối chưởng với .

Song chưởng vừa chạm lập tức tách ra, Trường Khanh lui lại phía sau vài bước mới đứng vững, còn chưa kịp kinh ngạc thất thanh hô, “Tiểu thư!”

Hiên Viên Cực cũng biến sắc mặt, chạy lại, miệng thì hô to, “Ngăn lại!”

Còn Chiến Liệt, chưởng đẩy Trường Khanh lại, mang theo Kỳ An phóng lên cao, nhảy xuống sơn cốc.

“Tiểu thư!” Trường Khanh đuổi theo vài bước, đang định nhảy xuống thì bị Tiêu Lục giữ lấy, “Bình tĩnh chút!”

Trường Khanh nắm chặt bờ đá, tích tắc sau liền xoay người chạy xuống chân núi, võ g của đúng là đủ để nhảy xuống mà vẫn bình yên vô sự.

Nhưng, Hiên Viên Sam thì có thể.

Hiên Viên Cực chậm rãi thu tay lại, đấm mạnh quyền vào vách đá.

“Nhị hoàng huynh!” Linh Chiêu tới gần.

Hiên Viên Cực khẽ cắn môi, “Chiến Liệt là do ta đưa tới, nếu như Tiêu Thất có chuyện gì, làm sao bọn họ chịu để yên?”

Chẳng khác nào đưa Tiêu gia quân cùng với Hiên Viên Sam vào thế đối địch.

Tiêu Lục lúc này ngẩng đầu lên, cắn răng nói, “Chuyện của Tiêu gia chúng ta đâu có quan hệ gì tới nhị hoàng tử, ngài tới đây làm gì?”

Linh Chiêu ngẩn người, nhẹ giọng nói, “Tiểu Lục?”

Hiên Viên Cực bình tĩnh nhìn thần sắc Tiêu Lục, trong đầu mực cảm thấy chuyện châm chọc nhất thế gian cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi.

Hắn đứng dậy, sửa sang lại áo choàng, cười nói, “Tiêu Lục, ngươi đừng quên, trong mắt người khác, ngươi và ta có quan hệ rất đặc biệt. Nếu Tiêu Thất xảy ra chuyện, ngươi cũng khó thoát hiềm nghi.”

Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x