apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Tiêu Lục mất tích! Từ trong cung ra liền thấy tung tích.

Kỳ An nhìn Trường Khanh, “Không có ai theo ?”

Trường Khanh ngẩng đầu đáp, “Hôm qua tỷ tỷ ở lại trong phủ, tiến cung cùng g tử.”

Kỳ An muốn hỏi lại, rồi bỗng nhiên trầm mặc, lúc này mới ý thức được, bên người Tiêu Lục, ngoài Trường Lan ra thì còn ai khác.

Trong lòng có chút khổ sở, nàng thủy chung quên được chuyện của Tiêu Lục, cho nên tới nay cũng chưa hoàn toàn tin tưởng .

Nàng tin tưởng y thuật của bản thân thể phán đoán sai chuyện sinh tử, huống chi nếu lúc ấy có thể cứu được Tiêu Lục, làm sao Lạc Hoài Lễ có thể cứu?

Một người mất trí nhớ, sao tính cách, tỳ khí và sở thích lại có thể thay đổi như vậy?

Nhưng, lại vì nàng mà bỏ qua hôn sự với g chúa, nói nàng là muội muội của .

Hơi ngẩng đầu lên, “Trường Khanh, lúc trước, vì sao các ngươi có thể nhanh chóng tiếp nhận ra như vậy?”

Lúc đó nàng cũng lấy cớ mất trí nhớ, mà thực tế nàng và Thất thật sự nhất định cũng có nhiều ểm khác biệt. Vì sao có thể dễ dàng tiếp nhận nàng như thế?

Trường Khanh sửng sốt, tựa hồ nghĩ tới nàng lại hỏi như vậy, hồi lâu sau mới mở miệng, “Tiểu thư chính là thư, Trường Khanh biết!”

Như vậy cũng có thể, ca ca chính là ca ca, chẳng qua là nàng biết mà thôi.

Nàng cầm lấy tay Hiên Viên Sam, có chút vội vàng, “Chúng ta tìm , nhất định phải tìm được !”

Hiên Viên Sam nắm chặt tay nàng, gật đầu.

Cùng lúc, Linh Chiêu cũng đang nhìn bầu trời lãng ng mây, hồi sau mới nhẹ giọng hỏi, “Nhị hoàng huynh, huynh nói tìm thấy ?”

Hiên Viên Cực cau mày, “Hôm qua hồi phủ, hôm nay cũng thấy.”

“Nhị hoàng huynh, là bởi vì yêu mến đúng ? Yêu mến nên mới thương tâm?”

Trầm ngâm thật lâu sau, thanh âm Hiên Viên Cực chậm rãi vang lên, “Đương nhiên là bởi yêu mến. Chiêu nhi, sao muội đột nhiên lại hỏi chuyện này?”

Linh Chiêu chậm rãi nhắm mắt. Hắn yêu mến, thương tâm, là vì ai?

Nhớ tới nói, nàng là muội muội của , nhớ tới lúc phất tay áo đứng lên, nói như chém nh chặt sắt.

“Nhị hoàng huynh, chúng ta tìm !”

Hiên Viên Cực bẻ gãy cành cây, giọng nói đầy tức giận, “Loạn, thật sự là loạn!”

Xoay người ra cửa, bên hô, “Chuẩn bị ngựa!”

“Ta cũng muốn có ca ca như vậy!” Linh Chiêu nhìn bóng dáng , thấp giọng nói.

Hiên Viên Cực quay đầu lại, cười khẽ, “Chiêu nhi, muội thực sự muốn ca ca như vậy?”

Linh Chiêu cụp hai mắt xuống, cũng cười, nhưng nói gì nữa.

Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x