apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Điều làm Kỳ An thể ngờ chính là cho dù cả nhà Tiêu gia chỉ còn lại mình cô gái Thất mồ côi, người mà ngay cả mặt mũi gia nhân Tiêu gia ra sao cũng biết, lại nhận đủ mọi loại quan tâm.

Hoàng thượng ôm nàng, nước mắt chảy quanh, “Tiểu Thất, về sau ngươi hãy coi trẫm là cha, ai dám khi dễ ngươi, trẫm giúp ngươi trút giận.” Tục truyền, Tiêu lão tướng quân và Hoàng thượng từ nhỏ lớn lên bên nhau, giao tình nhạt.

“Tiểu Thất, nhị ca ngươi khuất bóng thì có ta!” Đại lý tự khanh Mạc Nhược thương tiếc nhìn nàng.

“Hừ, nói với ngươi thì có ích lợi gì. Tiểu Thất, cần xen vào, có chuyện gì bản cung thay ngươi ra mặt.” Vị ra vẻ khinh thường Mạc Nhược nghe nói tên là Hiên Viên Ký, thái tử đương triều, là đồng môn với lão đại Tiêu gia, từ nhỏ cùng học võ g, cưỡi ngựa.

Càng nói tới trong hoàng cung, có biết bao nhân sĩ biết tên từng được Tiêu tướng quân quan tâm trợ giúp. Có những người cao lớn thô kệch lại động tí rơi nước mắt ngay trước mắt nàng, khóc cho Tiêu gia gia tướng.

Kỳ An bất đắc dĩ nhận hết thảy những thứ mà thân phận mới này mang lại cho nàng. Có nhiều đêm, nàng nhớ tới chồng và con gái ở kiếp trước, đau đớn đến tận cùng, chỉ có thể ngừng tự thuyết phục chính mình, hãy để Kỳ An qua , hiện tại còn sống chỉ là Tiêu Thất mà thôi.

Nàng là Tiêu Thất, là nữ nhân nhỏ nhất Tiêu gia, là nữ nhân được sủng ái nhất Thất. Hiện giờ người nhà mất , nàng lại nhận được vô số sủng ái và thương tiếc.

Nàng hề rơi lệ, nàng đối với Tiêu gia có cảm kích, đối với việc cả nhà họ thương vong thảm thiết, nàng rung động tiếc nuối, nhưng thủy chung có thiết thân bi thương. Nhưng ở trong mắt người khác thì nó lại biến thành kiên cường, biến thành cố nén bi thống mà thoát thai hoán cốt.

Vị hôn phu của Tiêu Thất, Lạc Hoài Lễ kia thường thở dài, “Tiểu Thất, ngươi khóc , sao. Tiêu bá phụ trời có linh trách ngươi.” Hắn vẫn biết gia huấn của Tiêu gia là “chỉ cho đổ máu cho rơi lệ”, mắt thấy Thất trở nên trầm mặc hướng nội, chuyện cũ trước kia toàn bộ quên hết thì càng thêm lo lắng nàng qua được kiếp nạn này.

May mà vết thương lưng chuyển biến tốt đẹp, Thất cũng chậm chạp tốt lên, tuy rằng vẫn trầm mặc ít nói nhưng cuối cùng vẫn là khôi phục huyết sắc. Trí nhớ mất rồi thì thôi, dù sao chỉ cần người còn sống thì có thể tạo ra trí nhớ mới.

Kỳ An, hay giờ là Thất, lúc có thể lại thì chỉ ưa thích an tĩnh mình nằm phơi nắng ở viên.

Nghĩ tới tương lai, nếu như biến thành Tiêu Thất, như vậy tất cả những bi thống cùng rối rắm của Kỳ An đều có thể từ bỏ sao?

Cảm thấy quyển sách mặt bị ai nhẹ nhàng cầm lấy, Kỳ An mở mắt ra, ánh vào tầm mắt là khuôn mặt Lạc Hoài Lễ đang tươi cười. “Tiểu Thất, sao lại ngủ ở ngoài này, cảm lạnh thì phải làm sao?”

Kỳ An nhìn thấy thì mỉm cười, “Sẽ , mặt trời rất ấm.”

Lạc Hoài Lễ lắc đầu, đột nhiên cúi người ôm lấy nàng, Kỳ An khẽ kêu tiếng, thân thể cứng đờ, đôi mắt ngơ ngác nhìn Lạc Hoài Lễ, hắc bạch phân minh.

Lạc Hoài Lễ vừa bước vào phòng vừa cúi đầu xuống nói với nàng, “Tiểu Thất, nếu phải tại cuộc chiến kia thì nàng giờ này sớm là thê tử của ta.”

Kỳ An cụp mắt xuống, nói lại. Thê thì thế nào, thê bằng thiếp, thiếp bằng thâu, thâu được bằng thâu .

Chế độ vợ chồng còn làm cho Trương Sở Du để ý đến nàng, huống chi chế độ chồng chung?

Lạc Hoài Lễ phong độ nhẹ nhàng, tuổi trẻ tài cao, biết là rể hiền trong mắt bao nhiêu người. Kỳ An rõ ràng hơn ai hết rằng nàng thể hy vọng xa vời, cũng dám hy vọng xa vời.

Nếu như trong hiện đại, Tống Kỳ An còn có thể mong gặp được nam nhân chung tình, thì giờ đây, Tiêu Thất ngay cả hy vọng ấy cũng dám có. Người nào cũng thấy đó là chuyện tự nhiên, thiên kinh địa nghĩa, nếu nàng chấp nhất thì ngược lại trở thành lạc lõng.

Cho nên khi hoàng hậu nói lấy Lạc Hoài Lễ là may mắn của nàng, nàng chỉ cười cười, nói gì cả.

Kỳ thật có đôi khi nàng nghĩ mình nguyện theo nam nhân quá vĩ đại như vậy, vì như thế có ai đến tranh đoạt cùng nàng. Nếu như lúc trước, Trương Sở Du nghèo khó, chẳng có gì trong tay thì liệu nữ tử thiện lương, chỉ cần tình yêu cần danh phận kia có nguyện ý chia sẻ trượng phu với nàng ?

Cực khổ kiểu gì cũng có thể chịu được, chỉ có tình yêu là nàng thể thỏa hiệp.

Cho nên, nàng thà cô đơn.

Trên thế giới này nàng người thân, bằng hữu, thậm chí có được người hiểu được nàng. Mỗi khi nghĩ đến ều này, nàng lại cảm thấy bi thương. Nếu sớm biết mất Trương Sở Du trở nên cô độc như vậy, liệu nàng có đủ dũng khí chia tay ?

Đông cung.

Hiên Viên Ký thấy Mạc Nhược thất thần liền tiến lại gần, “Ta nói, Đại Lý Tự Khanh đại nhân, tốt xấu gì thì ngươi cũng phải nhìn thẳng vào thái tử ta chút , ta hỏi ngươi câu mà phải lặp lại ba lần rồi. Xin hỏi, có phải là muốn ta nói lại lần thứ tư ?”

Mạc Nhược bình tĩnh ngước mắt lên, “Đúng, lần thứ tư .”

Hiên Viên Ký nuốt trụ, trừng mắt lúc thì thất bại thở dài, “Ngươi nói , rốt cuộc là chuyện gì mà có thể làm khó được đệ nhất tài tử của chúng ta vậy?”

Mạc Nhược đứng dậy, chắp tay sau đít, thong thả bước ra ngoài đại sảnh, “Ta muốn ngắm sen.”

Hiên Viên Ký sắc mặt ngưng lại, thật lâu sau mới nói, “Đúng, nên xem.”

Chập choạng tối, Mạc Nhược tới Lê Tam cung, nơi Kỳ An đang ở.

“Tiểu Thất, ngươi có nhớ lúc trước khi thành bị tấn g, có việc gì khác thường xảy ra hay ?”

Kỳ An lắc đầu, “Ta nhớ rõ.” Cho dù là có thì cũng theo Tiêu Thất rời , cùng nhau tiêu thất rồi.

Mạc Nhược tới, vung tay kéo Kỳ An từ ghế xuống, nghiêm trang bảo, “Tiểu Thất, ngươi làm sao vậy?” Mạc Nhược sắc mặt ngưng trọng, “Trong khoảng thời gian gần đây, ta chưa từng nhìn thấy ngươi cười. Nhị ca ngươi từng nói, Thất nhà ngưng tụ nụ cười của cả nhà, khuôn mặt của nàng từ nhỏ lúc nào cũng như đang cười. Ta vốn nghĩ ngươi cần thời gian ều chỉnh nhưng sao lại lâu vậy?”

Kỳ An đẩy tay ra, “Thực xin lỗi, nhưng ta phải là Tiêu Thất mà ngươi nói.”

Trong phòng trở nên yên tĩnh, Mạc Nhược nhìn nàng, cả nửa ngày mới từ từ mở miệng, “Như vậy Thất, ngươi muốn làm gì? Hay là có muôn ta dùng chút tài cán của mình làm giúp ngươi cái gì ?”

Nhãn tình bộc lộ chân tình, Kỳ An nói gì, quay đầu chỗ khác.

“Tiểu thất, thể sa sút như vậy được, nói cho ta biết, ta làm ều gì đó cho ngươi. Nhị ca rồi, từ nay về sau ta chính là ca ca của ngươi.”

Cha mẹ thể dựa vào, trượng phu thể tin cậy. Vậy thì ca ca, ca ca có khả năng gì khác chứ? “Như vậy, ta muốn học y. Ngươi có thể an bài ?”

Trước ánh mắt kinh ngạc của Mạc Nhược, Kỳ An thanh lãnh nở nụ cười. Nếu như ai cũng thể dựa vào thì chỉ có thể dựa vào chính mình mà thôi. Nàng ở hiện đại chỉ là người bình thường, bây giờ lại sống trong thế giới kỳ quái như vậy, tự nhiên cũng có năng lực hô phong hoán vũ, võ đủ tự bảo vệ mình, văn thể an bang, tất cả đều tầm tầm như nhau. Cũng may ngày trước có học y, giờ lại học tiếp, cho dù ngày nào đó bị vô tình vứt bỏ thì cũng có thể miễn cưỡng tự nuôi thân.

Trong phim truyền hình, các đại hiệp cả ngày bay tới bay lui, hiệp can nghĩa đảm, tựa hồ hoàn toàn khổ sở lo lắng kế sinh nhai, tự nhiên có bạc bay đến tay. Nàng cũng ngu ngốc mà tin vào đó, nàng biết, người còn sống là còn phải kiếm tiền.

Dưới sự an bài của thái tử Hiên Viên Ký, Kỳ An chính thức bái thái y đứng đầu Hồ Khiêm làm sư. Theo như thái tử thổi phồng lên thì vị Hồ thái y này là tay châm cứu xuất thần nhập hóa, xương cong có thể bẻ thẳng, cốt dài có thể thu ngắn. Căn cứ vào y học hiện đại, Kỳ An dám tin tưởng hoàn toàn, nhưng nàng vốn tôn trọng y học nên cũng dễ dàng hoài nghi.

Tuy nhiên, chỉ gặp lão nhân kia lần, Kỳ An liền tin tưởng hoàn toàn.

Nói lại ngày đó, khi Hiên Viên Ký đưa Kỳ An tới cửa nhà lão, lão còn đang ngủ. Lão dám để cho thái tử ện hạ lẫn g chúa mới tấn phong đứng chờ dưới nắng đúng canh giờ.

Hiên Viên Ký cười cười nói nói, tựa hồ cảm thấy bất kỳ thứ gì ổn ở đây. Sau khi gặp mặt  lão nhân thì câu nói đầu tiên chính là, “Mạo muội tới đây là do bản cung phải!”

Lão nhân thèm quan tâm đến lý lẽ, chỉ mở to đôi đôi mắt nhỏ tí, nhìn Kỳ An từ xuống dưới, “Trước kia có học y chưa?”

Kỳ An thành thành thật thật gật đầu.

“Ba!” tiếng, lão nhân nhảy dựng lên, chưởng chụp lên đầu nàng, “Đem hết tất cả những gì học trước kia quên , lấy những ều lão phu dạy làm chuẩn, hiểu chưa?”

Kỳ An chịu chưởng, vẻ mặt đau khổ, mơ màng gật đầu.

“Tốt!” lão nhân rất vừa lòng, lại vỗ vỗ lên đầu nàng, thanh giọng nói, “Lão phu cần phải nói trước, ta loại ngươi nếu ngươi quá ngốc nghếch hoặc quá thông minh; vì nếu ngươi quá ngốc nghếch thì lãng phí thời gian của ta, còn nếu quá thông minh thì phí thời gian của ngươi. Trước tiên thử học ba tháng, lão phu xem xét ngươi, cần biết ngươi là cái gì đại tướng quân chi nữ, cái gì g chúa, toàn bộ đều cần.”

Hiên Viên Ký làm bộ như phát hiện ra mặt Kỳ An đang đỏ lên, chỉ cười gượng hai tiếng, “Tiểu Thất quá thông minh cũng thực ngốc, vừa vặn phù hợp!”

“Hừ!” lão nhân hừ mũi.

Trước khi rời còn tóm Kỳ An lại, nói câu, “Lão phu chưa bao giờ thu nữ đệ tử, việc ngươi bái sư, ngươi biết ta biết, thái tử ện hạ biết, còn những người khác, được  phép biết.”

Kỳ An gật đầu, lại lắc đầu, “Nhưng Mạc đại ca biết rồi.”

Lão nhân trừng mắt, “Quên , dù sao tên tử dối trá Mạc gia kia âm hồn tiêu tan, nơi nơi đều có , sớm muộn rồi cũng biết.”

Nàng rất muốn cùng thảo luận lý luận và thực tiễn về y học nhưng lại thể. Lão nói đem toàn bộ sở học trước kia quên hết, thì tốt nhất là quên . Nàng tin tưởng vào năng lực của lão.

Trên đường về, Kỳ An trở nên trầm mặc.

Hiên Viên Ký kiên nhẫn được, nói với nàng, “Hồ thái y có quan hệ rất tốt với hoàng thất. Có vô số thế gia quý tộc muốn đem nữ nhân đến chỗ Hồ thái y học tập để lấy đường tắt gả nhập hoàng gia. Lúc trước từng xảy ra số chuyện nên từng tuyên bố trước mặt mọi người là thu nữ đệ tử nữa. Hắn sợ tin tức thu ngươi làm đồ đệ truyền ra lại làm ‘giang hồ dậy sóng’.”

Nói xong, chờ mong nhìn Kỳ An.

Kỳ An gật gật đầu, “Nga!” tỏ vẻ minh bạch.

Thái tử lúc này mặt đen nửa, đợi thêm lúc, lại thấy Kỳ An chỉ lo ngắm cảnh ven đường thì rốt cuộc nhịn được, “Tiểu Thất, ngươi hỏi vì sao mà lão ta nguyện ý thu ngươi làm đồ đệ sao?”

Kỳ An quay lại, cười mà như cười, “Thái tử ca ca, ngươi đang đợi ta khen ngươi phải ?”

Hiên Viên Ký nhìn ánh mắt Kỳ An, rầu rĩ đáp, “Không có. Chẳng qua ta thấy lạ sao Thất lại hỏi nguyên nhân.”

Nguyên nhân đơn giản như vậy còn cần phải hỏi sao? Kỳ An cười khẽ.

Hiên Viên Ký nhìn nàng, đột nhiên khóe miệng cong lên, “Tiểu Thất, ngươi cười!”

Kỳ An sửng sốt, Hiên Viên Ký vỗ vỗ đầu nàng, “Tiêu gia Thất rốt cục cũng nở nụ cười.”

Nụ cười kia tươi mát tựa như trần gian nở rộ ngàn , Hiên Viên Ký bắt đầu hiểu ra, vì sao mà mấy vị g tử Tiêu gia lại sủng nịnh vị muội muội này như vậy, tất cả đều là vì nụ cười này của nàng.

Kỳ An vén màn kiệu, vươn nửa người ra, nói với thị vệ bên cạnh, “Vị đại ca này, có thể dạy ta cưỡi ngựa ?”

Cưỡi khoái mã bay nhanh như gió, giơ roi ngao du sơn thủy từng là giấc mơ thời thiếu nữ của nàng. Ai có thể ngờ giờ lại có thể thực hiện?

Kỳ An hất đám tóc hỗn độn vì gió ra sau, ánh mắt hứng khởi nhưng lại lặng yên sóng.

_________________

“Những con đường dẫn đến thành g chưa bao giờ thành lối.”

Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x