apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Hiên Viên Sam đang đứng bên ngoài chờ nàng.

Vừa nghe tiếng cửa mở, liền tới, mặt lộ vẻ quan tâm.

Một đôi tay to lớn cầm chặt tay nàng.

Kỳ An cúi đầu, tay kn hậu hữu lực, bao nhiêu lo lắng liên miên bất tuyệt dũng mãnh tiến vào lòng nàng.

Nàng hít hơi, dựa vào vai , “Lão g, ta mệt, chàng đưa ta trở về!”

Hiên Viên Sam đỡ nàng, đầu lại ngừng nghĩ xem “lão g” là gì, có chữ giống với “tướng g”, biết có phải đều là cách xưng hô với phu quân?

Hắn cứ nghĩ như vậy, biết khóe miệng cong lên, chứa đầy ý mừng.

Nhưng sau lát, Hiên Viên Sam lại xanh mặt mà tới thư phòng trước ánh mắt thương hại của Khinh Ngũ và Phượng Định.

Trong phòng ngủ, Lãng nhi và Bảo Nhi mỗi người bên chiếm lấy mẫu thân. Lãng nhi ôm tay Kỳ An, khẽ ngáp cái, rồi lại cố căng mắt ra, “Nương, nương kể tiếp truyện nữa , nương còn thiếu Lãng nhi nhiều truyện lắm, phải đệ đệ?”

Bảo Nhi hoàn toàn thể đáp lại, chỉ cố gắng khua khoắng tay chân, mếu máo miệng, lại tiếp tục ngủ, chỉ là cái miệng mếu kia làm cho nước bọt tay áo kia của mẫu thân.

Hiên Viên Sam đáng thương! Thành thân hơn năm mà đêm động phòng chúc vẫn là cái hẹn xa vời.

“Khinh Ngũ!” Hiên Viên Sam lại lại trong thư phòng, rốt cục nhịn được quay đầu nhìn , “Có thuốc gì có thể làm hài tử ngủ giấc thật lâu mà có tác dụng phụ gì ?”

Khinh Ngũ nghẹn họng nhìn trân trối, lâu sau mới lắp bắp nói, “Vương, Vương gia, nếu ngài đến hỏi, hỏi Vương phi xem?” Vương phi tinh thông y thuật, hẳn là biết chứ.

Mặt Hiên Viên Sam đỏ lên, lại chỉ có thể thất bại đặt ngồi xuống.

Hắn muốn nữ nhi, xác định thế. Nữ nhi hẳn là quá quấn nương?

Tuy nhiên đối mặt với Kỳ An, nữ nhi liệu có thể biến thành yêu tinh phiền toái ? Hắn dám khẳng định, lại càng thêm phiền não.

Rốt cuộc có muốn nữ nhi tử , vô cùng rối rắm.

Lúc Kỳ An vào nhìn ngay thấy bộ dáng này của , “Sao vậy?”

Hiên Viên Sam bước bước dài tới, nhìn nàng, trong mắt lộ vẻ kinh hỉ, lại nhìn phía sau nàng, “Bọn nhỏ đâu? Nàng làm sao mà tới đây?”

Kỳ An kiễng chân lên, nhẹ nhàng ngậm môi .

Thân thể Hiên Viên Sam run lên, hô hấp dần nhanh.

Kỳ An ghé vào tai nói, “Tuy rằng hài tử quan trọng nhưng cũng thể lạnh lùng với lão g được. Bọn nhỏ ngủ rồi, chúng ta về phòng được ?”

Ngày mai nhất định phải hỏi nàng xem lão g là gì, Hiên Viên Sam mơ màng nghĩ, lúc này có thời gian hỏi.

Mặt trăng cũng trốn vào trong mây, tựa hồ thương hại ai đó hơn năm được đêm xuân nên muốn tới quấy rầy.

Trong lúc nồng nàn, Kỳ An ôm chặt Hiên Viên Sam, “Ta yêu chàng!”

Trải qua nhiều sóng gió như vậy, nàng cuối cùng cũng có thể yên tâm mà yêu lần. Nếu nói ông trời bắt nàng chịu nhiều khổ sở như vậy chính là để ban cho nàng người yêu nàng như thế, vậy thì tất cả quá khứ nàng đều có thể quên .

Nam nhân này, nói nên lời cho nên hứa hẹn, chỉ dùng tấm lòng của mà thể hiện tâm ý của mình.

Tình yêu như vậy, mấy đời khó tìm, nàng gặp, có được, buông tay.

Mỗi người khi còn sống đều bỏ qua rất nhiều thứ, có được rồi lại đánh mất, nhưng chỉ cần có kỳ vọng tốt đẹp, đều phát hiện sau cơn mưa chính là cầu vồng tươi mát.

Mọi người nói đó chính là hạnh phúc mà ông trời ban cho tất cả nữ tử nhân gian.

-End-

Trước
Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x