apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Trong địa lao hàn ý dày đặc, Kỳ An rùng mình cái.

“Tiểu Thất trưởng thành rồi!” Chiến Thanh đưa mắt đánh giá nàng, thốt lên câu.

Kỳ An tò mò ý tứ của , chỉ nhìn thẳng vào mắt , “Chiến Liệt phải là đệ đệ ruột của ngươi đúng ?”

Chiến Thanh nhìn xoáy vào nàng, hồi lâu sau mặt hiện lên thật nhiều chua sót. Hắn nhẹ nhàng nhắm mắt, “Hóa ra, bỏ qua là bỏ lỡ!”

Kỳ An nhìn , nói gì.

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn nàng cười, “Đúng!”

“Tại sao ngươi lại đối xử với như vậy?”

“Đơn giản là mẫu thân sau khi theo kẻ giang hồ sinh ra dã chủng này, kể từ đó mẫu thân thể đưa ta trở về cung nữa.”

“Cho nên ngươi hận ?”

“Đúng!” thẳng t thừa nhận, “Nhưng ta phát thệ trước mặt mẫu thân là làm hại tính mạng .

Thì ra là thế! Trong mắt Kỳ An có chút , chẳng trách Chiến Liệt phải sống những tháng ngày như vậy, ngực nàng phát đau, “Ngươi có biết Chiến Liệt thật sự coi ngươi là ca ca yêu thương nhất, bảo vệ nhất ?”

“Ngươi đau lòng cho sao?” Chiến Thanh hỏi với giọng ệu khẳng định.

Kỳ An cắn môi, mặt lộ vẻ bi thương.

“Ngươi đau lòng vì , ha ha ha!” Chiến Thanh giống như bị kích thích, cười ha hả, “Người như vậy cũng khiến ngươi đau lòng!”

Ngửa mặt lên trời cười to hồi mới nhìn chằm chằm Kỳ An mà nói, “Tiểu Thất, ngươi vẫn thiện lương như vậy. Còn ta thì sao? Ngươi có thể đau lòng vì ta ?”

Có chút nghi hoặc, Kỳ An nói gì, chỉ nhìn .

“Tiểu Thất, ngươi còn nhớ người ngươi yêu trước Hiên Viên Sam, trước cả Lạc Hoài Lễ ?”

Nhớ, đương nhiên là nhớ! Trước Hiên Viên Sam, trước Lạc Hoài Lễ, nàng yêu Trương Sở Du.

Tựa hồ hiểu ra muốn nói gì, Kỳ An cúi thấp đầu, “Ngươi muốn gặp ta là vì chuyện này sao?”

“Tiểu Thất, ngươi còn yêu ta ?”

“Không!” Cơ hồ chút do dự, Kỳ An trả lời, “Trận chiến năm đó, Tiêu gia nhà đều còn, ngay cả Thất – người yêu ngươi – cũng chết từ lâu. Hiện tại, Tiêu Thất sau khi sống lại sớm quên hết chuyện cũ. Huống chi, Chiến Thanh, ngươi lấy thân phận gì mà đứng đây hỏi ta? Ngươi hại chết nhiều người Tiêu gia như vậy, còn có thể nói chuyện yêu đương với Tiêu gia thư sao?”

“Đúng, yêu, ta cũng yêu!” Chiến Thanh như bị rút hết khí lực, chậm rãi ngồi xuống.

Đúng vậy, vốn nghĩ là yêu, cho nên chút do dự thâm nhập, sau đó chút mềm lòng mà bán đứng. Sau đó lại lén lút đánh cắp di thể Tiêu Lục, nghĩ ra kế hoạch hoàn mỹ sơ hở như vậy.

Lại chưa từng ngờ tới, thời gian mất trí nhớ ngắn ngủi kia lại tạo thành khoảng ôn nhu trong tim .

Hắn vẫn luôn nghĩ, nếu như năm đó tiếp nhận Tiêu Thất, hoặc là hận Hoàng thượng và thái tử thấu xương, liệu và nàng có kết quả gì?

Vậy thì người khiến nàng đau lòng liệu có thể là ?

Thật lâu sau, cười, chung quy cái gì cũng còn kịp nữa, phải sao?

Kỳ thật, chỉ muốn nhìn nàng chút, xác nhận nàng còn sống khỏe mạnh, cuộc đời này của còn vướng bận nữa, có thể an tâm ra .

“Tiểu Thất, hẹn gặp lại!”

Lần sau gặp lại, là sau kiếp luân hồi sao?

Trước khi bước ra khỏi địa lao, Thất rốt cục thấp giọng nói câu, “Hẹn gặp lại, Lục ca!”

Nàng nói rất khẽ, rất khẽ, nhưng cũng đủ. Khóe môi Chiến Thanh nhếch lên.

Nam tử hán đại trượng phu, đối với quá khứ tự mình gây nên, tuyệt hối hận, chỉ là trước lúc từ giã cõi đời, có vài phần tiếc nuối, nhưng cũng hơn!

Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x