apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

“Vương phi, Chiến Liệt ở trong cốc.”

Một lát sau Phượng Định chạy về báo lại, Kỳ An lắp bắp kinh hãi liền đứng dậy chạy về nơi Chiến Liệt dưỡng thương.

Trên tảng đá vẫn còn dấu vết người nằm, mảnh vải bố trắng loang vết máu vứt mặt đất.

Tay Kỳ An run run giở tấm vải trắng ra, đó viết hàng chữ đỏ chót, “Không hẹn trở lại!”

Cái gì hẹn trở lại? Kỳ An đứng dậy, lòng tràn đầy lửa giận,

“Chiến Liệt tên hỗn đản kia, người ngươi vẫn còn bị thương đó, mau ra cho ta.”

Không lời đáp lại, chỉ nghe được tiếng lá rơi rụng trong gió.

“Chiến Liệt, ngươi lăn ra đây cho ta, nếu vết thương người ngươi bị nhiễm trùng, ngươi nhất định chết!”

Kỳ An thực sự sốt ruột. Với kiến thức cuộc sống của Chiến Liệt cùng với tình cảnh hiện giờ của , chỉ cần ra khỏi cốc này làm sao có thể sống sót, sợ là sớm bị nhân mã tứ phương tới bắt sống mất.

Vẫn có tiếng trả lời, Hiên Viên Sam chắp tay sau lưng nhìn sang hướng khác, Phượng Định và Khinh Ngũ cúi đầu nhìn chằm chằm mặt đất.

“Chiến Liệt, dù có cũng phải dưỡng thương thật tốt rồi mới , được ?”

Kỳ An nhẹ giọng nói.

Nhưng vẫn tiếng trả lời.

Hiên Viên Sam tới, nắm tay chàng, “Hắn rồi!”

Hắn rồi! Trái tim như bị bàn tay vô hình bóp nghẹt, từng đợt đau đớn.

Nhìn lại nơi từng nằm, Kỳ An nhắm hai mắt lại.

Mạc đại ca từng nói, nàng cuối cùng vẫn phải quyết định cái gì giữ cái gì bỏ.

Nước mắt rốt cục tràn mi.

Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x