apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Kỳ An đang ngồi rửa mặt bỗng nghe từ xa truyền tới vài tiếng động, nàng nhẹ nhàng nằm úp sấp trong bụi cỏ, nhìn ra bên ngoài.

Trên vách núi hạ xuống vài người, đầu tiên chính là người bạch y tóc đen, anh tuấn tuyệt luân.

Ngắn ngủi thời gian gặp, lại gầy thành như vậy.

Kỳ An ngồi trong góc, sống mũi cay cay khó chịu.

Hiên Viên Sam chân vừa chạm đất nhìn ngó xung quanh, thần sắc ngưng trọng.

Đợi đến khi bọn Phượng Định, Khinh Ngũ đều xuống tới, Hiên Viên Sam phân ra các hướng tìm kiếm cho bọn họ rồi mình chạy sang hướng khác.

Tay Kỳ An nắm nát nhành cỏ dại, chỉ có thể nhìn bóng dáng , nghẹn ngào gọi, “Hiên Viên!” Hai chân phảng phất mất hết khí lực, ngã ngồi mặt đất.

Hiên Viên Sam đứng khựng lại khắc, vụt xoay người lại, mặt tràn đầy vẻ khiếp sợ.

“Kỳ An!” há miệng thở dốc, lo sợ chạy tới.

“Hiên Viên!” Kỳ An thì thào gọi, nước mắt chảy quanh nhìn bóng dáng quen thuộc kia chạy tới, sau đó ôm nàng vào lòng.

Cái ôm thật ấm áp. Kỳ An ôm , bao nhiêu lo lắng sợ hãi mấy ngày qua cùng bộc phát ra, “Hiên Viên!” Nàng gục trong lòng , khóc thành tiếng.

Hiên Viên Sam ôm nàng, như là muốn dùng hết khí lực cả đời.

Hắn nhắm mắt lại, vùi đầu vào tóc nàng, trái tim đau đớn! Thê của , tìm được nàng chính là giữ lại được nửa linh hồn của .

“Hiên Viên!” Kỳ An ngừng gọi. Hiên Viên Sam ngừng vỗ lưng nàng, ghé miệng vào tai nàng, “Có ta ở đây, đừng sợ!”

Có lẽ càng an tâm càng cho phép mình yếu đuối.

Kỳ An khóc thật lâu, Khinh Ngũ nhìn vương phi đang khóc đến thiên hôn địa ám trong lòng Vương gia, hốc mắt đỏ lên, lại mạnh miệng nói khẽ với Phượng Định, “Giờ ta biết g phu khóc của thế tử là di truyền từ ai!”

Phượng Định nhẹ nhõm liếc , “Nếu như chúng ta tìm được vương phi, ngươi biết g phu khóc của ngươi và thế tử ai lợi hại hơn ai!”

Hiên Viên Sam nhẹ nhàng lau nước mắt mặt Kỳ An. Kỳ An nhớ tới bộ dáng khóc rống vừa rồi của mình thì có chút ngượng ngùng, mặt đỏ hồng nhìn thị vệ đằng xa, khẽ đẩy , “Ta tự làm!”

Hiên Viên Sam thở dài hơi, hôn hôn lên mắt nàng, tay vẫn kiên định tiếp tục sự nghiệp lau nước mắt cho nàng.

“Hiên Viên, Lãng nhi sao chứ?”

Lúc này mới hỏi việc khiến nàng quan tâm nhất.

Thời khắc đo nàng đem hy vọng sống để lại cho Lãng nhi, cũng cảm thấy áy náy với Hiên Viên Sam và Bảo Nhi, nhưng nàng làm mẫu thân, bảo vệ cho hài tử trở thành bản năng.

Cho nên nhìn sắc mặt Hiên Viên Sam hơi cứng lại, nàng chỉ có thể giữ chặt tay , nhỏ giọng nói, “Thực xin lỗi!”

Hiên Viên Sam lắc đầu, “Ta chỉ cần nàng còn sống.”

Lập tức bổ sung, “Lãng nhi sao, chỉ là có nàng, cả hai hài tử đều ổn. Lãng nhi nói câu nào còn Bảo Nhi thì khóc suốt ngày đêm.”

Hiên Viên Sam giữ tay nàng buông ra.

Kỳ An bất đắc dĩ liếc mắt nhìn , khóe miệng lại sung sướng cong lên.

Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x