apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Không biết qua bao lâu, Chiến Liệt tỉnh lại, chậm rãi mở to mắt, nhìn thấy đầu tiên là vách núi đá, đó còn có ít cỏ dại đang lay động trong gió.

Xung quanh thực an tĩnh, an tĩnh tới mức có thể nghe được cả tiếng lá cây rơi xuống mặt đất.

Đây là đường xuống hoàng tuyền sao?

Hắn hơi hơi quay đầu, ánh mắt như tìm kiếm cái gì, lâu sau có chút thất vọng thu hồi tầm mắt.

Hóa ra cho dù là chết, vẫn cô độc.

Cho tới bây giờ vẫn chỉ có mình.

Như đột nhiên nghĩ đến cái gì, vội vàng mở mắt ra, trong mắt như có hào quang sáng lạn lưu chuyển.

Không thấy nàng, tức là nàng còn sống?

Nàng còn sống, vậy là tốt rồi! Trên mặt Chiến Liệt nở nụ cười vui sướng.

Xa xa vang đến tiếng bước chân Chiến Liệt lơ đễnh nghiêng đầu qua, chỉ là muốn xem xem người ta biến thành quỷ thì có bộ dáng thế nào.

Nhưng khi bóng dáng kia chậm rãi tới, Chiến Liệt mở to mắt, đầu tiên là thể tin, sau đó là mừng như ên.

“Kỳ An!” vội vàng động đậy, định tới phía đó nhưng cả người đau nhức lại ngã xuống đất.

“Kỳ An!” quỳ rạp xuống đất, tay lại cố chấp vươn về hướng đó, dùng khí lực toàn thân muốn tới gần, hoàn toàn để ý miệng vết thương đang nứt toác, máu bắt đầu tràn ra.

“Không được cử động!” Kỳ An phía xa hiển nhiên nhìn thấy hành động của , vội vàng chạy tới, bỏ thảo dược trong tay xuống, xem xét vết thương lưng .

“Vừa tỉnh lại an phận như vậy, ngươi muốn sống nữa sao?” trong lòng lo lắng, Kỳ An bên đắp thuốc cho , bên ngừng quở trách.

Chiến Liệt cũng cãi lại, chỉ trộm vươn bàn tay nắm góc áo nàng, si ngốc nhìn nàng, cảm thấy trong lòng vui mừng vô hạn.

Kỳ An nhìn vẻ mặt , mắng nổi nữa, thở dài, “Về sau phải ngoan ngoãn nghe lời, được ?”

Hai mắt Chiến Liệt híp lại vì cười, dùng sức gật đầu.

Nằm bên xem Kỳ An đắp thuốc, Chiến Liệt lúc này mới hỏi nàng, “Kỳ An, sao chúng ta tìm sơn động?” Cứ nằm đá như vậy, làm sao tránh mưa tránh gió được.

Kỳ An đỏ mặt, trừng mắt nhìn , “Cho nên ngươi phải mau khỏe lên, ngươi nặng như vậy ta mang được.”

Nói tới đây Kỳ An lại ảo não. Trước đây trong sách hay TV đều nói có thể tùy tiện tìm được sơn động toàn là nói láo. Nàng tìm vài ngày cũng tìm ra cái nào.

“Còn nữa!” Kỳ An lại nói, “Ngươi nhanh khỏe lên còn bắt thú hay đánh cá cũng được, ngày nào cũng ăn chay ta sắp chịu được rồi.”

“Ân!” Chiến Liệt thỏa mãn cười.

Một hồi lâu sau, Chiến Liệt mới hơi phục hồi tinh thần, kỳ quái hỏi, “Kỳ An, người chết cũng ăn cơm sao?” lại cố gắng giật giật tay mình, “Còn cả vết thương của ta nữa, chết cũng vẫn đau sao?”

“Đã chết?” Kỳ An nghi hoặc nhìn .

“Đúng vậy, chúng ta phải chết sao?” nhìn Chiến Liệt còn có vẻ nghi hoặc hơn nàng.

Kỳ An nửa ngày nói ra lời, Chiến Liệt lại còn rạo rực nói, “Ta chỉ biết Kỳ An thích nhất ta, cho dù chết cũng chăm sóc cho ta.”

Kỳ An nâng tay lên cao, lúc sắp đánh xuống đầu lại dừng lại, chỉ nghiến răng nghiến lợi nói, “Ai nói với ngươi chúng ta chết? Ban ngày ban mặt lại nói chuyện ma quỷ!”

Chiến Liệt ngây ngẩn cả người, nửa ngày mới cẩn thận vươn tay nắm tay nàng, lại chậm rãi thu tay lại, qua lúc lại thử thăm dò, vươn tay ra nhẹ nhàng đụng chạm.

Kỳ An thấy buồn cười, “Cảm thấy nhiệt độ ?”

Chiến Liệt gật đầu, mặt l qua chút mất mát, “Hóa ra chúng ta còn sống.”

Còn sống, có nghĩa là có người đến tranh Kỳ An với .

“Kỳ An, ngươi còn nhớ ca ca ta ?” sau khi trầm mặc thật lâu, Chiến Liệt hỏi nàng.

“Ca ca ngươi?” Kỳ An thì thào lặp lại.

Chiến Liệt trộm đưa mắt đánh giá nàng, “Ân, chính là ca ca Chiến Thanh của ta.”

Kỳ An nói gì.

Chiến Liệt khẩn trương nhìn nàng, “Kỳ An, ngươi hận ca ca ?” hoặc là, ngươi còn yêu ?

Kỳ An im lặng trong chốc lát mởi nói, “Ngươi dịch dung cho thành Lục ca của ta? Ngươi làm thế nào mà có chút sơ hở nào?”

Sắc mặt Chiến Liệt ảm đạm, “Ta dùng dược bảo tồn thi thể của Tiêu Lục, nghiên cứu thật lâu, ngón tay ta dã quen thuộc từng đốt xương thớ thịt người , ngay cả những vết thương. Bơi vậy mới có thể dịch dung cho ca ca giống như đúc.”

“Về việc lấy máu nhận người, là chúng ta bôi thuốc lên ngón tay ca ca từ trước, máu trộn thuốc rơi xuống bát nước thì dù là máu gì cũng có thể hợp lại chỗ.”

Kỳ An bình tĩnh nhìn , “Cái này ta nghĩ thông, nhưng lúc trước ta gặp , tựa hồ đúng thật là mất trí nhớ.”

Chiến Liệt cúi thấp đầu, “Bọn nhị hoàng tử sợ lộ ra sơ hở nên để ca ca thực sự mất trí nhớ, đợi đến lúc lấy được lòng tin của các ngươi mới để khôi phục lại.”

Nói xong lại sốt ruột kéo tay nàng, “Kỳ thật trong lòng ca ca vẫn rất coi trọng ngươi. Sau khi mất trí nhớ ta nhìn ra được yêu mến ngươi như muội muội ruột của . Sau đó, cường áp Lạc Hoài Lễ cũng là để giúp ngươi hết giận, Kỳ An ngươi đừng để chết được ?”

Kỳ An liếc cái, “Ngươi rất yêu ca ca?”

Chiến Liệt có chút mờ mịt nhìn nàng, “Ta chỉ có ca ca. Ca ca rất tốt với ta, còn cho người tới chăm sóc cho ta. Chỉ là ca ca luôn bề bộn nhiều việc…”

Ngu ngốc! Đó phải là chăm sóc. Kỳ An thương tiếc vỗ đầu , hít sâu hơi, “Chiến Liệt, ngươi cảm thấy người Tiêu gia có thể tha thứ cho ca ca ngươi ? Nhất là sau khi làm ra chuyện kia?”

Tâm tư Kỳ An xoay chuyển c nhanh, Chiến Thanh muốn thay thế được Tiêu Lục nhất định là phải c quen thuộc Tiêu Lục mới được, hơn nữa ngày đó, có thể thần biết quỷ hay trộm xác Tiêu Lục chiến trường, nhất định là ở ngay gần đó.

Liên tưởng tới lúc trước có nghe qua chuyện trong Tiêu gia quân xuất hiện nội gián, tất cả đều có thể lý giải.

Chỉ là nghĩ tới Chiến Thanh có thể tàn nhẫn với chính mình như vậy. Cư nhiên đồng ý chịu đau đớn thể xác, lại chịu mất trí nhớ. Chiến Thanh kia đối với nhị hoàng tử thật đúng là kiên trung a!

Hai người chậm rãi dưỡng thương trong cốc, hồn nhiên biết ở kia, những người đó sắp đem cả vùng xới tung lên.

Sơn đạo phía vách núi bị lục tìm vô số lần, nhưng lại có ai liếc mắt xuống dưới này cái lập tức chạy tới khu rừng phía trước mà lục lọi.

Thương thế người Chiến Liệt cũng dần dần tốt lên, có thể chậm rãi lại dưới sự giúp đỡ của Kỳ An.

“Kỳ An, chúng ta cứ như vậy được ?” Chiến Liệt cười nói, chờ mong nhìn nàng.

Kỳ An vươn tay che lại ánh mắt , mới nói, “Chiến Liệt, ngươi từng yêu người nào chưa? Khi yêu hy vọng đối phương cũng yêu ngươi, toàn tâm toàn ý, chỉ khóc với ngươi, chỉ cười vì ngươi, dù người bên ngoài có tốt thế nào, ánh mắt cũng vẫn nhìn ngươi!”

Nàng cong khóe miệng, “Ta có phu quân, ta muốn ở cùng ta, trong mắt chỉ có ta, trong lòng chỉ có thể nghĩ đến ta. Cho nên cũng như vậy, ta cũng chỉ nhìn , chỉ nghĩ đến .”

“Thực xin lỗi, Chiến Liệt. Ta là của người khác, thể có tương lai với ngươi.”

“Nhưng Kỳ An, ta mến ngươi, ta cũng vĩnh viễn chỉ nhìn mình ngươi, chỉ nghĩ tới mình ngươi, ngươi đổi sang mến ta được ?”

“Nếu như yêu có thể thay đổi xoành xoạch như thế thì đáng để chúng ta quý trọng. Chỉ cần phụ ta, thì lời hứa hẹn của ta là cả đời.”

Chiến Liệt trở nên trầm mặc.

Ban đêm bỗng nhiên tỉnh giấc, nhìn thấy Kỳ An đang bó gối nhìn bầu trời đầy sao, mặt có vẻ thống khổ cùng tuyệt vọng.

“Kỳ An, ngươi nhớ hai quỷ kia sao?” Hắn nhẹ nhàng hỏi.

“Đúng vậy!” mặt Kỳ An đầy vẻ ôn nhu, quay đầu nhìn , “Lãng nhi nhất định rất đau lòng, cả ngày nói lời nào, biết có khóc nhiều . Tiểu tử Bảo Nhi kia có ta biết có chịu uống sữa ? Nói đến, cũng biết đứa nhỏ này giống tính ai mà cố chấp, bá đạo như vậy.”

Thở dài, lại chỉ có thể cười khổ. Vách núi đen vạn trượng này nàng làm sao lên?

“Kỳ An, ta khỏe lên. Chờ ta khỏe rồi đưa ngươi lên.” Chiến Liệt cầm ống tay áo nàng.

Trong bóng tối, đôi mắt như sáng lên, Chiến Liệt cười rạng rỡ, “Kỳ An đừng thở dài, ta cũng muốn đối tốt với ngươi thua gì .”

Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x