apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Hiên Viên Sam đứng trong sơn cốc đầy mùi máu tanh, im lặng đứng, run rẩy, kêu gào, vì vốn thể phát ra âm thanh. Hắn cũng rơi lệ, thậm chí vẻ thống khổ mặt cũng có. Hắn chỉ mờ mịt mà đứng, cảm thấy thế giới xung quanh thực tĩnh lặng, tựa hồ tất cả đều biến mất, thế gian chỉ còn lại , chỉ mình .

“Vương gia! Vương gia!” rất nhiều tiếng gọi vang bên tai , chuyển động con ngươi, nhưng lại thấy bất cứ cái gì.

Hẳn là đang nằm mơ, nếu vì sao cái thế giới này lại làm cho người ta cảm thấy chân thật như vậy?

“Vương gia!” Khinh Ngũ ngừng gọi, tới gần nhẹ nhàng chạm vào . Ánh mắt Hiên Viên Sam giống như xuyên qua , biết lạc về nơi nào.

Hắn giơ tay lên, “Ta lạnh!” Rất lạnh, hóa ra trong mộng cũng có thể làm cho người ta rét lạnh.

“Người đâu, mau chuẩn bị áo khoác!”

Từng chiếc áo được khoác lên người, vẫn làm thủ thế, “Lạnh, rất lạnh!”

Khinh Ngũ gấp đến độ sắp khóc. Đến lúc chồng lên người Vương gia tấm áo thứ năm, Phượng Định đưa tay ngăn cản, “Không cần thêm nữa!”

Mắt Khinh Ngũ đỏ hồng “Nhưng Vương gia nói người lạnh.”

Phượng Định siết chặt nắm tay, “Vương gia có nội lực hộ thể, cho dù ở nơi băng thiên tuyết địa ngươi có từng nhìn thấy ngài kêu lạnh?”

Khinh Ngũ lại bỏ từng tấm áo xuống, mạnh mẽ ôm Hiên Viên Sam, nước mắt chảy ròng ròng, “Vương gia, ngài thế này thì Khinh Ngũ biết làm sao bây giờ? Phượng Định, ngươi mau nghĩ cách !” Phượng Định trầm ngâm nửa ngày, quay đầu hỏi thị vệ bên cạnh, “Tiểu thế tử thế nào rồi?” Người đó khom lưng đáp, “Vẫn đang khóc, ngày ăn gì nên khóc cũng ra tiếng nữa.”

Phượng Định khẽ cắn môi, “Đem thế tử đến đây!”

Hiên Viên Bảo Nhi khóc đến khản cổ, lúc được ôm đến bên cạnh Hiên Viên Sam, tiếng khóc còn vang dội nữa, hai mắt nửa khép, cái mũi còn phập phồng. Phượng Định cẩn thận đặt thế tử vào lòng Hiên Viên Sam, ghé vào tai mà nói, “Vương gia, ngài xem thế tử khóc cả ngày rồi, thuộc hạ nghĩ rất nhiều cách nhưng cứ bón sữa vào là lại phun ra. Ngài hãy dỗ ngoan , nếu Vương phi trở về rất đau lòng, Vương phi yêu nhất là thế tử mà.” Thân hình bé nhỏ mềm mại được đặt lên tay, nhãn tình Hiên Viên Sam chậm rãi ngưng trụ, sau đó cúi đầu xuống nhìn. Bảo Nhi thấy bị đổi người bế, mắt hơi mở, lại ô ô khóc hai tiếng, nước mắt chảy ra. Hiên Viên Sam kinh ngạc nhìn , miệng nhẹ nhàng giật giật, “Bảo Nhi, con rốt cục cũng có thể khóc ra nước mắt!”

Hai tay ôm lấy Bảo Nhi, Hiên Viên Sam ôm sát , kề sát mặt vào mình, “Bảo Nhi, con nhớ nương ? Con cùng phụ thân tìm nương về nhé?” Hai gương mặt kề sát nhau đều nóng bừng ẩm . Khinh Ngũ định tiến lên, Phượng Định lại kéo lại, “Để vương gia phát tiết chút thì tốt hơn, nếu e là gặp chuyện may.”

Cho đến ngày hôm sau, Bảo Nhi vẫn chịu ăn gì, đoàn thái y nơm nớp lo sợ về về giữa hoàng cung và vương phủ, vẫn tìm được cách giải quyết. Ép bón sữa vào, lại phun ra. Đôi môi Hiên Viên Sam khô nứt, nhìn thấy Bảo Nhi trong ngực cũng mất nước đến trắng bệch, vươn tay ra, “Đổi nước cơm xem sao!”

“Sữa được, làm sao dùng nước cơm được?” Khinh Ngũ nghi hoặc. Hiên Viên Sam đáp, chỉ cúi đầu hôn nhẹ lên khuôn mặt tròn của Bảo Nhi. Nước cơm nhanh chóng được bưng lên, bón cho Bảo Nhi. Tiểu tử kia nghe ngóng chút, cái miệng nhỏ nún nún chút, sau đó uống xuống, cứ như vậy thìa lại thìa, chậm rãi uống hết bát nước cơm. Khinh Ngũ và Phượng Định đứng bên trợn mắt há mồm, nào có tử nào thế này, sữa uống lại uống nước cơm?

Khóe miệng Hiên Viên Sam chậm rãi cong lên, xoa lên hai mắt Bảo Nhi vì được ăn no mà khép lại. Đây mới là hài tử của , giữa hàng nghìn nhan sắc khắp thế gian cũng chỉ muốn người. Thê của , mẫu thân của , là độc nhất vô nhị thể thay thế.

Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x