apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Đêm khuya, Trường Khanh vẫn quỳ gối trong sần nhúc nhích. Bên cạnh còn có vài bóng người. Lãng nhi vùi vào lòng Trường Lan, đôi mắt vô thần mở to, hề kêu tiếng. Khuôn mặt vốn luôn bừng bừng sinh khí giờ phút này tái nhợt. Từ lúc Tiêu Lịch mang thi thể của bọn Dạ đến, Lãng nhi liền nín khóc, cũng kêu muốn gặp nương nữa.

Nhưng Hiên Viên Bảo Nhi thì vừa đến giờ uống sữa há miệng khóc váng, mấy bà vú luống cuống nửa ngày cũng làm sao cho thế tử uống được chút sữa nào, đến tận lúc ho khan cũng đều nôn hết sữa trong miệng ra. Sau đó lại khóc.

“Đã tìm hết mọi nơi chưa?” thanh âm khàn khàn này khiến người nghe thể tưởng tượng được là do Đại Lý Tự khanh đại nhân luôn luôn tao nhã nói ra.

“Dạ, ều tra từng tấc đất, đều thấy thư.” Tiêu Lịch dường như dám dùng từ kia, sợ chịu nổi nỗi đau mất mát. Đã còn cơ hội bảo vệ lão tướng quân, giờ ngay cả thư bọn họ cũng thể bảo vệ sao?

Bao nhiêu tự giễu tràn lên miệng, Tiêu Lịch cao giọng nói, “Tiêu gia quân tiếng tăm lừng lẫy thì sao chứ? Không bảo vệ được tướng quân lúc trước, giờ cũng giữ được thư!” Dùng hết sức lực cắm trường kiếm xuống đất, mắt rưng rưng, “Ta còn mặt mũi nào mà đứng đây nữa?”

“Có ai có thể nói cho ta biết rốt cục xảy ra chuyện gì ?” Trường Lan rốt cục mở miệng, sắc mặt u ám, “Vì sao trước đó ta và Trường Khanh đều nhận được tin tức gì? Nếu sớm biết các ngươi gây ra chuyện gì, làm sao Trường Khanh có thể đồng ý để thư ra ngoài!”

“Không, ta vẫn làm vậy!” Trường Khanh ngẩng đầu lên, “Cho dù biết trước, ta cũng để thư . Tiểu thư gả vào hoàng thất thể tránh được thị phi phân tranh, chẳng lẽ còn muốn thư bị giam trong bốn bức tường này sao? Nếu chuyện gì cũng phải lo lắng, ngay cả việc ra ngoài cũng được tự ý thì hạnh phúc của thư còn gì đáng nói đến?” Hắn ngẩng mặt, có chút bi thương kì dị, “Chỉ là ta thực ngờ bọn họ lại ều động tới hơn ngàn quân đội tới đối phó với thư.”

Mạc Nhược lắc đầu, “Cho dù Thất ra ngoài cũng khó tránh kiếp nạn này. Phượng Định tra ra dấu vết xung quanh phủ, nếu như Thất ra ngoài thì nơi đây chính là chiến trường. Ta nghĩ rằng bọn họ chủ trương bắt cóc Thất, chỉ là ngờ chúng ta lại hành động nhanh như vậy.” Dừng chút, thanh âm chậm lại, “Cho nên mới hạ sát thủ!”

Nhìn Lãng nhi trong lòng Trường Lan, Mạc Nhược nói, “Cũng may mà như vậy, nếu giữa Lãng nhi và thế tử, Thất làm sao lựa chọn?”

Về phần Thất lựa chọn thế nào có lẽ còn cơ hội để biết.

Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x