apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

“Nương, nương xem bên kia kìa!”

“Nương, nương nhìn bên này xem!”

Dọc đường , Lãng nhi giống như chú chim nhỏ vui vẻ, ngồi trong xe ngựa líu ríu nói ngừng, ngay cả Trường Khanh bên cạnh xe cũng phải mỉm cười.

Kỳ An thực sự bị nghe tới mắt, liền ôm Lãng nhi vào ngực, “Lãng nhi, Lãng nhi ngừng nói chút được ?”

Lãng nhi liền im lặng nằm trong lòng nàng, thoải mái híp mắt nói, “Nương, nương nói xem, Trường Lan di bị bỏ ở nhà chăm sóc đệ đệ liệu có khóc nhè ?”

Kỳ An vươn hai ngón tay nhéo mũi , “Lãng nhi cho rằng Trường Lan di nghịch ngợm như Lãng nhi sao?”

Lãng nhi phục chun cái mũi lại, “Lãng nhi nghịch ngợm. Lãng nhi là ngoan nhất!”

Kỳ An còn muốn nói gì nữa, xe ngựa bỗng nhiên đứng khựng lại.

“Trường Khanh?” Kỳ An gọi tiếng.

“Tiểu thư, sao, cần xuống xe.” Thanh âm Trường Khanh c bình tĩnh.

Xa xa, mơ hồ nghe tiếng đao kiếm chạm nhau, “Nương!” Lãng nhi khẩn trương giật nhẹ vạt áo nàng.

“Không sao!” Kỳ An ôm sát , “Có Trường Khanh thúc thúc ở bên ngoài rồi.”

Ánh mặt trời kéo dài bóng Trường Khanh chiếu thành xe ngựa, nhìn thấy thực làm cho người yên tâm.

Trường Khanh và thị vệ vương phủ bao vây quanh xe ngựa, cũng hề khẩn trương.

Những người đưa Vương phi ra phủ hôm nay đều là cao thủ trong phủ, tuy rằng tiếng tăm lừng lẫy bằng mười tám vệ kia nhưng để đối phó với khoảng ngàn người thì vẫn thoải mái.

Tuy nhiên, mặt Trường Khanh dần dần nhíu lại, đối phương lai lịch bất minh, hơn nữa đều ra tay là hạ sát thủ, tựa hồ tình thế bắt buộc.

“Không đúng!” Trường Khanh kêu lên tiếng, sát khí chung quanh quá nặng. Hắn nhìn l qua lượt, hét lớn, “Dạ, che chở thư nhà ta. Tiêu Tấn, lập tức hoàng cung tìm Tiêu Lịch, đối phương là tử sĩ!”

Tử sĩ có nghĩa là chết ngừng. Dạ, vốn vẫn ẩn thân trong bóng tối liền nhảy ra, cùng Trường Khanh trái phải đứng hai bên xe ngựa. Tiêu Tấn là lính liên lạc của Tiêu gia quân, trình độ khinh g đạt tới mức tuyệt hảo, Trường Khanh vừa dứt lời như làn khói nhẹ nhảy lên cao.

Giữa trung nghe thấy hàng loạt tiếng “vụt vụt vụt” xé gió, vô số mũi tên từ bốn phía bắn ra, như bầy ong áp chế Tiêu Tấn.

Sắc mặt Trường Khanh đại biến, bốn phía đều là sườn núi cao, nếu có tiễn thủ mai phục, bọn họ bị vây ở đây thể .

Tiêu Tấn xoay vòng vòng trung, lại lui trở về, đưa mũi tên trong tay cho Trường Khanh, “Trường Khanh đại ca, là quân đội.” Hơn nữa, lại là quân đội dũng mãnh thiện chiến, mai phục lặng yên tiếng động, mũi tên bắn ra cơ hồ cùng lúc, hiển nhiên là có sự huấn luyện.

Trường Khanh cầm mũi tên, tay phát run.

Hắn vốn lớn lên chiến trường, cho dù có chết dưới tên bay đạn lạc cũng là chết có ý nghĩa. Nhưng hiện tại, sau lưng còn có Tiêu gia thư.

Kỳ An hiển nhiên cũng nghe thấy bọn họ nói chuyện, trong xe ngựa cũng có thể nhìn thấy những mũi tên rơi xuống.

Tim nàng đập nhanh, có lẽ do khủng hoảng tới mức c hạn, ngược lại con người trở nên bình tĩnh? Nàng đặt Lãng nhi xuống bên cạnh, cởi áo khoác, tháo tấm nhuyễn giáp gắn áo khoác xuống. Đây là hộ thể thần y tốt nhất thế gian, do tiên hoàng tự mình ban cho Hiên Viên Sam khi được phong vương rời khỏi kinh thành, mà giờ phút này lại đang mặc ở người nàng.

Nàng mặc áo lại, thậm chí còn để ý tới những nếp nhăn đó.

“Nương!” Lãng nhi bất an gọi.

Kỳ An quay lại, hôn lên mặt cái, lưu luyến vuốt ve má , “Lãng nhi, nương biết, Lãng nhi là dũng cảm nhất, đúng ?”

Lãng nhi gật gật đầu.

Kỳ An nở nụ cười, “Lãng nhi phải nhớ kỹ, nhất định phải là người dũng cảm nhất, đừng để nương thất vọng.”

“Trường Khanh, vào đây!” Kỳ An quay đầu gọi ra ngoài.

Trường Khanh nhìn những tử sĩ đang dần tới gần, lại ngẩng đầu nhìn cao xung quanh, có thêm mũi tên nào bắn ra, nhưng tựa hồ vẫn có thể thấy những người đó ẩn trong nơi bí mật đang cười lạnh nhìn bọn giãy dụa đến phút cuối cùng.

Hắn quay đầu liếc Dạ cái, Dạ nói, “Ngần này người đủ gây uy hiếp” Ngụ ý, cái làm người ta lo lắng là những cung tiễn thủ ẩn núp cao kia.

Trường Khanh gật gật đầu, vén rèm lên nhảy vào xe ngựa.

“Tiểu thư!” vừa vào liền quỳ xuống, “Chúng ta phải lập tức rời .”

Kỳ An cười cười, nói cho biết nàng nhìn thấy Tiêu Tấn lăng mà phải rơi xuống.

Nàng cầm nhuyễn giáp trong tay đẩy về phía , thân mình Trường Khanh chấn động, kinh hoảng nhìn nàng “Tiểu thư?”

Kỳ An dùng sức chặn lại, “Mặc vào, nếu như ngươi còn coi ta là thư.”

Một tay kéo Lãng nhi đến, nhét vào lòng “Ta giao Lãng nhi cho ngươi, chỉ có ngươi còn sống, mới có thể còn sống.”

“Không!” mắt Trường Khanh đỏ lên, tay đẩy nhuyễn giáp kia ra.

“Nương!” Lãng nhi cũng thấy thích hợp, liên tục đưa tay ôm nàng.

“Tiêu Lãng, câm miệng!” nàng chỉ lừ mắt với Lãng nhi cái, Lãng nhi liền đứng im, nước mắt từng giọt từng giọt rớt ra.

“Trường Khanh,” Kỳ An cười, “Ngươi phải là người hiểu ta nhất sao? Ta đem bảo bối ta trân quý nhất giao cho ngươi, thỉnh ngươi nhất định phải bảo vệ an toàn.”

“Trường Khanh, chúng ta đều biết đây là biện pháp tốt nhất mà, đúng ?”

Nàng yên lặng nhìn Trường Khanh. Với tình thế hiện giờ, hẳn là bọn họ thể toàn thân trở ra. Chỉ có Trường Khanh, thân mặt nhuyễn giáp, e sợ những mũi tên dày đặc kia mới có khả năng bảo vệ Lãng nhi rời .

Nhưng lúc bọn họ đang nói chuyện, chung quanh lại nổi lên dị động, tên phá mà đến, thanh âm vun vút dứt bên tai.

Trường Khanh bỗng kéo tay Kỳ An lại, nắm nhanh như dùng hết khí lực toàn thân, khuôn mặt anh tuấn tràn đầy thống khổ tuyệt vọng, “Tiểu thư, Trường Khanh thể, tuyệt đối thể.”

Hắn thề dùng cả đời để bảo vệ thư, làm sao nàng có thể trước lúc sống chết lại tàn nhẫn bắt rời ?

“Cho dù có chết, Trường Khanh cũng muốn chết bên người thư.”

Đây là lời thề, cả đời dứt khoát.

“Nương, Lãng nhi cũng , Lãng nhi muốn ở cùng chỗ với nương.” Lãng nhi đầy mặt nước mắt.

Kỳ An nhìn . Nàng có dũng khí nhìn , chỉ sợ liếc mắt cái đau đớn rách tim. Nàng chỉ nói câu, “Lãng nhi, hãy sống thay nương.”

Nàng chuyển người thành tư thế quỳ, nhìn sâu vào mắt Trường Khanh, “Tiêu Trường Khanh, xin nhờ ngươi, ta lấy thân phận mẫu thân mà nhờ ngươi.”

Toàn thân Trường Khanh phát run, lại cơ hồ trong phút chốc bình tĩnh trở lại. Hắn nhanh chóng mặc nhuyễn giáp, ôm Lãng nhi vào ngực, xoay người phóng ra ngoài.

Chỉ cần là tâm nguyện của thư, đều nghe theo, cho dù phải thịt nát xương tan cũng từ. Cho nên quay đầu lại, thậm chí lời dư thừa. Tiểu thư muốn, chính là Tiêu Trường Khanh muốn.

“Nương!” Lãng nhi nức nở, hình ảnh cuối cùng nhìn thấy chính là gương mặt mỉm cười của nương. Hắn cố gắng nhịn tiếng nức nở, tựa đầu thật sâu vào lòng Trường Khanh, đồng ý với nương, hiểu chuyện, dũng cảm.

Trường Khanh vừa ôm Lãng nhi ra, hiệu lệnh kia liền dồn dập vang lên, mưa tên liền tới tấp bắn xuống, thẳng hướng Trường Khanh.

Trường Khanh thi triển nội lực toàn thân chạy về phía trước, có vài kẻ thức thời giơ kiếm tiến đến, chớp mắt bổ tới chưởng. Tiêu Tấn và vài thị vệ khác hộ bên cạnh , đường giết tới.

Chỉ là tên bắn quá nhiều, có nhiều thị vệ ngã xuống.

Tiêu Tấn thấy vậy, hét lớn tiếng, “Trường Khanh, chúng ta giúp ngươi thoát ra.”

Trường Khanh hít hơi nhảy lên cao, Tiêu Tấn đưa tay đệm dưới chân , Trường Khanh nhanh chóng vút lên, thẳng hướng ngọn núi bên cạnh lao .

Còn Tiêu Tấn, chưởng kia dùng hết toàn lực, kiệt lực rơi xuống từ trung, cơn mưa tên liền thừa dịp xuyên qua thân thể , làm bắn ra màn máu đỏ rợn người.

Trong mắt lại chỉ nhìn thấy bóng dáng Trường Khanh xa xa, khóe miệng còn đọng lại nụ cười.

Hắn chậm rãi nhắm mắt, còn biết rét lạnh nữa.

Từng trận mũi tên bắn xuống, cuối cùng bắn lật nóc xe ngựa xuống bên.

Dạ kéo Kỳ An ra, mấy người che chở nàng phóng về phía trước.

Bên cạnh ngừng có người ngã xuống, ngừng có máu bắn lên mặt nàng, nàng lại ngoài khóc cũng có cách nào.

“Dạ!” Kỳ An kinh hô tiếng, mắt thấy mũi tên bắn vào trước ngực Dạ.

Hai mắt Dạ nhìn về phía trước, nói, “Vương phi, chỉ cần đến con đường phía trước là được.”

Kỳ An bỗng bật khóc, đỡ lấy , “Dạ, chúng ta , được ?”

Dạ quay đầu, khuôn mặt trắng bệch do nhiều năm thấy ánh mặt trời có chút tươi cười, “Vương phi, dù biết rõ chỉ có đường chết, ám vệ vương phủ cũng tuyệt ngồi chờ chết.”

“Ngươi yên tâm, Vương gia đến cứu ngươi.”

Hắn tin tưởng vương gia nhà mình, từ lúc được đưa đến trước mặt vương gia, liền tin tưởng.

Kỳ An lau khô nước mắt, theo phía sau , nói gì nữa.

Dạ quơ trường kiếm, đường chém giết, bên còn ứng phó với những mũi tên đang lăng mà đến, Kỳ An chỉ có thể ở phía sau , nhìn người càng ngày càng nhiều vết thương, nhìn trang phục càng ngày càng đỏ.

Cho tới khi, Dạ bỗng nhiên ngừng động tác, trường kiếm dừng lại giữa trung.

Hắn đứng thẳng tắp, lấy thân thể c phía trước nàng.

Kỳ An lệ rơi đầy mặt, bởi vì đầu ngón tay dò nơi mũi cảm thấy khí tức sinh mệnh nữa.

Tiếng xé gió lại đến, Kỳ An nhắm hai mắt lại.

Người từng chết lần, nếu gặp phải lần nữa hẳn là đều bình tĩnh hơn bất kỳ ai khác.

“Kỳ An!”

Thanh âm quen thuộc vang lên, tràn đầy kinh hoàng.

Kỳ An mở to mắt nhìn, thấy hồng ảnh kia đang tiến lại gần, vượt qua màn mưa tên.

Chiến Liệt nhảy từ trung xuống, chỉ kịp ôm Kỳ An, mũi tên kia liền bắn ngập vào lưng , phần đuôi bên ngoài vẫn còn rung động.

Chiến Liệt lại bình tĩnh chưa từng thấy, chỉ mơ hồ quét mắt nhìn Kỳ An cái, liền vận nội lực hét lớn tiếng “Dừng tay!”

Thanh âm vang lên, thế g kia thoáng dừng lại. Bám vào thời cơ này, Chiến Liệt liền ôm Kỳ An nhanh chóng lao về phía trước.

“Bắn tên!” thanh âm vội vàng vang lên.

Chỉ là tên bắn nhanh, thân hình Chiến Liệt còn nhanh hơn, chỉ lát sau tới gần khe vực.

Đáng tiếc Chiến Liệt chung quy cũng chỉ là thân huyết nhục bình thường, dù tốc độ của có nhanh hơn nữa cũng thể bằng mũi tên, nhưng Kỳ An đang được bảo vệ trong lòng hề biết rằng bao nhiêu những mũi tên đuổi theo phía sau bọn họ đều tiến nhập vào thân thể .

Hắn hề trốn, biết, phía trước có đạo vách núi, chính là đường sống duy nhất của Kỳ An.

“Chiến Liệt!” Kỳ An cảm thấy bàn tay ấm nóng, ngước mắt lên xem, thấy màu đỏ tươi ghê người.

Chiến Liệt cúi đầu nhìn nàng, lại mũi tên phóng tới, cũng hề tránh, nương theo hướng lực của mũi tên này nhảy xuống vách núi phía trước.

Lúc truy binh đuổi tới, chỉ thấy được mây mù che phủ mảnh ung.

“Làm sao bây giờ?” có người hỏi.

“Hừ, làm sao bây giờ? Chiến Liệt trúng tên đầy người, Vương phi kia lại biết võ g, hẳn phải chết nghi ngờ.”

Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x