apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Edit: YanaIshi

Beta: LynCáo HTH

***

Loading...

Mưa liên tục ngừng, ở cái địa phương quỷ quái này, quanh năm suốt tháng có nổi tia nắng. An An ngẩng đầu nhìn, hai tay đút vào túi quần, cắm đầu vào trong màn mưa.

Cơn mưa này lớn lắm, nhẹ nhàng rơi xuống từng hạt, phủ tóc của cô ít. Tóc đen nhánh dài đến ngang vai, vài ngọn tóc có chút lộn xộn.

Khu này gần đây kinh doanh tốt lắm, đối diện bến cảng Myanmar nội bộ ổn định, chẳng may ném qua biên giới mấy quả bom, nổ banh tành, chịu thiệt thòi là người dân. Bởi vì việc này, toàn bộ người dân trong huyện như “ngồi đống lửa”, luôn mang tâm trạng hoảng sợ, còn náo nhiệt như trước.

Lúc ngang qua đèn giao thông, An An thấy vài phụ nữ mặc váy đủ sắc màu. Tất cả đều mang ô, đầu mỗi người đội cái mũ mát được đan bằng tre. Không biết đang nói gì, hi hi ha ha cười vui vẻ với nhau. Nhìn từ phía sau, dáng người th tha, vòng eo thon thả.

Tiếp tục về phía trước, hai ông chủ cửa hàng bán phở đang ngồi với nhau thảo luận về tin tức chính trị trong mấy ngày qua. Nhìn thấy An An, bọn họ hẹn mà cùng dừng lại, liếc mắt nhìn cô cái. An An tiếp tục phía trước, tầm mắt họ lại tiếp tục di chuyển theo cô.

Giữa khu phố có vị trí vàng, bên cạnh trạm xe buýt. Đó là cửa hàng tạp hóa nhỏ, tấm bảng nhìn có vẻ cũ – bên đề 4 chữ mờ mờ “Tạp Hóa Mông Ca”. Trước cửa là tấm rèm màu xám xanh trong suốt, An An vén rèm bước vào.

Chuông gió cửa kêu “leng keng”.

Gọi là cửa hàng tạp hóa nhưng bên trong vỏn vẹn chỉ có 3 dãy kệ trưng bày hàng hóa. Tuy vậy, trong cửa hàng này cái gì cũng có bán, thuốc lá, rượu,.., từ cái nhỏ như bật lửa, dầu cù là đến cái lớn như thực phẩm chức năng, thực phẩm dinh dưỡng bảo vệ sức khoẻ,… cái gì cần có đều có.

Ngoài quầy thu ngân ở đầu cửa, có ai cả.

An An nhìn l qua, cũng đến các kệ hàng, chỉ đứng trước quầy hô lên: “Mông Ca!

Một người đàn ông nhỏ nhỏ gầy gầy từ phía sau chui ra, trong tay còn đang bưng chén mỳ chua cay: “Đến rồi hả?

An An gật đầu.

Đến đây, hiện giờ có ai, đem mấy thứ này sắp xếp lại .” – Mông Ca an bài g việc như bình thường, rồi chỉ chỉ tay về phía sau đầu : “Sáng nay mới đưa mấy thùng hàng tới đấy, lát nữa kiểm tra kĩ lại cho rõ ràng.

Mặt tiền cửa hàng lớn, Mông Ca muốn chi thêm nhiều tiền, chỉ nhận mỗi An An vào làm. Tất cả g việc ở cửa hàng đều phân g cô làm.

Tôi biết rồi!

An An tùy tiện giũ giũ nước còn sót lại đầu, đến phía sau quầy thu ngân, rút ra mấy tấm giẻ lau ở phía dưới. Bên kia, Mông Ca vùi đầu tiếp tục ăn mỳ, tối hôm qua đánh bài bị thua rất nhiều, tranh thủ hôm nay muốn làm trận nữa hòng gỡ gạc. Ăn xong ném đại chén ở trước quầy, nhìn An An: “Lau xong thì rửa giúp tôi luôn.

Nói xong, vội vội vàng vàng bỏ .

À, Mông Ca!” – An An gọi lại, nhắc nhở: “Tháng này nên kết lương cho tôi rồi.

Mông Ca nghe xong khỏi nghi hoặc: “Không phải ông già cô đến lấy rồi sao?

An An dừng động tác lại, đầu chậm rãi nâng lên tới.

Ai?

Ông già nhà cô chứ ai.” – Mông Ca là người đến từ Hồ Bắc, tuy ở lại Vân Nam nhiều năm, nhưng khẩu âm vẫn mang giọng Hồ Bắc.

An An nhìn chằm chằm Mông Ca.

Ném mạnh giẻ lau xuống quầy thu ngân, cô qua đứng ở cửa.

Mông Ca, phải lúc trước chúng ta nói rồi sao?” – cô mặt đối mặt chất vấn.

Mông Ca hiểu: “Nói cái gì?

Lúc trước tôi nói, tiền lương có thể cao, nhưng tôi chỉ có yêu cầu —— ngoài tôi ra, được đưa ai cả. Giờ anh lại lật lọng, đưa cho người khác?

Người khác? Đó phải cha cô sao!” – Mông Ca cảm thấy rất oan uổng, hay tay knh lại, nhún vai bất lực: “Ông ta đến đòi tiền g, tôi có thể đưa sao? Tổng cộng bảy trăm, ít phân, tôi đưa hết cho ông ta rồi.

An An cố chấp đưa tay: “Anh đem tiền trả lại cho tôi.

Mông Ca rõ ràng vui vẻ, “Tôi đưa cho ông già cô rồi!” – vì lý do đó, có phần trở nên giận dữ.

An An vẫn buông tay, kiên trì nói: “Đó là tiền của tôi.”

Mông Ca sắc mặt càng thêm khó coi, phất tay nói: “Tôi quan tâm! Cô muốn đòi tiền thì trở về tìm cha cô mà đòi! Cô có thể nói lý lẽ tí được ?

Trận cãi vã này hơi lớn, những người nhàn rỗi dần kéo đến xem náo nhiệt, tụm năm tụm bảy lại làm thành nửa vòng tròn.

Mông Ca, anh như vậy là đúng.” An An cãi lại, “Ông ta là ông ta, tôi là tôi, sao anh lại đem tiền lương của tôi đưa cho người khác!?

Ai ô ô, cô gái này cũng quá ngang ngược vô lý rồi.” – có người nhíu mày.

Có người còn khuyên giải: “Thôi thôi, đều là người nhà, còn phân cái gì mà ông ta với chả tôi?

Chính cha cô ta!” – Mông Ca tức giận đến đỏ mặt, “Mọi người đến đây phân xử giùm tôi xem!

Những người đó mồm năm miệng mười chỉ vào An An.

An An đứng ở cửa, lạnh lùng nhìn chằm chằm họ: “Vậy các người cho tôi tiền?

Những người đó tức khắc im lặng, khí nhất thời trì trệ lại.

Bỗng nhiên, có người kiên nhẫn hỏi: “Có bán thuốc lá nữa hay ?

Bán! Bán chứ! Bán chứ!” – Mông Ca tự mình đến sau quầy, hỏi: “Cái nào?

Hồng Hà.”

Mông Ca cầm bao Sông Hồng, đưa đến quầy thu ngân: “Mười đồng.

Người nọ móc tiền trong túi ra đưa, Mông Ca duỗi tay lấy. Tay vừa mới duỗi đến nửa chừng, An An chặn lại.

Hơ ơ ơ ——!

Mọi người đồng thời nổ tung chảo.

An An sắc mặt bình tĩnh: “Mông Ca, phải tôi muốn lấy tiền của anh. Nhưng hôm nay chính là anh giữ lời, anh đem bảy trăm của tôi về, tôi trả lại số tiền này cho anh…

Cái gì thế này?

Mông Ca chỉ cảm thấy đen đủi, lông mày dựng lên: “Mười đồng tiền này tôi từ bỏ, cô lấy , lấy ! Về sau cũng đừng tới làm nữa!” – Hắn lại lẩm bẩm: “Hiểu thế đéo nào được chuyện nhà bọn bây? Từng người, từng người như tổ tông đến, người này tới đòi tiền, người kia tới đòi tiền. Ai mà thiếu tiền?

Câu này nói ra chính là cố ý mỉa mai, mọi người xung quanh cười ầm.

An An mím môi, đem mười đồng tiền đặt lại quầy thu ngân. Xuyên qua đám người đang vây lại xem trò vui này, thẳng ra ngoài.

Bên ngoài cơn mưa bụi vẫn là tí tách rơi ngừng, quần áo, tóc tai đều bị làm , hiện giờ cũng chẳng có chuyện gì để vội.

Cô đứng trước cửa hiên.

Những người đến xem náo nhiệt người dần tản ra, chỉ nghe được Mông Ca còn ở nhỏ giọng oán giận, bên cạnh còn có mấy người ra vẻ hiểu chuyện phụ họa. An An đối người với phía trước bến xe, mặt thờ ơ. Bên cạnh có người tới.

“Này cô gái!” – người nọ gọi cô.

An An quay đầu, là người đàn ông mua thuốc lá ban nãy, có chút béo, cổ đeo sợi dây chuyền vàng.

An An tiếp lời.

Người đàn ông béo mỉm cười, làm kiểu quen biết hỏi An An: “Thiếu tiền à?

An An quay lại hỏi : “Liên quan gì đến ông?

Người đàn ông béo vẫn cười cười, búng búng tàn thuốc nói: “Tôi có g việc này, cô có hứng thú hay ?

Làm cái gì?” – An An bình tĩnh nhìn .

Người đàn ông béo ngậm thuốc, từ trong ví tiền lấy ra sấp danh thiếp. Hắn tùy tiện đưa cho An An tờ.

An An biết địa ểm ghi danh thiếp.

“Ý Hưng Lan San” đó là câu lạc bộ đêm dọc theo con hẻm bên cạnh con sông, rất nổi tiếng ở khu này.

Người đàn ông béo này là quản lý của Ý Hưng Lan San, danh thiếp có tên đầy đủ, chỉ đề —— Quản lý Hồ.

Xem qua danh thiếp, An An hỏi: “Vì sao tìm tôi?

An An nhìn chằm chằm . Lớp trang ểm của cô hơi dày, bóng mắt màu đen, chỉ tô chút phấn mắt ở đuôi, nhìn qua ánh mắt càng sâu hơn. Giống hệt hồ ly.

Không vì cái gì cả,” – nói giọng Quảng Đông, nghiền ngẫm từng chữ : “Em gái nhỏ, tôi ngưỡng mộ cô…

An An căn bản để mình bị đẩy vòng vòng, vẫn hỏi : “Tại sao lại tìm tôi?

Đủ khỏe, đanh đá, xinh đẹp, yêu tiền.

Người đàn ông béo lập tức nói ra An An bốn cái “ưu ểm”, cuối cùng cười tủm tỉm nói: “Nghĩ kĩ nha, bảy trăm đồng phải chỗ nào cũng có đâu? Tôi có thể cho cô ——”, vừa nói vừa so so hai ngón tay đầu.

Hai vạn?” An An nói.

Hả?

Người đàn ông béo cả kinh thiếu chút nữa rớt cằm, cười cười vài cái, sửa cho đúng nói: “Hai ngàn.

An An hỏi g việc cụ thể là gì, cô chỉ hỏi: “Có thể trả trước ?

Nhiều hơn thì được, bảy trăm vẫn có thể.” – cam đoan.

Khi nào tôi làm?

Hồ mập ghé sát vào An An, thần bí hề hề mà nói: “Bây giờ.” – nói, giơ ngón trỏ lên, chỉ chỉ cách đó xa.

Nhìn qua bàn tay của người đàn ông béo, có cửa hàng,

Cửa được mở ra, vị khách từ trong ra, là người đàn ông.

Mặt đối diện An An.

Qua mưa bụi, hình bóng của người này có phần mờ nhạt.

Mặt chiếc áo T-shirt bình thường, hề có thêm văn gì, phía dưới là chiếc quần jeans nửa cũ nửa mới, chân mang đôi giày leo núi.

Làm cái gì?” – An An liếc Hồ mập.

Hắn cười ha hả, phun ra hai chữ: “Tiếp khách.

“Tiếp khách” này hai chữ hàm nghĩa quá sâu, An An bất động thanh sắc nhận lấy tấm danh thiếp, nói: “Tôi xem xét nó.

Cô lại bước vào cơn mưa.

Ai, cô gái, cô tên là gì?

Hồ mập ở phía sau hỏi.

An An dừng lại, quay đầu nhìn.

Trong cơn mưa, cô mặc đồ đen.

Đầu đen, váy da màu đen.

Ngoài ra cổ mảnh mai còn đeo dây màu đen.

Ti Ti.” – cô nói, “Tôi tên Ti Ti.

Gặp được mỹ nữ, Hồ mập đắc ý vênh váo, trở lại bên kia cửa hàng, còn cao hứng mà huýt sáo.

Anh Ngang, anh thấy sao?

Hồ mập dùng sức nhướng mày nhìn người đàn ông mang giày leo núi kia, lại hướng An An rời .

Có hài lòng ? Cô gái đó tên là Ti Ti, thật là mượt mà, người cũng như tên!” – Hồ mập đang nở rộ.

Lục Ngang cũng tiếp lời.

Hồ mập đặt ngồi xuống, tiếp tục khoác lác: “Người như cô ta em thấy nhiều, ham hư vinh, yêu tiền tài, cái gì cũng đều nguyện ý làm, nếu lúc trước có thể vì bảy trăm khối liền nhảy lên sao? Ai, anh Ngang, anh tin hay , đêm nay khẳng định cô ta gọi ện thoại đến, đến lúc đó……” – Hồ mập đen tối cười dâm hai tiếng, phảng phất thấy được cái gì đó thể miêu tả được.

Lục Ngang liếc mắt nhìn chằm chằm cái, đứng dậy, vào “Tạp Hóa Mông Ca”.

Tuy giờ người xem náo nhiệt người tan, nhưng Mông Ca vẫn còn hăng hái mắng chửi, hiển nhiên tức giận đến được.

Lục Ngang lấy lọ dầu cù là, với trăm tờ hóa đơn đỏ cùng ném lên quầy thu ngân, nói: “Thêm bao Sông Hồng nữa.

Mông Ca tay thu tiền, tay lấy thuốc. Đáng chết máy tính tiền bị mắc kẹt lần nữa, với lượng tiền nhỏ như vậy, phải mất thời gian dài để quăng…

Lục Ngang cũng nóng nảy, chỉ làm tùy ý hỏi thăm: “Cô gái từng làm trước đây tên gì?

Cái gì?” Mông Ca hiểu.

Người luôn mặt dày đòi trả lại tiền khi nãy.” – Lục Ngang miêu tả chính xác.

Cô ta……” – Mông Ca nghĩ đến liền nén được giận, nói, “An An, con nhỏ chết tiệt kia tên là An An.

Anh hỏi tôi làm cái gì?

Phía sau Lục Ngang, thanh âm giòn giã cùng tiếng chuông gió vang lên.

Lục Ngang quay lại nhìn.

An An vô tư dựa vào cánh cửa, knh tay, nhìn chằm chằm vào anh.

Loading...

Sau
Comments Facebook
Comments

avatar

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.