apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Sau khi tách khỏi mấy người kia, Độc Cô Thiên Diệp bắt đầu vào vùng nội vi. Tiếng gọi ngày càng mãnh liệt, cho dù biết nội vi nguy hiểm vô cùng, nàng cũng muốn nhìn xem đó là cái gì.

Đột nhiên, bầu trời như bị che khuất, bóng đen bao trùm. Độc Cô Thiên Diệp ngẩng đầu, liền nhìn thấy con chim khổng lồ bay trên không trung. Hình dạng giống như gà, trên đỉnh đầu có ba sợi lông vũ. Cánh chim màu da trời, lông đuôi thật dài, bay dươi ánh nắng như coa hào quang, hai cảnh sải dài ước chừng hơn mười thước.

Thần ểu Thanh loan!

Thanh loan bay trên đầu Độc Cô Thiên Diệp chốc lát, bay xuống, bắt lấy nàng rồi bay lên cao. Cuồng phông thổi loạn, Độc Cô Thiên Diệp bị thổi làm đau.

Không biết bay bao lâu, Độc Cô Thiên Diệp chỉ biết mình bày ra khỏi trung vi, thậm chí qua khỏi nội vi. Cuối cùng, Thanh loan đáp xuống sơn động, mở miệng nói: “Vào !”

Đối mặt với thức lực chênh lệch quá lớn, Độc Cô Thiên Diệp thuận y bước vào trong động. Bị chộp tới đây lâu như vậy, nàng cũng biết trong đây có chuyện cần nàng giải quyết. Thấy Độc Cô Thiên Diệp di vào, Thanh loan nhanh chóng biến hóa, sau vào.

Độc Cô Thiên Diệp bước vào, qua con đường hẹp dài, cuối cùng vào trong cái động rộng lớn. Sơn động trống trải chỉ có quả trứng phát ra kim quang được dặt trên tảng đá.

Nhìn kim đản (quả trứng màu vàng kim) trước mặt, cảm giác kêu gọi quen thuộc khiến nàng bất tri bất giác đến gần hơn. Độc Cô Thiên Diệp vươn tay phải ra, vuốt ve kim đản, ngón giữa đột nhiên tê rần, giọt máu tươi rơi trúng kim đản, chậm rãi thấm vào. Dung hợp máu tươi, kim quang chậm rãi biến thành màu đỏ. Sau đó, phần lớn huyễn lực thông qua tay phải tiến vào thân thể, tiến sâu vào từng tế bào gân mạch nhỏ hẹp.

Bất thình lình xảy ra đau đớn, sắc mặt Độc Cô Thiên Diệp trắng bệch, mồ hôi chảy ròng ròng. Nàng muốn rút tay về, lại phát hiện tay phải bị dính chặt vào kim đản.

Một thanh âm nhẹ nhàng phát ra: “Lấy giọt máu tươi, sinh mệnh dung hợp, tương giao tương hòa, khế ước sinh tử, từ nay về sau, chung sinh mạng, có bằng lòng không?”

Biết tình huống hiện tại không còn quay lại, Độc Cô Thiên Diệp cắn răng nói: “Ta nguyện ý.”

Nói xong, xung quanh tạo thành vầng bạch quang bao vây người trứng, sau đó hình thành khế ước hiện lên mi tâm của Độc Cô Thiên Diệp, sau đó chậm rãi biến mất.

Huyễn lực không ngừng tiến sâu vào trong thân thể, nàng cảm nhận được gân mạch toàn thân như đứt lìa từng đoạn. Phốc, đạo hỏa diễm kim sắc phát ra từ đan ền, chạy khắp nơi trong gân mạch, đốt cháy từng nơi, đánh gãy gân mạch rồi chậm rãi biến mất. Đau đớn kịch liệt làm cho nàng không thể chống đỡ được thân thể, té ngã trên mặt đất.

Nửa canh giờ sau, gân mạch không còn bị xé rách, lúc này, nàng giống như mới ngoi lên trong nước, tóc dán vào gương mặt, y phục cũng có thể vắt ra nước. Dưới chân hiện ra 6 ngôi sao nhỏ màu đỏ, sau đó hiện ra thêm viên, lại viên, rồi lại thêm viên, 9 ngôi sao chậm rãi dung hợp, hình thành ánh sáng màu cam, ánh sáng chậm rãi biến mất rồi xuất hiện 9 ngôi sao màu cam

Huyễn sư cữu cấp ! Độc Cô Thiên Diệp lúc thăng từ huyễn sĩ lục cấp đến Huyễn sư cửu cấp !

Chậm rãi, Độc Cô Thiên Diệp tỉnh lại trong đau đớn. Nàng dùng tinh thần lực tra xét gân mạch, nhất thời ngấy ngẩn cả người. gân mạch nhỏ hẹp trước kia trở nên rộng lớn, trước kia và hiện tại như dòng suối nhỏ cùng sông lớn. Hơn nữa, độ dày của gân mạch cũng không thể so sánh nổi, còn ẩn ẩn kim sắc.

Trong đầu nàng đột nhiên nghe thấy thanh âm của Đản Đản: “Tầng phong ấn thứ nhất của Luyện Yêu hồ đã được giải.” Đồng thời, trong đầu nàng hiện lên đoạn ngự thú quyết.

“Ngự thú quyết?”

Độc Cô Thiên Diệp đứng dậy, nhìn kim đản trên tảng đá. Đây là khế ước thú sinh tử của nàng? Nàng khế ước với quả trứng khó hiểu?

Phương thức khế ước của Huyền Nguyệt đại lục có ba loại: Khế ước sinh tử, người khế ước cùng huyễn thú sinh mạng tương liên với nhau, cùng sống cùng chết; Khế ước ngang hàng, sống chết của bên, thực lực bên kia chỉ bị giảm cấp; Khế ước chủ tớ, chủ nhân chết, huyễn thú cũng chết, nhưng huyễn thú chết, chủ nhân không có ảnh hưởng gì.

Nghiên cứu cả nửa ngày, Độc Cô Thiên Diệp cũng không biết đây là trứng huyễn thú gì. Nàng nhịn không được lấy tay đụng đụng kim đản, ‘răng rắc’ tiếng, kim đản xuất hiện vết rách.

“Ách, không phải chứ? Bị ta đụng hỏng rồi sao?” Độc Cô Thiên Diệp sửng sốt, nếu quả trứng này hỏng mất, có phải nàng cũng hỏng theo hay không?

“Ha ha… không phải hỏng, là nó muốn ra.” Phía sau truyền đến tiếng cười khẽ, Thanh loan bay đến bên cạnh Độc Cô Thiên Diệp nói. Nó không biết kim đản mình bảo hộ vì sao lại chọn người nhỏ bé này, nhưng vừa thấy nàng bị đau, cắn muốn rách môi cũng không phát ra tiếng kêu la nào, nó biết, đứa nhỏ này chắc c rất kiên cường.

“Muốn ra?” Độc Cô Thiên Diệp nhìn vết rách ngày càng lớn, cuối cùng rách ra làm đôi, lộ ra cái đầu nho nhỏ. Tiếp theo, thân thể củng chậm rãi xuất hiện, đỉnh đầu xuất hiện viên ngọc tứ giác.

Mới sinh ra đã là Thánh thú?!

Bột khiếm thảo, gáy xà, yến hạm, vảy rồng, lung rùa, đuôi cá, cẩn thận nhìn cái, có chút quen mắt. Lại nhìn lên, ách, đây không phải là đồ đằng xa xưa của Trung Quốc, Phượng hoàng sao?

Nhìn thấy Độc Cô Thiên Diệp, Phượng hoàng khẽ kêu tiếng, bấy tới chỗ nàng. Nhìn thấy Phượng hoàng chớp chớp hai mắt, nàng như sinh ra loại cảm giác than thiết.

“Ngươi là Phượng hoàng sao?”

Độc Cô Thiên Diệp hỏi.

“Chủ nhân ngốc !” Âm thanh nhẹ nhàng vang lên: “Phượng hoàng, đực là Phượng, cái là Hoàng. Ta là sao có thể là Phượng hoàng. Ngốc.”

“Vậy ngươi là Hoàng?”

“Cũng không phải tất cả đều như vậy. Thế nhân đều biết, trong Phượng hoàng, đực là Phượng, cái là Hoàng, thiên địa ân ái, có 9 loại: Kim phượng, Sắc phượng, Hỏa phượng, Tuyết hoàng, Lam hoàng, Khổng tước, Đại bằng, Lôi ểu, Đại Phong. Nhưng trước Kim phượng còn có Kim hoàng, bởi vì Kim hoàng có huyết mạch của Chu tước, trọng tứ tướng thần, cho nên tuy ta không có tộc nhân, nhưng có địa vị cao nhất trong Phượng hoàng.”

Tiểu Phượng hoàng nói xong, cọ cọ vào lòng Độc Cô Thiên Diệp, sau đó bay đến vỏ trứng, ăn luôn nửa. Một đạo kim quang lóng lánh, Phượng hoàng lớn lên thước, đỉnh đầu lại hiện lên hai viên ngọc.

Tiểu Phượng hoàng ngậm nửa khác thả vào trong tay Độc Cô Thiên Diệp: “Chủ nhân, giữ cái này lại, vè sau hữu dụng.” Tiểu Phượng hoàng biến thành con chim nhỏ màu sắc rực rỡ, đáp vào lòng Độc Cô Thiên Diệp: “Trứng Phượng hoàng đều là tinh tụ thành trong bụng mẹ, về sau chủ nhân có thể dung nó cho nhiều việc khác.” Sau đó, Phượng hoàng nhìn Thanh loan bên cạnh nói: “Tỷ chính là vị tỷ tỷ bảo hộ ta nhiều năm như vậy sao? Cám ơn tỷ !”

“Ha ha… Bảo hộ ngài là sứ mệnh của ta!” Thanh loan nhìn Phượng hoàng, trong long cảm khái ngàn vạn. Nó không biết, quả trứng mình tiếp nhận từ cha mẹ lại sinh ra Kim hoàng.

“Chủ nhân, ngươi kết khế ước với Thanh loan tỷ tỷ . Bây giờ ta còn chưa lớ, không thể chở chủ nhân bay được.”

Độc Cô Thiên Diệp nhìn Thanh loan, hỏi: “Ngươi nguyện ý với ta không?”

Thanh loan gật gật đầu, trở lại thái độ bình thường. Độc Cô Thiên Diệp đến gần, đặt tay lên đần Thanh loan, khởi động ngự thú quyết trong đầu, đặt quy tắc khế ước, hai bên hoàn thành khế ước.

Dưới chân nàng xuất hiện 9 ngôi sao, chậm rãi dung hợp thành , rồi hiện ra 2 ngôi sao màu vàng

Đại huyễn sư cấp 2! Đại huyễn sư cấp 2 chỉ 15 tuổi ! Cho dù là thiên tài đệ nhất đại lục, cũng chỉ tấn chức Đại huyễn sư khi 16 tuổi.

Tiểu Phượng hoàng lại thăng 2 cấp, từ Thánh thú cấp 3 thăng lên Thánh thú cấp 5.

Trên đầu Thanh loan hiện ra 3 viên ngọc ngũ giác, lại tăng thêm 1 viên, 4 viên ngọc ngũ giác, Thần thú cấp 4!

“Chủ nhân, chủ nhân, ta thăng cấp rồi !” Thanh loan cao hứng nói. Không nghĩ tới kết khế ước với chủ nhân có thể thăng cấp.

“Không có nghe nói kết khế ước có thể thăng cấp nha?” Độc Cô Thiên Diệp có chút kỳ quái.

“Đây là Ngự thú pháp thượng cổ.” Ngay lúc Độc Cô Thiên Diệp buồn bực, thanh âm Đản Đản tràn ngập khinh bỉ vang lên: “Ngự thú pháp thượng cổ không giống với ngự thú pháp hiện tại. Ngự thú pháp thượng cổ xúc tiến người – thú phất triển đồng thời, ngự thú pháp hiện tại đã thoái hóa, chỉ muốn dung Huyễn thú làm nô dịch mà thôi.

“Đản Đản, ngươi tỉnh rồi?” Độc Cô Thiên Diệp có chút cao hứng. Dù sao, Đản Đản cũng vì nàng mà rời khỏi không gian vô tận, suy yếu đến mê man.

“Mẹ nó, lão tử không phải Đản Đản!” Đản Đản bạo phát.

“Ta biết ngươi không phải quả trứng, là Thiên châu, nhưng Đản Đản là tên ta đặt cho ngươi, vừa đáng yêu lại chính xác, không phải sao? Còn nữa, giọng nói của ngươi, ách, non nớt như vậy, không cần phải lão tử này lão tử nọ, cảm giác rất kỳ quái.”

“Chủ nhân, đây chính là khí hỗn độn sao? Ta cảm giác được khí hỗn độn nên mới gọi chủ nhân.” Tiểu Phượng hoàng nói.

“Ân, đây là Hỗn độn thiên châu, ta gọi nó là Đản Đản.”

“Đản Đản thật êm tai a! Ta cũng muốn có tên.”

“Ngươi sao, gọi là Tiểu Hỏa .” Nàng xoay người nhìn Thanh loan, “Thanh Loan rất êm tai, ngươi vẫn gọi là Thanh Loan .”

“Đản Đản ca ca, ta gọi là Tiểu Hỏa, về sau chúng ta sống chung với nhau, khanh khách…” Tiểu Hỏa hướng tới đan ền Độc Cô Thiên Diệp mà chào hỏi.

“Đản Đản, tinh thần lực của ngươi đã khôi phục rồi sao?” Độc Cô Thiên Diệp không để ý tới kháng nghị của Đản Đản.

“Không có, bất quá có thể hấp thu huyễn lực. Còn nữa, không được gọi lão tử là Đản Đản! Quên , lão từ lười nói với ngươi, nghỉ ngơi. Không có việc gì thì không cần gọi lão tử.” Đản Đản liếc mắt xem thường, quyết định không quan tâm đến nữ nhân vô lương này.

Cẩm giác Đản Đản trong đan ền chậm rãi chuyển động, khóe miệng Độc Cô Thiên Diệp có chút giương lên. Nàng có cảm giác trong lời nói của Đản Đản không còn tràn ngập sự cô đơn như trước. Về sau, mọi người ở chung với nhau, không tịch mịch nữa.

Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x