apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Chương 2.3

Sưu tầm

“Y Y thư, Y Y thư…” Tiểu Bình lo lắng khẽ gọi.

Loading...

Sau khi nàng xác định rõ chủ nhân rời mới dám len lén chuồn vào phòng ngủ, nghĩ tới việc cánh cửa vừa mở ra, khung cảnh ập đến trước mắt, căn phòng lộn xộn cùng với những mùi vị n ái nồng đậm làm cho người ta mặt đỏ tim đập, tâm trạng giống như bị chùn xuống.

Những người làm của Hoài Viên đều biết, Tề Ngạo Vũ là người thưởng phạt phân minh, lại là ông chủ hào phóng, nhưng thấy nhiều bài báo các tạp chí nói, bọn họ có thể biết được ông chủ đối với nữ nhân có bao nhiêu cuồng dã phóng ng. Thế nhưng… Thế nhưng làm sao có thể đối i với Y Y thư như vậy?

Nhìn cảnh Y Y thư ngủ mê mệt biết gì, nhìn dáng dấp hoàn toàn kiệt sức kia, Tiểu Bình hiểu Y Y thư rõ ràng bị thiếu gia “ăn” cách thập phần triệt để.

Lớp tóc dài đen xõa tung chiếc gối trắng như tuyết. Trên drap trải giường là thân thể lõa lồ trắng nõn nằm sấp chiếc giường lớn lộn xộn, người được bao phủ bởi tấm chăn mỏng, lộ ra bờ vai thon gầy đầy ấn tích.

Trời ạ, Y Y thư đối với thiếu gia sợ hãi như thế, luôn lòng nghĩ cách làm sao có thể rời khỏi nơi đây, cho nên tuyệt đối thể tự có bất kì cử chỉ yêu thương nhung nhớ gì chứ đừng nói đến việc……. Hiện tại trước mắt lại hiện ra màn như vậy… Tiểu Bình tự trách mình, Y Y thư là người thiện lương tốt đẹp như thế, nàng nên sớm nghĩ biện pháp giúp thư rời khỏi nơi này, thư phải…

“Đều là do ta tốt…” Tiểu Bình tự trách bản thân, hít vào hơi, khẽ gọi: “Y Y thư, tỉnh, tỉnh lại …”

Vân Nhu Y chậm rãi tỉnh lại, nàng mạnh mẽ tự mở mí mắt, chua chát nói: “Tiểu Bình, a…” Mới khẽ định ngồi dậy, nhưng do vận động quá độ dẫn đến toàn thân bủn rủn vô lực, hai hàng lông mày khỏi vội vàng nhíu lại.

Đôi môi như cánh giờ sưng mọng đỏ tươi giống như muốn rướm máu, vài sợi tóc lơ thơ rũ xuống bờ vai tuyết trắng, vẻ mặt Vân Nhu Y mệt mỏi nhưng vẫn như cũ, đẹp đến động lòng người, mảnh mai khiến cho người khác chợt cảm thấy đau đớn.

“Cẩn thận…” Tiểu Bình đưa tay muốn đỡ.

“Không, đừng đụng vào ta…” Vân Nhu Y kinh hoàng mà tránh né, khẽ nâng cao tấm chăn bao bọc lấy thân thể trần trụi của mình, nàng muốn tình cảnh thảm hại này của mình bị người khác nhìn thấy: “Đi ra, ngươi ra , ngươi cần quan tâm đến ta!”

“Tiểu thư…” Tiểu Bình nghẹn lời, lập tức thở mạnh, nhẹ giọng nói: “Tiểu thư, người đừng giận Tiểu Bình. Ta… Ta là tới giúp người”.

“Giúp ta?” Vân Nhu Y cay đắng mà giật nhẹ khóe môi: “Đừng lừa ta, ngươi hôm quá vừa mới nói, ngươi là người hầu, có cách giúp được ta…”

“Hôm qua giúp được, có nghĩa là hôm nay cũng được!” Bây giờ cần nhất là thay bộ áo ngủ rộng rãi cho Vân Nhu Y, nghĩ thế, Tiểu Bình quay người mở tủ âm tường tìm kiếm quần áo và đồ dùng hàng ngày: “Đừng lãng phí thời gian, thư, người nhanh lên chút, rời giường rửa mặt chải đầu ”.

“Ngươi thực sự muốn giúp ta?” Vân Nhu Y nghi hoặc vì sự thay đổi của nàng, nhưng vẫn thừa dịp nàng quay người hướng khác, tranh thủ ngồi dậy. Động tác vụng về khẽ trượt xuống giường, vào nhà vệ sinh rửa mặt chải đầu.

“Không sai”.

Chờ thay trang phục xong xuôi: “Nhưng mà, ta mất tích, đầu tiên bịn họ tìm đến ngươi, ngộ nhỡ bị phát hiện là ngươi giúp ta…”

“Yên tâm, ta tự có cách nói để bảo vệ mình, ai phát hiện đâu.” — Tiểu Bình đỡ Vân Nhu Y ra ngoài, nói: “Ta vừa nghĩ ra cơ hội tốt có thể giúp người an toàn rời khỏi Hoài Viên, người mau theo ta ”.

Loading...

Comments Facebook
Comments

avatar

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.