apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Không hề do dự, Thư Ly đột nhiên đứng thẳng người, quay đầu ôm đàn muốn rời .“Đứng lại!”Mẹ nó ! Hắn chẳng nể mặt tí nào. Tống Ngâm Tuyết lên tiếng quát lớn. Sau khi nhìn thấy bóng lưng Thư Ly dừng lại, nàng híp mắt lại, cười xấu xa tiến lên.“Phu quân làm sao vậy ? Không đàn nữa à?” Tống Ngâm Tuyết vừa nhẹ nhàng nói vừa thoả mãn nhìn Thư Ly khi nghe tới từ “Phu quân” thì vẻ mặt đột nhiên cứng ngắc, trong lòng vui vẻ như tươi nở rộ. Dù sao cuộc sống cũng có gì thú vị, bằng trước tiên chơi đùa với ngươi chút!Đắc ý nghĩ, sờ cằm, Tống Ngâm Tuyết còn chưa đánh giá kỹ nên chậm rãi đánh giá Thư Ly bên cạnh vòng, miệng ngừng phát ra tiếng“Chậc chậc”.Cực phẩm, quả nhiên là c phẩm! Mặc dù trước đây mình cũng từng gặp rất nhiều mỹ nam, nhưng rất ít người có loại khí chất thần tiên như Thư Ly đây.Cái đẹp của Thư Ly rất đặc biệt, phong nhã nhiễm sự huyên náo của thế tục! Nhất là vừa rồi khi chuyên chú trong tiếng đàn, sự tinh khiết cùng thanh sạch xuất phát từ nội tâm, đột nhiên khiến cho người ta như tiến nhập vào giấc mơ tiên cảnh.Hèn chi quận chúa êu ngoa kia lại cướp pháp trường vì ? Nam tử tốt đẹp như vậy, nếu đổi lại là mình nói chừng cũng xúc động phen. . . . . .Tống Ngâm Tuyết dương dương tự đắc nghĩ. Lúc này, Thư Ly đứng thẳng người, đôi mắt thẳng tắp nhìn phía trước, vô cùng lạnh lùng nói: “Có việc gì?”“Không có việc gì! Chỉ muốn đến thăm chàng thôi!” Đã quyết định trêu phen, sau khi Tống Ngâm Tuyết nghe Thư Ly lạnh lùng hỏi thì cợt nhả nói, “Phu quân à, nói hế nào người ta cũng vì ngắm cảnh chàng tắm rửa mà cẩn thận trượt té. Bây giờ chàng thấy người ta qua an ủi, lại xoay người bỏ chạy, chàng hành xử như thế bảo người làm vợ như thiếp đây sao mà chịu nổi?”Trêu tức bỡn cợt, đôi mắt to lưu chuyển. Nghe vậy, mặt Thư Ly hiện lên vẻ chán ghét cùng c, ngữ khí vô cùng lạnh lùng khinh bỉ nói: “Không biết xấu hổ!”Một câu“Không biết xấu hổ”, làm cho Tống Ngâm Tuyết và Mân Côi sững sờ ngay tại chỗ.Mân Côi nghe vậy, tranh thủ thời gian cúi đầu xuống, trong lòng kêu khổ: xong rồi, quận chúa sắp nổi bão rồi! Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Quận chúa mà nổi dóa, Vương Phủ cũng tanh bành mất thôi!Đang lúc Mân Côi khẩn trương biết làm thế nào cho tốt thì Tống Ngâm Tuyết bình tĩnh nhìn Thư Ly. Nói thật, hiện tại quả thực nàng cũng hơi tức giận! Từ nhỏ đến lớn, nàng luôn sống trong hào quang đỉnh thế giới, chưa bao giờ bị người ta chỉ trích sắc bén đến thế, cho nên về vấn đề mặt mũi thật sự nhịn được. Nhưng Tống Ngâm Tuyết nàng là nhân bậc nào, dù cho vui, nàng cũng lộ rõ nét mặt. Phải biết rằng, sở trường của nàng chính là giả heo ăn cọp .Nheo mắt lại, chậm rãi tới phía trước, lúc chóp mũi hai người sắp đụng vào nhau, Tống Ngâm Tuyết bỗng nhiên cười sáng lạng nói: “Không biết xấu hổ? Đúng vậy, thiếp biết xấu hổ! Thế thì sao? Không phải chàng vẫn là phu quân của thiếp đấy sao. . . . . .”“Cô –” nghe vậy quá chán nản! Thư Ly nhìn chằm chằm gương mặt cười sáng lạng k trương của Tống Ngâm Tuyết trước mắt. Mặc dù mặt đóng băng dày ba thước, nhưng đáy lòng nhưng lại hơi nghi hoặc. Kỳ quái! Nếu là trước kia, chỉ sợ vị Nhữ Dương quận chúa này sớm tức giận nhảy lên tới trời, làm sao còn có tâm tình ở đây khua môi múa mép với ? “Rốt cuộc cô có chuyện gì? Nếu như có việc gì, tôi muốn vào!” Lạnh băng hỏi lại lần nữa, thân ảnh thon dài của Thư Ly đứng thẳng tắp. “Ai, thiếp nói rồi, chỉ muốn nhìn chàng chút, tại sao chàng tin?”Nghiêng đầu, nháy nháy mắt, bày ra bộ dạng tinh khiết thuần lương. Tống Ngâm Tuyết cười thầm trong lòng nhưng biểu hiện ra ngoài lại giả vờ hiểu.“Phu quân, lần trước lúc người ta ngắm chàng tắm rửa, cẩn thận bị nha đầu Lạt Bá kia quấy rầy, hôm nay chúng ta tiếp tục được ?”“Cô!” Vừa nghe tới chuyện đó, mặt Thư Ly liền hiện lên vẻ xấu hổ và giận dữ. Sau khi hung hăng trợn mắt liếc Tống Ngâm Tuyết thì hề nói lời, thẳng vào trong phòng. “Đợi chút –” Tống Ngâm Tuyết xoay người, vội vàng gọi lại, cười cười nói:“Phu quân, chàng bỏ như vậy sao, chẳng lẽ sợ thiếp xử tử nha đầu Lạt Bá của chàng ngay tại chỗ à?”” Xin mời Quận chúa tùy ý, xuống tay cần lưu tình!” Lạnh lùng bỏ lại câu, Thư Ly ôm đàn thẳng hề quay đầu.Thấy vậy, Tống Ngâm Tuyết vui vẻ nói với theo: “Này, phu quân! Tốt xấu gì chàng cũng là do thiếp mạo hiểm cứu từ pháp trường về, chàng ghi ơn báo đáp thì thôi, cũng cần cả ngày trương ra khuôn mặt tuấn tú lạnh như băng kia chứ! Chàng nên biết là nam nhân càng lạnh lùng, nữ nhân lại càng có dục vọng chinh phục đó!”Lời nói ngọt ngào và kiêu ngạo, Thư Ly nghe vậy sững sờ, nhưng ngay sau đó lại nhíu chặt lông mày, “Tôi chưa bao giờ cho là cô cứu tôi, chỉ có cô tự mình đa tình thôi!”Giọng nói quyết tuyệt lạnh lùng, có chút cảm tình nào! Thư Ly nói đến đây, cũng dừng lại thẳng vào phòng. Tống Ngâm Tuyết nhìn bóng lưng xuất trần như tiên kia, khóe miệng giương lên thành đường cong duyên dáng: Thư Ly sao? Thú vị lắm. . . . . .Mỉm cười thần bí như đang tính toán cái gì. Tống Ngâm Tuyết vươn tay, vững vàng đón được phiến lá theo gió nhẹ nhàng rơi xuống, nắm gọn trong lòng bàn tay, rồi xoay người rời .“Quận chúa. . . . . .” Mân Côi bên cạnh sớm choáng váng, sau khi nhìn thấy nàng rời khỏi, lập tức bước nhanh đuổi theo. Quận chúa hôm nay thật kỳ quái, còn nổi giận. . . . . .“Quận chúa, những ều ngài vừa nói chính là sự thật sao?” Mân Côi vừa nói vừa đuổi theo.“Cái gì?”“Tử hình Lạt Bá ngay tại chỗ!” Mân Côi nháy mắt mấy cái, nàng thích nhất là xem náo nhiệt .” Tử hình ngay tại chỗ sao? Đó cũng là khả năng. . . . . .” Dừng bước, ngước mắt lên, Tống Ngâm Tuyết đầy thâm ý lẳng lặng nhìn trời.Quận chúa dường như giống trước đây. . . . . .Phía sau, trong góc tối, ánh mắt dò xét của Minh Tịnh thẳng tắp bắn về phía người nàng. . . . . . Từ cặp lông mày mực nhíu chặt kia có thể thấy được, trong lòng lúc này được bình yên như mọi hôm.

Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x