apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Lúc Sóc Ly đến căn hầm, Phượng Lại Tà chuẩn bị xong, thuần thục đùa nghịch với những loại vũ khí tường, rồi đột ngột lấy cây đao trong tay ném về phía Sóc Li.

“Con lại xem ta là cái bia phóng phi tiêu à?” Khẽ nghiêng đầu, thanh đao đảo qua bên tai, găm vào vách tường phía sau. Vẻ mặt Sóc Ly lại hoàn toàn thản nhiên, hề có chút kinh ngạc hay tức giận.

“Sư phụ!” Ngọt ngào gọi tiếng, Phượng Lại Tà cười hì hì chạy tới bên cạnh Sóc Ly, khuôn mặt tươi cười hưng phấn nhìn Sóc Ly đang tỏ vẻ bất đắc dĩ.

“Người hôm nay dạy con cái gì đây? Có thể có cái gì đó mới mẻ , mấy cái này con đều học xong rồi.” Phượng Lại Tà kéo cánh tay Sóc Ly làm nũng, đáng thương mở miệng, bộ dạng như đang bị bắt nạt, rất động lòng người.

“Lần trước bảo con học những chiêu thức đó, đều học xong rồi?” Sóc Ly có chút kinh ngạc nheo nheo mắt.

Nếu nhớ nhầm, cuối tuần trước dạy cho nhóc con này chiêu thức dùng để tập kích người khác vào ban đêm, cho dù là nó thông minh cũng cần nhanh như vậy vận dụng thành thục chứ?

“Sư phụ! Cái này làm sao làm khó được con chứ, sư phụ thật là xem thường người ta nha!!” Lời nói của Sóc Ly quả thật đả kích sự tự tin của nó, Phượng Lại Tà giương cái miệng nhỏ n lên kháng nghị.

“Nhóc con này học võ g thật là càng ngày càng nhanh đây!” Sóc Li bất đắc dĩ lắc lắc đầu.

Lúc trước nó chỉ là đứa nhóc yếu ớt, hôm nay biến thành ác ma có thể đánh có thể giết người.

Nhớ hồi đó, chiêu thức đơn giản nhất cũng cần gần ba tháng mới xong, sử dụng binh khí cần hao phí tới nửa năm, vậy mà chỉ có ba năm trôi qua, dạy cho nhóc con này gần hết mọi thứ, tốc độ tiếp thu có thể dùng từ “thần kì” để miêu tả. Bất kể dạy cho là cái gì, có khó học bao nhiêu, Phượng Lại Tà đều có thể thuần thục vận dụng trong khoảng thời gian ngắn, hại người làm sư phụ là cảm thấy rất kinh ngạc.

Đứa nhỏ trước mặt này lớn dần lớn dần trong suốt ba năm qua, tới hôm nay cũng khôn thể dự đoán được nó phát triển như thế nào trong tương lai nữa. Tư chất trời cho cùng với sự cố chấp trong lòng khiến tương lai của nó trở nên thể nào lường trước được. Có đồ đệ như vậy, cũng biết nên vui mừng hay là nên lo lắng.

“Tập võ thể quá gấp gáp, con bây giờ còn trong giai đoạn trưởng thành, tập luyện quá độ gây ra những tổn thương nhất định. Con còn nhỏ, việc này có thể cứ để từ từ.” ‘Dục tốc thì bất đạt’, mong muốn cô bé này tự ép buộc bản thân quá mức, phản tác dụng. Sóc Ly lo lắng mở miệng.

“Sư phụ! Con có thể, con thật sự có thể.” Trên mặt Phượng Lại Tà hiện ra vẻ nghiêm túc. Nó đương nhiên biết Sóc Ly lo lắng cho nó, cũng vì nó mà nghĩ, nhưng nó thể cứ thản nhiên an nhàn mà sống, nó cần phải mạnh mẽ lên, nó có nhiều thời gian.

“Tiểu Tà…” Sóc Ly nhìn khuôn mặt nhỏ n khờ dại kia lại hiện lên sự kiên quyết hù hợp với độ tuổi, trong lòng có chút vô lực. Mỗi lần khuyên bảo, cô nhóc luôn là như vậy, dùng giọng ệu kiên quyết gạt bỏ sự lo lắng của .

“Sư phụ, thể nhàn hạ nha, nhanh bắt đầu , chiều hôm nay con phải về sớm chút, thể quá muộn đâu.” Daddy trở về, nó thể khiến daddy nghi ngờ được.

Phượng Lại Tà khôi phục nụ cười ngọt ngào đáng yêu, lôi kéo cánh tay Sóc Li.

“Ta biết.” Sóc Ly thu lại nỗi lo lắng, cười nói.

Giữa trưa, Sóc Ngôn mang cơm trưa đến căn hầm, kết quả là thấy Phượng Lại Tà vẫn đang cố chấp khổ luyện. Sóc Ly cùng Sóc Ngôn cũng biết tính cách quật cường của nó, cũng ép buộc nó, chỉ ngồi bên nhìn thân hình nho nhỏ lần lượt té xuống rồi lại nhanh chóng đứng lên tập tiếp, khuôn mặt nhỏ n hề có chút sợ hãi hoặc nản chí, đôi mắt sáng ngời, ánh lên sự kiên quyết.

Cho đến khi Sóc Ngôn xem nổi nữa, mới đứng dậy lôi Phượng Lại Tà đang thở hổn hển, mồ hôi đổ đầy người sang bên. Tuy Sóc Ngôn chỉ cao hơn Phượng Lại Tà chút, nhưng dù sao cũng là nam sinh, thể lực tự nhiên mạnh hơn Phượng Lại Tà rất nhiều. Chỉ mất ít thời gian mang Phượng Lại Tà tới ghế ngồi xuống.

“Sao hôm nay cậu liều mạng quá vậy?” Sóc Ngôn nghĩ đến tiến độ tập luyện muốn sống vừa rồi, khỏi bất mãn. Tuy rằng Phượng Lại Tà mỗi lần tập luyện đều rất khắc khổ, nhưng cũng rất ít khi giống như hôm nay. Mà người mỏi mệt thì có tập luyện nhiều bao nhiêu cũng là vô dụng, có hiệu quả.

Phượng Lại Tà lấy khăn mặt lau mồ hôi, có chút bất thường nói: “Không có gì… Chỉ là luyện quen tay… Cho nên cứ thế mà luyện tiếp tiếp…”

Sóc Ngôn dĩ nhiên cảm thấy Phượng Lại Tà hơi quái dị, nhưng cũng hỏi nhiều. Tính cách Phượng Lại Tà vốn là vậy, nếu nó muốn nói, cho dù là hỏi ba ngày ba đêm, nó cũng hé miệng lấy chữ.

Như ba năm qua, hai anh em bọn họ cũng chỉ biết được tên tuổi của nó, còn gia cảnh, người nhà, bạn bè như thế nào, cho tới bây giờ nó nói từ nào.

Sóc Ly chỉ ngồi bên, uống cà phê nhìn Phượng Lại Tà, cũng mở miệng nói gì.

Phượng Lại Tà chỉ nghỉ ngơi chút, ăn xong cơm trưa liền quay trở lại luyện tập.

“Anh, hôm nay Tiểu Tà làm sao vậy?” Sóc Ngôn cảm thấy Phượng Lại Tà có chút quái dị, mở miệng hỏi Sóc Ly.

“Không biết.” Nhún nhún vai, Sóc Ly đứng dậy: “Anh hướng dẫn Tiểu Tà chút, em trở lại quán .”

“À, được.” Sóc Ngôn gật gật đầu, sau đó dọn dẹp mọi thứ rồi rời khỏi căn hầm.

Mãi cho đến buổi chiều, Phượng Lại Tà mới thôi tập luyện, ngừng thở hồng hộc, quần áo người sớm đẫm mồ hôi, do vận động quá nhiều, ngón tay cũng hoàn toàn tê liệt. Sóc Ly khẽ cúi xuống, ôm Phượng Lại Tà kiệt sức vào phòng tắm.

“Tắm rửa cho thoải mái lát .” Sóc Ly để Phượng Lại Tà trong phòng tắm, đóng cửa rồi ra ngoài.

Trong phòng, Phượng Lại Tà cố hết sức cởi quần áo, mở vòi sen tắm rửa. Khi dòng nước trong mát chảy xuống người, nó cảm thấy mỗi tế bào trong cơ thể mình đều dễ chịu hơn, sự thoải mái lan ra khắp toàn thân.

Hôm nay, thật sự quá mệt mỏi. Phượng Lại Tà vừa tắm, vừa nghĩ đến hành động quá khích hôm nay. Có ều, nếu có thể tiếp tục thì nó cũng tập liều mạng như vậy, cũng biết nặng nhẹ như vậy. Bởi vì, mỗi lần gặp lại daddy, nó lại nhớ tới đêm hôm đó – cái đêm thay đổi vận mệnh của nó. Nhớ tới mùi máu tươi gay mũi cùng tiếng thét chói tai, nhớ tới ngọn lửa ác ma kia ên cuồng hủy hoại hạnh phúc của nó, nhớ tới Daddy ngay sát bên cổ nó, những cảm giác tuyệt vọng và sợ hãi này thật sự làm nó chịu nổi.

Nó cần sức mạnh, nó cần phải trở nên mạnh mẽ, nó phải…

Sau giờ nghỉ ngơi, thể lực và sắc mặt Phượng Lại Tà mới khôi phục bình thường, lại bày ra nụ cười ngọt ngào, nó tạm biệt hai anh em, cầm cặp ra về.

Đây là cuộc sống hàng ngày của nó. Đa số thời gian nó đều ở tại quán cà phê này. Từ ba năm trước, nó hạ quyết định bái Sóc Ly làm thầy, giúp mình thoát khỏi sự yếu đuối, vô lực.

Lúc về tới nhà, nó thấy Tiểu K đang ngồi bên cạnh daddy.

Phượng Lại đang xem sách báo, vừa nghe tiếng cửa mở, liền ngẩng đầu lên nhìn Phượng Lại Tà đang nhu thuận đứng ở cửa.

“Daddy, con trở lại.” Phượng Lại Tà ngoan ngoãn nói. Sự thật là nó vẫn quen với việc mỗi ngày về nhà đều gặp daddy. Dù sao trong suốt mười năm qua, trong căn biệt thự chỉ có nó cùng Tiểu K mà thôi.

“Ừ.” Phượng Lại gật gật đầu, Tiểu K đứng bên mở mắt nhìn nhìn Phượng Lại Tà.

“Chủ nhân dặn dò chuẩn bị kem cho thư, để trong tủ lạnh, thư thay quần áo xong thì có thể ăn.” Tiểu K đứng lên, từ tốn nói.

“A…” Phượng Lại Tà có chút kinh ngạc nhìn Phượng Lại, sửng sốt lúc mới mở miệng: “Cảm… cảm ơn… Daddy.” Tới giờ nó cũng biết rằng người daddy c kỳ vô trách nhiệm này lại biết được thứ nó thích ăn nhất là kem. Càng nghĩ rằng lại sai người chuẩn bị cho nó. Điều này vượt xa so với những gì nó tưởng tượng.

Phượng Lại chỉ là hơi giật giật khóe miệng, cũng đáp lại cái gì.

Phượng Lại Tà cắn cắn môi, sau đó chạy lên lầu, nhanh chóng thay quần áo.

“Ma nhãn còn.” Đợi sau khi Phượng Lại Tà khỏi, Phượng Lại mới ung dung mở miệng.

“Cái gì?” Tiểu K kinh ngạc nhìn Phượng Lại. Ý của chủ nhân là… Ma nhãn bị người khác phát hiện và tiêu hủy…

“Tiểu Tà hôm nay đâu?” Phượng Lại hỏi.

“Báo cáo chủ nhân, thư đầu tiên tới trường học, cũng có cái gì khác thường, sau đó thì tới Thương Nguyệt.” Tiểu K nói toàn bộ tin tức cho .

“Thương Nguyệt à…” Phượng Lại khẽ nhếch khóe miệng, trong mắt có tia băng lãnh.

“Đối phương cũng có chút thực lực.” Có thể dễ dàng phát hiện ma nhãn tồn tại, hơn nữa thần chẳng biết quỷ hay tiêu diệt nó, lại làm Tiểu Tà chú ý, thật tồi.

Tuy rằng ma nhãn là g cụ để theo dõi, nhưng chỉ sau khi đối tượng trở về thì mới thấy được những gì đối tượng trải qua. Hôm nay, ma nhãn bị tiêu hủy, tự nhiên những việc xảy ra ngày hôm nay thể nào biết được.

“Chủ nhân, có cần thuộc hạ…” Tiểu K vừa định nói, lại bị Phượng Lại phất tay ngăn lại.

“Không cần phải làm vậy, lai lịch cùng ý đồ của đối phương còn chưa rõ ràng, trước mắt mà nói cũng gây thương tổn cho Tiểu Tà.”

Nếu đối phương muốn hại Tiểu Tà, chỉ sợ cũng đợi lâu như vậy. Tiểu K nói với , hành động quỷ dị của Tiểu Tà có từ ba năm nay, nếu có bất lợi gì thì cũng xảy ra rồi.

“Nhớ kĩ, ngươi thể rời khỏi biệt thự này, bất kể thời ểm nào, tình huống nào đều thể. Chẳng lẽ ngươi quên lời ta nói?” Đôi mắt màu tím của Phượng Lại lạnh lùng nhìn về phía Tiểu K.

Tiểu K cúi đầu, thầm mắng chính mình nhất thời xúc động.

“Vâng. Thuộc hạ hiểu.”

Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x