apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

An Bắc học viện.

An Bắc học viện là nơi nổi tiếng trong nước, học sinh ở đây tất cả đều có gia cảnh rất tốt: gia đình thương nhân có, chính trị gia có, nghệ sĩ và những người có quyền lực trong thế giới ngầm cũng có. Giáo viên ở đây đều là những người học vị cao, tiếng tăm tốt, cơ sở chất cũng rất hiện đại.

An Bắc học viện là ngôi trường nhiều cấp học, từ học cho tới đại học đều có, đồng thời nội quy của nó cũng rất đặc biệt. Bởi vì cha mẹ học sinh ở đây đều là người có thế lực, trong đó cũng ít người là những đối thủ của nhau thương trường hay trong lĩnh vực chính trị, nghệ thuật, nên An Bắc học viện tuyệt đối giữ bí mật gia cảnh của học sinh, kiên quyết để phụ huynh xuất hiện tại trường học. Lý lịch học sinh cụ thể ra sao cũng chỉ có hiệu trưởng biết, từ giáo viên cho tới những cán bộ cao cấp cũng đều rõ ràng. Tất cả học sinh đều bị cảnh cáo là được đề cập đến gia cảnh cùng cha mẹ của mình tại trường, nếu bị đuổi học. Trong suốt thời gian ở trường, sự an toàn của học sinh đều do nhà trường chịu trách nhiệm.

Loading...

Phượng Lại Tà vào được học viện này là do tay Tiểu K an bài. Nó biết bằng cách nào mà con mèo đó có thể giúp nó làm thủ tục nhập học. Nhưng mà lúc nó vừa được thông báo phải học, thì ngay ngày hôm sau vào học học. Mười năm qua, nó thăng liền ba cấp, thuận lợi vào đại học.

Nhìn cánh cửa to lớn sang trọng của An Bắc Học viện, Phượng Lại Tà thở dài, nó thật thích khí ở trường học. Ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời nóng cháy đầu, khuôn mặt nó hơi đỏ hồng.

Tuy rằng nó luôn luôn yêu thích sự ấm áp và tươi sáng của mặt trời, nhưng mà làn da đáng ghét của nó lại chịu hợp tác, chỉ cần nó đứng dưới nắng vào lúc mặt trời lên cao thời gian thì thể nào cũng phát sốt. Nhìn làn da trắng nõn của mình, Phượng Lại Tà cũng chỉ có thể mau mau vào trường học.

“A! Tôi có nhìn lầm phải ? Kia phải là Phượng Lại Tà sao…”

Phượng Lại Tà vừa vào học viện thì nghe thấy tiếng nói kinh ngạc của người ngang qua. Khóe miệng của nó hơi cong lên, chẳng qua là vắng mặt hai lần thôi (“ hai lần” ở đây là có bốn phần năm thời gian nó học), nhìn thấy nó cũng đâu cần kinh ngạc như vậy. Nhưng dù sao thì nó cũng quen với việc này rồi, mỗi lần bước vào trường học, nó đều nghe thấy tiếng xầm xì bàn tán ngớt xung quanh.

Những lời bàn tán này chủ yếu là vì khuôn mặt tinh trí kiều diễm của nó. Người ta nói An Bắc Học viện có ai phải là tuấn nam mỹ nữ, trong đó cũng thiếu những người c kỳ xinh đẹp, nhưng mà Phượng Lại Tà lại có thể làm cho những người ở học viện này trầm trồ ngắm nghía, cũng đủ để biểu hiện ngoại hình của nó thật sự rất xuất chúng.

Tiếc là, bản thân nó lại hoàn toàn biết rằng mình rất xinh đẹp. Thử hỏi, trong nhà có người đẹp đến mức ai thấy cũng phải chảy máu mũi là daddy, thị giác làm sao có thể bình thường được. Khiếu thẩm mỹ của nó bị hỏng từ cái ngày nó nhìn thấy daddy rồi. Theo như nhận thức của nó thì trước mặt daddy, vẻ đẹp của nó cũng chẳng tính là gì.

Tuy vậy, vẫn còn nguyên nhân khác làm cho người ta bàn tán về nó, đó là…

“Tiểu Tà bảo bối!!!”

“Sweetheart!!!”

Xa xa, âm thanh nam tính kích động cùng tiếng nói đáng yêu của nữ sinh lọt vào tai của Phượng Lại Tà.

Phượng Lại Tà cần ngẩng đầu lên cũng biết được hai người gây chú ý này là từ đâu tới, đó cũng là “ nguyên nhân khác”.

“Tiểu Tà bảo bối! Đã lâu gặp cậu, cậu trốn ở chỗ nào vậy?” Một thanh niên cao lớn tuấn tú mặc bộ đồng phục trắng đến trước mặt Phượng Lại Tà, ngang qua rất nhiều cô gái đang mê đắm.

“Hàn Ngự.” Phượng Lại Tà tươi cười ngọt ngào gật đầu với , trong lòng thầm nhủ: ai là bảo bối của cậu, mau mau chỗ khác cho tôi, đừng đứng đây làm hại danh dự của bổn thư.

“Tiểu Tà Sweetheart, cần ở đây nói chuyện với cái tên tự kiêu này, qua đây tớ coi cậu có gầy .” Một cô gái xinh đẹp tựa như yêu tinh vươn bàn tay nhỏ bé nhào nắn hai má Phượng Lại Tà, cười nói.

“A… A… Toa Toa… Chỉ là tuần tớ chưa có tới trường, gầy làm sao được.” Khuôn mặt vẫn còn bị người xem xét, Phượng Lài Tà bất đắt dĩ mở miệng. Nó thật muốn hai người bọn họ cần nhiệt tình như vậy, cứ mỗi lần đến trường, cái bộ dạng quỷ khóc sói tru của bọn họ làm cho học sinh toàn trường này đều kinh động.

Nó là đến đây học, chứ phải tới diễn kịch Shakespeare, thật là muốn nói với họ cần dùng ệu bộ làm người ta nổi da gà mà đến đón tiếp nó.

“Người ta là lo lắng cho cậu thôi.” Long Toa Toa bỏ tay xuống, nhìn nhìn Phượng Lại Tà.

“Tớ biết…” Phượng Lại Tà nhún vai, nhìn nam nữ đang cười như trước mặt mình. Nam sinh là Hàn Ngự, nữ sinh là Long Toa Toa, hai người đều có khuôn mặt xuất chúng cùng dáng người tuyệt hảo, có thể nói là trai tài gái sắc, trời sinh đôi.

Nhưng mà thật là đáng tiếc, hai người này chẳng những phải là tình nhân, mà còn có thể nói là oan gia.

Mà hai oan gia này cũng là hai người bạn duy nhất trong An Bắc Học viện của Phượng Lại Tà.

“Tiểu Tà, hôm nay tại sao lại rảnh rỗi đến trường vậy?” Hàn Ngự kéo kéo cánh tay của Phượng Lại Tà, về phía phòng học, nụ cười tươi sáng lộ ra hàm răng sáng bóng.

“Ừ ừ.” Phượng Lại Tà cười cười, lại bị Long Toa Toa bên tới ôm lấy cánh tay của nó.

“Đồ háo sắc! Dám động tới sweetheart của tôi!” Trừng lên đôi mắt to xinh đẹp, Long Toa Toa bất mãn cảnh cáo Hàn Ngự vốn cao lớn hơn cô rất nhiều.

“Cậu mới là người quấn quýt lấy bảo bối nhà tôi.” Hàn Ngự cười khinh thường, tay kéo Phượng Lại Tà về phía mình.

Một trái phải, lôi kéo. Phượng Lại Tà cảm thấy mình giống như món đồ chơi đang bị hai đứa trẻ con tranh giành, bất đắt dĩ cười khổ.

Hai vị này chẳng lẽ mệt à, mỗi lần thấy nó đều khởi động chiến tranh giành giật như vậy, làm cho người xung quanh đều tò mò kéo đến hò hét, mà kẻ vô tội là nó thì phải lãnh chịu hậu quả, cuối cùng phải là tay áo bị rách thì cánh tay cũng mỏi nhừ, thật là dở khóc dở cười.

Đây cũng là trong những nguyên nhân làm nó đến trường học. Bị bọn họ tiếp tục lôi kéo như vậy, nó muốn tức giận cũng được.

Khó khăn lắm mới lại tới trường lần, phần lớn thời gian của Phượng Lại Tà lại bị hai người này chiếm mất. Cho tới khi thầy chủ nhiệm ngang qua bắt gặp, mới hùng hổ tách hai người ra, kêu giáo viên chủ nhiệm mang học sinh của mình về lớp học, giải tán đám đông, còn hai người Hàn Ngự và Long Toa Toa thì bị gọi lên văn phòng làm kiểm ểm.

Thở dài, Phượng Lại Tà thật nói nổi hai người, trước lúc bị thầy chủ nhiệm mang mà vẫn còn quay lại nhìn Phượng Lại Tà với bộ mặt c kỳ đáng thương.

Xem đồng hồ, ngờ đến mười giờ, nó tới đây lúc chưa tới tám giờ, tự nhiên lại bị hai người ăn ngồi rồi kia làm mất hết thời gian. Đừng nói tới học, phòng học nó còn chưa tới nữa là.

Bất đắc dĩ sửa sang lại quần áo của mình, Phượng Lại Tà quyết định tới chỗ khác, cũng là mục đích thật sự mà nó ra khỏi nhà.

Mang theo nụ cười thiên sứ, Phượng Lại Tà ngang qua đám học sinh rời khỏi trường học.

Tại phòng học.

“Nghe nói Phượng Lại Tà hôm nay học có đúng ?” Mang theo đôi kính đen, giảng viên bên lật sách, bên cười hỏi.

Phượng Lại Tà là học sinh đắc ý nhất của ông, cô bé này thật sự rất thông minh, tuy rằng đa số thời gian đều học, nhưng hề ảnh hưởng chút nào đến tiến độ học tập. Lần này nó lại học, ông nhất định phải bắt lấy, truyền thụ cho nó những kiến thức cập nhật nhất, bất kể thế nào cũng thể buông ra nhân tài hiếm có như vậy.

Học sinh ngồi phía dưới nhìn nhau, cuối cùng ánh mắt dừng lại người vị giảng viên đang tươi cười vui vẻ kia, đồng thanh mở miệng: “Bạn ấy rồi.”

Cái gì? Đi rồi? Trong lòng đang tràn đầy vui sướng, vị giảng viên vừa nghe câu trả lời thì hai mắt tối sầm lại.

Phượng Lại Tà… Lần sau nhất định phải tóm được em.

Loading...

Comments Facebook
Comments

avatar

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.