apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Mười năm sau.

Ánh nắng tươi sáng, gió mùa hè thổi qua bức màn màu trắng. Con mèo đen nằm ban g, hưởng thụ ánh mặt trời ấm áp.

Tiếng bước nhân nhẹ nhàng từ căn biệt thự cổ ển truyền đến, cô bé như yêu tinh nhỏ xoay người mở cửa phòng, hé ra khuôn mặt lanh lợi, đáng yêu tựa như kiệt tác của thượng đế. Ngũ quan xinh đẹp được khảm khuôn mặt nhỏ n đang cười tươi tắn. Cô bé lên ban g, tay vịn vào lan can, từ từ hít thở khí trong lành ngọt ngào của mùa hè.

“Chủ nhân mà biết nhóc làm mất cái chìa khóa, nhất định xử phạt nhóc.” Con mèo đen đang ngủ bất chợt mở mắt, nhìn cô bé xinh xắn kề bên, trong miệng lại phát ra tiếng người.

Đối với việc con mèo có thể nói chuyện, cô bé hề cảm thấy kinh ngạc, đôi mắt màu hổ phách khẽ động mà nhìn con mèo kia: “Daddy trở về sao?” Cô bé có chút kinh ngạc, có chút kích động cười cười hỏi.

“Buổi sáng nhận được tin tức, chủ nhân tối nay trở về.” Con mèo đen đứng lên, cà cà mớ lông mềm mại người, đôi mắt mèo màu xanh biếc nhìn cô bé đang cười tươi tắn.

“Thật à? Năm năm rồi ta có thấy Daddy.” Cô bé vui vẻ đứng thẳng lên, mặt hiện ra nụ cười ngây thơ. Nhưng con mèo đen đứng bên lại hoàn toàn miễn dịch với nụ cười hoàn mỹ kia, thản nhiên ngoe nguẩy cái đuôi nhảy xuống khỏi ban g.

“Tốt nhất là nhóc nên bắt đầu nghĩ nên nói chuyện đó như thế nào với chủ nhân thì hơn.”, Con mèo đen khinh khỉnh nói câu tiếp theo, rồi ung dung bỏ .

Sau khi con mèo đen rời , nụ cười khuôn mặt cô bé bỗng nhiên thay đổi: “Chết tiệt! Tại sao lại về nhanh như vậy?”

Tháo chiếc vòng cổ xuống, Phượng Lại Tà ngẩn người ngồi giường của mình, trong đầu nhớ tới câu nói trước khi con mèo đen kia khỏi.

Mười năm trước, nó được daddy đưa tới tòa biệt thự thanh lịch này, mang theo nỗi bất an tràn đầy cùng quật cường, nó nghênh đón cuộc sống mới…

ều…

Mặc dù chuẩn bị tâm lý thật tốt, nhưng thể nói, lần đầu tiên nó bước vào căn biệt thự này thì bị những thứ trước mắt làm cho sợ ngây người. Mà cái người Daddy kia, sau hôm đó thì rời , lúc nó tỉnh lại vào sáng hôm sau thì căn biệt thự chỉ còn lại con mèo đen biết nói chuyện – Tiểu K, tự xưng là quản gia ở đây.

Cũng từ ngày đó, cuộc sống của nó tất cả đều do con mèo Tiểu K này chỉ đạo.

Lần cuối cùng nhìn thấy daddy là vào năm năm trước, vào buổi tối, nó bị tiếng động ngoài cửa phòng đánh thức, lúc mở cửa thì cái bóng đen bao phủ lấy nó, lúc nó ngẩng đầu lên thì gặp phải khuôn mặt đẹp đến mức khiến người khác phải ganh tị.

Đêm hôm đó, daddy chỉ để lại lời cảnh cáo, sau đó lại lặng yên biến mất, giống như lần đầu nó thấy daddy.

Năm năm trôi qua, nó có cảm giác ngày này đến, nhưng mà…

Nắm tay lại, Phượng Lại Tà nhìn cái vòng cổ nối với chiếc chìa khóa màu bạc có kiểu dáng cổ ển. Đó là thứ mà năm năm trước daddy giao cho nó, còn dặn dò nhất định phải luôn mang theo người, thể đánh mất.

Nhưng mà…

Ba năm trước, nó đánh mất cái chìa khóa, hiện tại cái này chỉ là đồ thay thế mà nó nhờ người làm khóa dựa theo miêu tả của nó tạo ra.

Tiểu K cũng biết chuyện này, nhưng nó nói gì.

Nghĩ tới cái con mèo đen đó, Phượng Lại Tà tự nhiên thấy buồn bực. Rõ ràng thân phận là quản gia của mình, vì sao thái độ của nó lại ngạo mạn như vậy, thử nghĩ xem, có ai là nhân loại mà lại bị con mèo sai bảo, còn bị nó hất cái cằm nhỏ xíu khinh thường nữa chứ.

Nghĩ là muốn phát ên…

“Không biết daddy có cắt đứt cổ của mình ?” Theo bản năng sờ sờ cái cổ của mình, Phượng Lại Tà nuốt nuốt nước miếng. Trong trí nhớ, kí ức về lần bị daddy suýt nữa giết chết ùa về, làm nó khỏi run rẩy.

Đừng giỡn chứ, nó rất vất vả mới sống tới 15 tuổi, cần tùy tùy tiện tiện bị daddy phát giết chết.

Hít hơi, Phượng Lại Tà gật gù, quyết định nếu Daddy nhắc tới chuyện cái chìa khóa thì nó tuyệt đối chủ động mở miệng, nếu như bị hỏi thì…

Thôi kệ, tới đó rồi tính.

Phượng Lại Tà năm nay 15 tuổi, nó học hằng năm đều lấy thành tích ưu tú nhất, luôn luôn giành được học bổng. Tuy vậy, học bổng đối với nó chẳng hề có chút tác dụng gì. Dù sao, cái người daddy vô trách nhiệm kia, tuy rằng năm năm mới xuất hiện lần, nhưng lại cho nó tiền tài vô tận.

Tiểu K từng nói, chỉ cần nó muốn thì cứ yên tâm mà mua, cần lo lắng chuyện tiền bạc hết.

Nó cũng từng thử qua, trong vòng tháng phóng tay mua hết ngàn vạn thứ, nhưng mà đúng thật là chẳng bao giờ thiếu tiền, làm hại nó “thất vọng”, từ đó về sau chẳng còn hứng thú với tiền bạc. Mỗi lần nó mang túi lớn túi nhỏ trở về nhà, Tiểu K lúc nào cũng miễn cưỡng ghé mắt nhìn, sau đó khinh khỉnh hỏi câu: “Mua sắm có thể làm cho phụ nữ vui vẻ à?”.

Mỗi lần như vậy, nó lại “vô tình” trượt chân té ngã, những thứ cầm trong tay nhằm thẳng vào vị trí của Tiểu K mà bay tới.

Nó – Phượng Lại Tà, là cô bé rất hay ghi hận.

Mỗi lần thấybộ dạng thở nổi của dùng móng vuốt cào xé của Tiểu K, giãy dụa mà ra, nó luôn cười c kỳ vô tội. Không thể trách nó nha, là con mèo này lần lại lần khiêu chiến tính tình của nó, nó chỉ là “ngoài ý muốn” mà ngã thôi nha.

Đeo chiếc vòng trở lại cổ, Phượng Lại Tà chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi màn đêm buông xuống. Vì nó biết, daddy vĩ đại của nó, chỉ có thể trở về vào lúc nửa đêm.

Mà nó cũng chỉ có cách kiên nhẫn chờ đợi, năm năm sau ngày đó, người đàn ông đẹp đến kinh người lại xuất hiện trước mắt.

Daddy của nó.

Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x