apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

“Anh hai, Tiểu Tà sao tới giờ này vẫn chưa đến?” Sóc Ngôn vừa lau chùi cái ly trong tay, vừa nhìn ngoài cửa, ánh nắng càng lúc càng gay gắt, phải là cô nhóc bị cảm nắng rồi chứ?

Sóc Ly nhìn đồng hồ, quả thật trễ hơn ngày thường rất nhiều mà vẫn thấy Phượng Lại Tà. Chẳng lẽ nhóc con bị chuyện ngày hôm qua làm hoảng hốt, hôm nay dám tới nữa? Ý nghĩ này vừa lóe lên bị Sóc Ly phủ nhận, lá gan của đứa nhóc này tuy thể nói là quá lớn, nhưng những chuyện cỏn con cũng thể dọa được nó, chắc là bận việc gì nên mới tới trễ thôi.

Đang lúc hai người lòng tràn đầy thắc mắc thì trận gió lớn thổi vào quán, luồng ma pháp hỗn loạn cũng theo đó mà tràn vào.

“Thuộc hạ của Mục Đồ.” Sóc Ngôn trừng mắt nhìn kẻ nửa người nửa lang vừa xuất hiện trước cửa, đôi mắt màu đen nhanh chóng chuyển sang màu vàng.

“Chủ nhân của ta có tin tức muốn truyền đạt tới hai vị.” Kẻ kia ngạo mạn nói.

“Có chuyện thì nói mau, nói xong thì cút khỏi đây.” Sóc Ly khẽ nhếch khóe miệng, mang theo vẻ khinh thường nhìn kẻ đối diện.

“Chủ nhân của ta muốn thông báo cho hai vị, nếu hai vị còn muốn gặp vị thư kia, thì mời trở lại Ma giới. Chủ nhân đang ở ‘Ma lang Bảo’ chờ đón hai vị.”

Lời này vừa nói ra, hai anh em Sóc Ngôn và Sóc Ly ngay lập tức thay đổi sắc mặt, luồng ma pháp lập tức bao vây gã lang nhân.

“Ngươi nói là vị thư nào?” Cả người Sóc Ly toát ra vẻ lạnh lẽo, nheo mắt lại như muốn ăn thịt người.

“Chủ nhân nói ngươi chắc c biết rõ, đó chính là cô gái thường xuyên ra vào nơi này. Chủ nhân nói, nếu hai vị muốn đến, người rất vui lòng mang cô gái cấp cho bầy sói.” Nở nụ cười đầy ác ý, lang nhân rõ ràng nhìn thấy hai người đang tức giận ngút trời. Quả nhiên, nữ sinh kia rất quan trọng đối với bọn họ.

“Khốn nạn! Ngươi trở về nói với Mục Đồ, nếu dám động tới sợi tóc của Tiểu Tà, ta vặn gãy cổ .” Sóc Ly nguy hiểm nheo lại mắt, cảm giác như giây tiếp theo, lập tức giết chết kẻ nửa người nửa sói trước mắt.

“Vâng, vâng.” Lang nhân bị sự nguy hiểm của Sóc Ly áp chế, chút cũng dám cử động, cả người nhũn ra thu hồi vẻ ngạo mạn mặt.

“Cút!” Sóc Ly tay đánh bay lang nhân ra ngoài, rồi nắm chặt hai bàn tay thành nắm đấm, ngồi ghế với vẻ mặt giận dữ.

“Anh hai! Mục Đồ thật sự bắt Tiểu Tà rồi sao?” Sóc Ngôn buồn phiền tới bên người Sóc Ly.

“Anh cũng mong là phải.” Sóc Ly hiểu rất rõ, Mục Đồ làm việc luôn luôn cẩn thận, nếu phải người thật sự nằm trong tay , nói ra những lời khiêu khích như vậy. Sóc Ly cũng biết, ngày thường Mục Đồ sai rất nhiều thuộc hạ túc trực bên ngoài Thương Nguyệt để quan sát, nếu phải như vậy, cũng thiết lập kết giới để ngăn cản bọn họ.

“Anh hai, chúng ta làm gì bây giờ?” Sóc Ngôn sắc mặt rầu rĩ, chưa bao giờ nghĩ Mục Đồ lại vì thù hận giữa bọn họ mà tổn hại người vô tội.

Sóc Ly lên tiếng, từ từ đứng lên: “Anh tới ma giới chuyến, anh muốn xem với thực lực của Mục Đồ, có thể làm gì được anh.”

Bất kể thế nào cũng phải cứu Tiểu Tà khỏi tay Mục Đồ, tuy rằng nhóc con kia quật cường, nhưng dù sao cũng chỉ là nhân loại, nay rơi vào trong tay Mục Đồ thì làm sao có thể sống sót? Chuyện ân oán là của bọn họ, tuyệt đối thể liên lụy Tiểu Tà.

“Em cùng anh.” Sóc Ngôn cũng suy nghĩ giống Sóc Ly, bất kể ra sao, cũng muốn để Phượng Lại Tà ở nơi nguy hiểm như vậy.

“Em được , thương tích của em còn chưa khỏi, theo cũng giúp được gì.” Sóc Ly biết rõ hai kẻ Huyết tộc hôm qua thực lực hề tầm thường, với khả năng của Sóc Ngôn khó có thể chống chọi. Tuy rằng vết thương đáng lo ngại, nhưng cũng tổn hại nguyên khí. Một khi Mục Đồ dám bảo bọn họ tới Ma lang Bảo, vậy chắc c có chuẩn bị chu đáo, bày sẵn thiên la địa võng đợi bọn họ sa vào, nếu Sóc Ngôn hiện tại tới đó, chỉ sợ thể an toàn mà thối lui.

“Không được, em phải theo, mình anh thể cứu được Tiểu Tà.”

“Im lặng, anh nói được nghĩa là được .” Thân phận hai kẻ Huyết tộc hôm qua vẫn chưa rõ ràng, nếu như là liên minh mà Mục Đồ tìm tới, bây giờ mang Sóc Ngôn chỉ có là chịu chết. Sóc Ly để em trai mình gặp nguy hiểm.

“Đừng nhiều lời nữa, bây giờ anh tới ma giới chuyến, nếu có người tới quấy rối, em lập tức xuống hầm.”

“Em…” Sóc Ngôn nhìn vẻ cương quyết của anh trai, biết là thể thay đổi quyết định của , chỉ có thể thở dài: “Em biết rồi.”

“Chờ anh trở lại, yên tâm, anh có cách an toàn trở về, Mục Đồ thể làm gì anh được đâu.” Sóc Ly vỗ vỗ cánh tay Sóc Ngôn, sau đó mở cánh cổng liên thông ma giới trong khí, rồi nhảy vào.

Hắn thề, nhất định mang Tiểu Tà hoàn hoàn chỉnh chỉnh trở về.

— —— —— ——–

Mục Đồ vừa thưởng thức rượu ngon vừa đợi con mồi tới cửa.

Một lát sau, bên ngoài truyền đến tiếng đánh nhau, gã thị vệ lang tộc hấp tấp chật chạy tới: “Bẩm cáo chủ nhân, Sóc Ly đánh giết qua đến đây.”

“Ừ, chỉ có mình ?” Mục Đồ hỏi.

“Vâng, hề có bóng dáng của Sóc Ngôn.” Thị vệ bẩm báo chi tiết.

“Được, vậy trước hết giết , sau đó mới tới tên Sóc Ngôn. Người đâu, theo đúng kế hoạch mà làm, cùng chào đón đại hoàng tử của chúng ta trở về.” Mục Đồ càn rỡ cười rộ lên, trong mắt lóe lên ánh sáng ác độc.

“A!” Một tiếng hét thảm vang lên, theo đó là thi thể của lang nhân bị bắn vào trong đại ện, máu tươi văng khắp nơi.

“Mục Đồ!” Đôi mắt màu vàng của Sóc Ly sắc bén như gió nhanh chóng cuốn vào đại ện, cả người dính đầy máu tươi.

“Hoàng tử Sóc Ly, chúng ta lâu gặp.” Mục Đồ đứng lên, hai tay đặt phía sau, ngạo mạn nhìn Sóc Ly đang đứng dưới đại ện.

“Không cần nói nhảm, mục đích ta đến đây, ngươi cũng biết rất rõ ràng, mau mang người ra đây, bằng ta hủy diệt Ma Lang Bảo của ngươi.” Nhìn thấy Mục Đồ, Sóc Ly cảm thấy thoải mái chút nào, hận thể lập tức giết chết tên khốn kiếp này.

“Bình tĩnh , hiếm khi hoàng tử Sóc Ly chịu trở lại Ma giới, cần phải gấp gáp như vậy.” Mục Đồ cười, vỗ tay: “Người đâu, đem người trong lòng hoàng tử Sóc Ly đến.”

Theo lời của Mục Đồ, trong đại ện vang lên những tiếng động, ngay lập tức có cái lồng thật to từ cao rơi xuống, ở trong cái lồng đó chính là Phượng Lại Tà.

“Tiểu Tà!” Sóc Ly nhìn thấy Phượng Lại Tà bị giam cầm như loài chim chóc, trái tim đột nhiên căng thẳng. Kia là thân hình nhỏ n yếu đuối lại bị nhốt bên trong cái lồng thật lớn, với những thanh sắt thô thiển cứng rắn, đúng thật khiến lòng người đau nhói.

“Mục Đồ, ngươi dám làm loạn.”

“Ai da, Sóc Ly hoàng tử, ngươi sai rồi. Ta chưa có làm cái gì cả. Ta là người rất giữ chữ tín, trước khi ngươi cho ta đáp án, ta tổn thương cô bé này.” Mục Đồ vừa lòng khi thấy bộ dạng tức giận đùng đùng của Sóc Ly, ung dung nói.

“Đại thúc nhẫn tâm này, làm ơn đừng có nói lời ghê tởm như vậy được .” Phượng Lại Tà bị treo lơ lửng giữa trung, cúi đầu nói với Mục Đồ.

Đại thúc này thật là nhẫn tâm, vào lúc nó đang ở trong mộng đẹp thì bị lôi dậy, còn bị nhét vào cái lồng sắt lớn, chẳng khác gì mấy con chim, sau đó còn bị mang tới đây, báo hại nó suýt chút nữa nôn ra hết mớ cơm trưa vừa mới ăn. Hiện tại còn mặt dày nói ra những câu giả dối ghê tởm như vậy, nếu như có thể thì chắc là nó nôn hết mớ đồ ăn lên người rồi.

“Nhóc con, ngươi câm miệng ngay cho ta.” Mục Đồ vừa nghe thấy tiếng nói của Phượng Lại Tà liền cảm thấy đau đầu, trán nổi gân xanh, hung hăng trừng mắt nhìn nó.

Nhóc con này, giây cũng thể yên ổn, vừa rồi mang nó nhét vào lồng sắt, nó liền đông chửi tây xả, mắng từ đầu cho tới chân hồi, cuối cùng lại bày ra vẻ mặt vô tội khờ dại. Nếu phải muốn dùng nó làm mồi dụ dẫn Sóc Ly cắn câu, sớm quăng con nhóc này cho đám lang sói, chỉ e rằng lúc đó, nó dù cho muốn khóc cũng có nước mắt.

“Mục Đồ, mau thả Tiểu Tà ra.” Cái lồng bằng sắt kia quá mức chướng mắt, Sóc Ly tức giận gầm nhẹ.

“Ủa? Sư phụ, người phẫu thuật thẩm mỹ?” Phượng Lại Tà có chút ngờ nghệch chuyển sự chú ý sang người Sóc Ly, trong nháy mắt liền bị hấp dẫn bởi đôi mắt màu vàng của .

Quá ấn tượng! Phượng Lại Tà hưng phấn nhìn bộ dáng hoàn toàn thay đổi của Sóc Ly, hai mắt sáng rỡ.

Wow! Wow! Wow!

Đây thật sự là sư phụ trong trí nhớ của nó – Sóc Ly?

Quả thật đẹp đến ngây người, cùng với vẻ tươi sáng vui vẻ của trước kia, Sóc Ly trước mắt đây có thể nói là đẹp làm cho người người chảy nước miếng. Đôi mắt màu vàng khiến kẻ khác nhịn được phải thét lên. Những minh tinh phim làm sao có thể là đối thủ của sư phụ nó, chỉ cần sư phụ dùng bộ dạng bây giờ xuất hiện truyền hình, cam đoan tạo ra làn sóng hâm mộ cuồng nhiệt.

“Tiểu Tà?” Sóc Ly bị lời nói của Phượng Lại Tà làm cho choáng váng, có phải là nhìn lầm, tại sao trong mắt của Tiểu Tà là hưng phấn chứ phải sợ hãi?

“Sư phụ, người rất đẹp, so với đại thúc nhẫn tâm này thì đẹp hơn nhiều.” Phượng Lại Tà cười hì hì vỗ tay, vẫn quên đả kích Mục Đồ.

Đẹp là rất tuấn tú, nhưng daddy của nó vẫn là đẹp nhất.

“Tiểu Tà, con…” Sóc Ly nhìn thấy Phượng Lại Tà chẳng có chút sợ hãi thì rất kinh ngạc, tại sao tình huống hề giống với tưởng tượng của ?

“Sư phụ, nhanh cứu người ta , người ta phải về nhà, đại thúc này hung dữ quá.” Đột nhiên, Phượng Lại Tà thay đổi thái độ, đáng thương mở miệng.

“Ta, ta tới là để cứu con, Tiểu Tà đừng sợ, có sư phụ ở đây.” Tại sao lại cảm thấy Tiểu Tà hôm nay có chút quái dị? Không đâu, nhất định là nó sợ hãi quá mức. Sóc Ly lắc lắc đầu, kiên quyết nói.

“Vâng vâng.” Phượng Lại Tà hết sức chờ mong, gật gật đầu.

“Cứu? Ta muốn xem ngươi làm cách nào cứu. Sóc Ly, biết ều mau giao ‘lang nhãn’ ra đây, nếu , hôm nay ngươi đừng mong có thể rời khỏi Ma lang Bảo.” Bị đoạn đối thoại của hai người làm cho mất hết kiên nhẫn, Mục Đồ còn tâm trạng giả vờ quân tử, trong nháy mắt lộ rõ bản chất.

Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x