apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Lúc Phượng Lại Tà bị đưa đến cung ện xa , đôi mắt của nó khỏi lóe sáng. Tên đàn ông lúc trước nghĩ rằng đánh nó bất tỉnh, bây giờ bắt gặp vẻ mặt hưng phấn của nó, trong khoảnh khắc hóa đá.

“Anh trai à, lão đại của các anh có rất nhiều tiền nha.” Phượng Lại Tà kích động mở to mắt, ngờ lại có cung ện xa xỉ như vậy tồn tại.

Nó còn nhớ dọc đường quẹo phải quẹo trái bảy tám lần, đường cũng thấy rõ, cuối cùng bỗng nhiên có cơn gió nổi lên, vài giây sau liền thấy hai người vào được bên trong tòa cung ện. Lập tức, nó bị châu báu cùng rất nhiều loại ngọc quý hấp dẫn. Không biết đem mấy thứ này trở về thì có thể bán bao nhiêu tiền?

Loading...

“Nhóc!” Tên đàn ông trừng mắt nhìn bé gái đang lộ ra khuôn mặt chút sợ hãi nào, tức giận ném nó xuống đất.

“Ây da, anh trai à, làm ơn đừng thô lỗ như vậy được ?” Phượng Lại Tà ôm cánh tay bị đau, bất mãn kháng nghị.

Nó chẳng qua là nhất thời hưng phấn thôi, anh trai này cũng đâu cần phải tức giận như vậy. Là tự võ nghệ tới nơi tới chốn, thế mà lại nghĩ rằng có thể làm như TV – chưởng liền đánh người khác ngất xỉu, cũng xem lại coi Phượng Lại Tà nó là ai nào?

“Không được ồn ào.” Gã đàn ông đang ngồi phía nhìn thấy cô gái quái lạ này chẳng những sợ hãi, mà còn cò kè mặc cả với tay thuộc hạ của gã, liền khó chịu gầm nhẹ.

“Á… Hóa ra ở đây còn có người.” Phượng Lại Tà quay đầu nhìn lại đằng sau, đôi mắt mở to long lanh, vẻ rất kinh ngạc.

“Nhóc con kia, mau tới đây nói chuyện.” Bé gái này ngờ lại dám phớt lờ gã, thật đúng là sự đả kích cho lòng tự tôn cao ngạo của gã.

“Đại thúc này, người thể hiếu khách chút sao, vì sao các người ai cũng hung dữ như vậy?” Đúng là bọn cướp bóc, giọng ệu đều vô cùng hung ác. Phượng Lại Tà sợ chết, nói với gã đàn ông ngồi .

“Nhóc nói cái gì? Có gan lặp lại cho ta lần nữa.” Tức giận, gã nắm chặt khối bảo thạch trong tay, giọng nói mang đầy sát khí.

Lá gan cũng to lắm, dám can đảm vô lễ như thế với gã. Nhóc con biết trời cao đất rộng này, gã nhất định cho nó nếm mùi khổ sở.

“A, đại thúc bình tĩnh chút , tức giận quá độ già nhanh hơn đó, khi ấy con phải đổi cách xưng hô mà gọi người là gia gia rồi.” Xem mặt gã nhăn nhó như bây giờ, tin tưởng rằng lâu sau xuất hiện nếp nhăn. Phượng Lại Tà có lòng tốt mở miệng nhắc nhở, trong đôi mắt khờ dại lại hiện lên ý cười tà ác.

“Người đâu, đem nó nhốt vào ngục cho ta.” Nổi giận đùng đùng, gã đàn ông thèm để ý hình tượng mà rống giận thành tiếng.

“Đại thúc, cần đâu, người ta tự mà, người cần gọi kẻ khác tới bắt người ta.” Nó phối hợp tốt như vậy, gã có gì hài lòng chứ?

Ánh mắt giống như phải ăn thịt người, gã đàn ông trừng mắt nhìn Phượng Lại Tà đang bày ra bộ dạng vô tội, tức giận quát: “Nhóc biết ta là ai ?”

Phượng Lại Tà rất thành thật lắc lắc đầu. Nó cùng đại thúc tính tình khó chịu này chưa từng gặp nhau, làm sao biết được gã là ai chứ.

Gã lại hỏi: “Nhóc có biết vì sao lại bị bắt đến đây ?”

Tiếp tục lắc đầu, có ều, giờ phút này, ánh mắt Phượng Lại Tà lóe ra sự hưng phấn, giống như đang chờ đợi tiết lộ bí mật kinh người. Nhưng gã đàn ông lại xem ánh mắt đó là biểu hiện của sự sợ hãi, trong lòng cảm thấy rất vừa ý, bên môi lại xuất hiện nụ cười.

“Nhóc có trách thì trách Sóc Ly, nếu phải vì , ta cũng bắt nhóc tới.” Oán hận , đem sự oán hận đó đổ hết lên đầu Sóc Ly – gã đàn ông ác ý nghĩ.

“Gì? Sư phụ?” Không phải đâu! Đại thúc tính tình khó chịu này lại có quan hệ với sư phụ sao? Nhưng mà dù là vậy thì tại sao phải bắt nó?

Phượng Lại Tà có chút kì quái nhìn gã đàn ông đang cười càn rỡ, tự hỏi tại sao nói ra nguyên nhân xong thì gã lại vui mừng như vậy? Khả năng tự nói rồi tự cười của người này rất là mạnh nha.

“Sư phụ?” Gã đàn ông nghe được lời của Phượng Lại Tà liền ngừng lại tiếng cười, nhíu mày nhìn nó: “Nhóc nói ai là sư phụ của nhóc?”

“Sóc Ly đó.” Phượng Lại Tà mở to đôi mắt long lanh, đại thúc này chưa biết rõ nó là ai liền hồ đồ bắt nó mang tới đây, cái này rất là nghiệp dư . Nghĩ vậy, Phượng Lại Tà khỏi dùng ánh mắt khinh thường nhìn về phía gã.

“Sóc Ly phải là tình nhân của nhóc?” Chẳng lẽ gã đoán sai? Sẽ .

“A… Haha” Phượng Lại Tà nhịn được liền cười thật to, ôm bụng chỉ vào gã đàn ông: “Làm ơn, ông đừng có chọc cười được , ta cùng sư phụ là tình nhân? Ông tưởng đang đóng vai Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ chắc?” Nó có hứng thú với tình yêu thầy trò. Nếu so ra, daddy đại nhân hợp với khẩu vị của nó hơn nha. Nghĩ đến daddy, Phượng Lại Tà có chút chờ mong phản ứng của sau khi nhận thấy mình biến mất.

Là nổi giận đùng đùng, hay là bình tĩnh ung dung, nó thật sự tò mò, daddy thần bí kia dùng thái độ gì đối mặt với sự mất tích của nó đây?

“Khốn kiếp! Không được cười!” Vẻ mặt gã đàn ông có chút khó coi.Nếu như lời nó nói là đúng, vậy thì mình đoán sai? Hay là nhóc con này lo rằng tổn hại Sóc Ly nên mới cố ý diễn trò, khiến gã nghĩ đến nó có quan hệ đặc biệt gì với Sóc Ly? Gã đàn ông nheo mắt lại, nhìn Phượng Lại Tà.

“A, được rồi, vậy thì con khóc nha.” Thu hồi nụ cười đến suýt rớt cả cằm về, Phượng Lại Tà đột nhiên bày ra bộ dạng hiền thục, đáng thương nhìn gã: “Đại thúc hiểu lầm người ta rồi, người ta và sư phụ là trong sạch, người ta là nữ sinh ngoan hiền nha.” Nói xong, hốc mắt của nó ngân ngấn nước, giây tiếp theo nước mắt liền có thể tràn ra.

Bộ dạng trước sau hoàn toàn tương phản khiến cho gã đàn ông thấy choáng váng, nhóc con này đang làm cái gì, hồi cười hồi khóc?

“Bớt nói nhảm , người đâu, đem nó tống vào ngục cho ta, sau đó tới báo cho Sóc Ly rằng con nhóc này đang ở trong tay Mục Đồ.” Mặc kệ lời nó nói là thật hay là giả, đều muốn cho Sóc Ly biết.

Nếu đoán đúng, đây chính là tình nhân của Sóc Ly. Với tính cách trọng tình trọng nghĩa của Sóc Ly, chắc c thể bỏ mặc sự sống chết của người mình yêu được.

Tên thuộc hạ lúc trước bắt cóc Phượng Lại Tà liền tiến đến, dựa theo lời của gã đàn ông ngồi mà xách nó như xách con gà mang .

“Đại thúc này, người thật là ngoan cố, người ta đang nói sự thật mà.” Phượng Lại Tà chu cái miệng nhỏ n lên phản đối, nhưng lại hề giãy dụa chút nào, ngoan ngoãn để người ta đưa mình tới khu nhà ẩm tăm tối. Bên trong đó, nó còn nhìn thấy con chuột nhỏ n đang nằm ngay giữa phòng.

Thật là đáng buồn mà, tốt xấu gì, xem xét biểu hiện hợp tác của nó, cũng nên cho nó phòng giam sạch chứ. Phượng Lại Tà có chút hài lòng, vào lúc tên thuộc hạ chuẩn bị rời khỏi liền bắt lấy tay .

“Buông tay!” Tên thuộc hạ trừng mắt lên, kết quả là nhận lại cái nhìn mà đến kẻ lạnh lùng sắt đá nhất cũng phải mềm lòng.

“Anh trai à, phòng này có chuột, người ta sợ lắm. Làm ơn, đừng để người ta ở lại đây được ?” Phượng Lại Tà mang theo vẻ mặt đáng thương mở miệng.

“Cái này, cái này…” Tên thuộc hạ thô bạo trước nay chưa từng gặp phải bộ dạng động lòng người như vậy, trong lòng mềm nhũn, vẻ mặt hung ác cũng từ từ dịu xuống, buồn rầu nhìn gian phòng bẩn thỉu.

“Anh ơi, làm phiền anh mà, người ta ngoan ngoãn, cần nhốt người ta cùng với mấy con chuột.” Phượng Lại Tà tiếp tục lắc lắc cánh tay . Lúc này, tên thuộc hạ bị vẻ làm nũng của Phượng Lại Tà làm cho hồ đồ.

“Ừ, được rồi, nhóc đợi lát.” Hắn mơ mơ hồ hồ gật đầu, ngơ ngác chạy sắp xếp nhà lao sạch . Phượng Lại Tà nhìn theo bóng lưng , cười mị mị vỗ tay.

“Daddy, người có hay tới cứu con đây?” Nó tin tưởng, daddy thần bí khó lường của nó nhất định tìm tới.

Hỏi nó vì sao?

Hì hì, đây là bí mật, chỉ có nó cùng daddy hai người biết.

Phượng Lại Tà chờ mong màn diễn anh hùng cứu mĩ nhân. Chỉ có ều, nó thắc mắc biết người đầu tiên tới cứu nó là daddy, hay là kẻ oan uổng bị hiểu lầm cùng nó có tư tình – sư phụ đây?

— —— —— —— —

Phượng Lại nhìn An Kì đỏ mặt đang đứng trước mặt mình, đáy mắt nổi lên cơn giận dữ.

Một bên, Tiểu K nhịn được nuốt nước miếng.

Phượng Lại Tà tính cách biến đổi thật ít, hiện tại cư nhiên dám bảo nam sinh tới nhà xin phép chủ nhân đồng ý hai người quen nhau. Nam sinh này quả thật là chê bai mình sống lâu quá, nên bây giờ tự tìm đường chết.

nhìn thấy sát khí trong mắt chủ nhân, vậy mà còn thao thao bất tuyệt cái gì mà xin người giao Phượng Lại Tà cho , thậm chí còn hứa hẹn thề thốt chăm sóc tốt Tiểu Tà. Kẻ này nếu nhanh chóng rời khỏi, chừng chủ nhân mang biến thành cơm trưa luôn.

“Cút!”

“Cái gì?” An Kì đang cúi thấp đầu hứa hẹn, bỗng nhiên nghe được giọng nói của Phượng Lại, nhất thời phản ứng kịp, chỉ biết ngây ngốc ngẩng đầu lên, sau đó liền bắt gặp khuôn mặt lạnh lùng của Phượng Lại.

Ngoại hình của daddy Phượng Lại Tà thật khá, từ nhỏ tới giờ, cậu chưa từng gặp qua người nào đẹp đến vậy. Cho nên lúc nói chuyện, cậu dám nhìn thẳng, chỉ sợ nhất thời xúc động làm ra chuyện gì kinh thiên động địa.

“Cút!” Phượng Lại nheo mắt nhìn An Kì, giọng nói lạnh lùng lặp lại.

“A!” An Kì hoảng sợ, còn muốn nói gì đó, nhưng lại bị đôi mắt màu tím quỷ dị của Phượng Lại dọa đến cái gì cũng biết, đành phải ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi nhà Phượng Lại Tà.

Trời ạ, daddy của Phượng Lại Tà thật là khủng khiếp nha, tuy rằng có hành động gì, nhưng ánh mắt chăm chú của cũng đủ để làm người khác run sợ.

“Chủ nhân.” Tiểu K nhìn vẻ mặt Phượng Lại đang âm u, nhỏ giọng nói: “Thiếu niên kia nói, là thư đưa địa chỉ cho .”

Chén trà trong tay bỗng nhiên xuất hiện khe nứt, Phượng Lại nheo mắt lại, ánh mắt đầy vẻ nguy hiểm.

Tiểu K theo bản năng lùi lại, Phượng Lại Tà rốt cuộc bị sao vậy, ngờ lại dám chọc giận chủ nhân, lẽ nó thật sự sợ chủ nhân ư?

Loading...

Comments Facebook
Comments

avatar

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.