apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Kim Diện Ngân Diện liếc mắt nhìn nhau, lập tức dốc toàn lực chiến đấu.

Tên đàn ông vừa xuất hiện này, hơi thở tản ra so với thiếu niên trước đó hoàn toàn giống nhau, khí thế mạnh mẽ làm bọn họ thể nghiêm túc chiến đấu.

“A!” Sóc Ly cười lạnh, thân hình tựa như viên đạn bắn về phía Kim Diện Ngân Diện, hai tay biến ảo, khóe miệng nhếch lên lạnh lẽo, bên trong con ngươi màu vàng lại hiện lên vẻ tàn nhẫn. Bóng dáng quỷ mị trong khoảnh khắc xuất hiện trước mắt hai người bọn họ, móng vuốt của sói bên đánh thẳng vào ngực Ngân Diện, bên nhắm vào yết hầu của Kim Diện.

“Cẩn thận.” Ngân Diện lên tiếng cảnh cáo, linh hoạt lắc mình né tránh g kích của Sóc Ly. Còn Kim Diện bởi vì lúc trước bị Sóc Ngôn đánh thương, hành động có phần chậm trễ, tuy rằng tránh được g kích trí mạng của Sóc Ly, nhưng cổ bị Sóc Li cắt qua vết thương khá sâu.

Kim Diện sờ sờ cổ, nhìn Sóc Ly lúc này đang cười lạnh. Lúc Sóc Ly biến thân thành lang nhân [người sói] thì khí thế áp bách người trong khoảnh khắc tăng lên mấy lần, cùng với Sóc Ngôn hoàn toàn giống. Tóc của Sóc Ly biến thành màu đỏ như ngọn lửa đang thiêu đốt, lay động trong gió.

“Lại là lang nhân cao cấp, hơn nữa lại là quý tộc lang tộc.” Ngân Diện lạnh lùng nhìn Sóc Ly, phân tích đầy lí trí.

“Có thể chết trong tay của ta chính là vinh hạnh của các ngươi.” Sóc Ly cười phóng tứ, sau đó chỉ vào máu tươi dưới đất: “Khó trách lại ngạo mạn như vậy, hóa ra là thuần huyết Huyết tộc. Có ều, hôm nay mặc kệ các ngươi là ai đều phải chết.”

Ngân Diện cùng Kim Diện đồng thời cảm thấy luồng khí mạnh mẽ trấn áp lan tỏa trong khí, nhìn thấy cặp mắt màu vàng kia đang nhuộm đầy quyết tâm đưa bọn họ vào chỗ chết.

Mặc dù là hai chọi , Kim Diện bị thương cùng Ngân Diện vẫn còn mạnh mẽ như lúc đầu, lúc này đối mặt với Sóc Ly tràn ngập lửa giận thì thể thừa nhận, bọn họ cùng có cùng cấp bậc. Mười chiêu ngắn ngủi qua , người Kim Diện Ngân Diện chảy rất nhiều máu tươi. Động tác của Sóc Ly thật sự quá nhanh, cả hai người đều thể thấy rõ. Hơn nữa, mỗi chiêu thức của Sóc Ly đều vô cùng tàn nhẫn, luôn nhằm vào chỗ trí mạng, chỉ cần bất cẩn chút liền có thể chết dưới móng vuốt của sói.

Hai người đang kinh ngạc cùng run sợ đối chiến Sóc Ly, đột nhiên thấy Sóc Ly hơi lảo đảo để lộ sơ hở rất lớn. Cả hai chưa kịp nghĩ gì liền nhanh chóng g kích đầu và bụng Sóc Ly. Đột nhiên, Sóc Ly lại biến mất ngay trước mắt bọn họ, hai người lập tức hoảng hốt, đồng thời ý thức được đây là cái bẫy, lập tức xoay người liều chết phòng thủ.

Ứng biến của bọn họ thể nói là nhanh, nhưng đối với Sóc Ly vốn sớm chuẩn bị, phản ứng của bọn họ vốn là quá chậm. Lúc bọn họ vừa quay đầu lại, đưa tay lên phòng ngự thì thấy móng vuốt đặt đỉnh đầu mình.

Mắt thấy Sóc Ly chỉ cần dùng sức lát có thể đoạt tính mạng của hai người, bên tai bọn họ lại đột nhiên truyền đến tiếng mở cửa hầm.

Trong khoảnh khắc, Sóc Ly thu hồi móng vuốt, trừng mắt nhìn hai kẻ đang người đầy thương tích nói: “Cút nhanh cho ta, bằng ta giết chết các ngươi.”

Sau đó, Sóc Ly lập tức khôi phục hình người. Kim Diện Ngân Diện tự biết phải địch thủ của đối phương, liếc mắt nhìn nhau, sau đó hóa thành hai luồng sáng màu vàng và bạc bay ra khỏi quán cà phê.

“Ây da! Hai người đang làm gì đó?” Đợi lâu vẫn thấy Sóc Ly đến, Phượng Lại Tà kiên nhẫn từ phía dưới lên. Kết quả là vừa vào phòng phát hiện Sóc Ngôn đang bị thương, mệt mỏi tựa vào quầy bar, còn Sóc Ly thì vẻ mặt đang tức giận.

“Không có gì, chỉ là có vài đứa nhóc hư hỏng vào đây quấy phá.” Đi tới bên người Sóc Ngôn, Sóc Ly bỏ vẻ tức giận mặt, cười nhạt nói.

“A, Sóc Ngôn cậu sao chứ, có cần đến bệnh viện khám ?” Phượng Lại Tà nhìn Sóc Ngôn thường ngay luôn nhốn nháo, hôm nay lại mệt mỏi dựa vào quầy bar, liền hé ra khuôn mặt nhỏ n, lo lắng hỏi. Tuy rằng nó thường xuyên nguyền rủa , nhưng nó chút cũng hề muốn Sóc Ngôn xảy ra chuyện gì.

“Không có gì nghiêm trọng, bị thương ngoài da mà thôi.” Sóc Ngôn dựa vào tay Sóc Ly, từ từ đứng dậy.

“Tiểu Tà, hôm nay con về trước , ngày mai tiếp tục huấn luyện.” Sóc Ly vừa giúp đỡ Sóc Ngôn vừa nói với Phượng Lại Tà.

“Được, vấn đề, có cần con ở lại giúp ?” Phượng Lại Tà nhìn nhìn Sóc Ngôn, rồi nhìn căn phòng bề bộn các thứ. Mấy đứa nhóc hư hỏng này biết là ai, tự nhiên lại chạy đến Thương Nguyệt náo loạn, nó mà gặp được thì xong đâu.

“Không cần, mấy cái này ta tự làm được rồi, con về trước .” Sóc Ly có chút bực bội mở miệng. Phượng Lại Tà sờ sờ mũi, biết rằng tâm trạng của sư phụ hiện tại tốt lắm. Hai anh em Sóc gia tình cảm thế nào, nó hiểu rất rõ. Nghe lời, cầm ba lô của mình lên, Phượng Lại Tà chào tạm biệt hai người rồi nhanh chóng rời khỏi.

Ra khỏi Thương Nguyệt, Phượng Lại Tà khỏi quay đầu, nhìn nhìn. Trong lòng có nghi hoặc, thật chỉ là chuyện nhỏ sao? Tuy rằng khả năng của Sóc Ngôn bằng Sóc Ly, nhưng cũng tuyệt đối phải tầm thường. Nếu là người bình thường, đừng nói tới Sóc Ngôn, chỉ là Phượng Lại Tà thôi cũng có thể đánh tg đối phương rồi.

Hiển nhiên là hai người bọn họ có cái gì giấu diếm nó, có ều… Một khi bọn họ muốn nói, nó cũng muốn truy hỏi, nó luôn quan niệm mỗi người đều có những chuyện riêng tư người khác nên biết. Cũng giống như lai lịch của nó, anh em Sóc gia trước nay cũng hề truy hỏi.

Về đến nhà, gặp lại Tiểu K đang đứng ở phòng khách, Phượng Lại Tà liếc mắt nhìn nó rồi lên phòng.

Tiểu K thấy Phượng Lại Tà trở về, nhớ đến Kim Diện Ngân Diện trước đó vội vã quay về, khỏi nhìn về phía phòng của Phượng Lại Tà.

“Chủ nhân nói lúc nhóc trở về thì lên phòng gặp người.” Bất kể thế nào, chủ nhân ra lệnh thì nó phải hoàn thành.

Phượng Lại Tà dừng lại, quay đầu nhìn nhìn Tiểu K. Gặp thì gặp, chỉ cần daddy lặp lại hành động quỷ dị như hôm qua là được.

Nhớ tới buổi tối qua, cả người bị daddy ôm trong ngực, bên tai truyền đến hơi thở của daddy, Phượng Lại Tà khỏi cảm thấy hoảng hốt.

— —— —–

“Thuộc hạ chỉ biết đối phương là hai anh em thuộc Lang tộc, hơn nữa địa vị rất cao.” Kim Diện Ngân Diện quỳ gối trước mặt Phượng Lại, tự trách nói.

“Hai anh em Lang tộc?” Phượng Lại hơi cúi đầu, nhìn vết thương người Kim Diện, Ngân Diện, trong lòng cũng hiểu đôi phần thực lực của đối phương. Không nhiều người có thể dễ dàng đánh bọn họ bị thương, thậm chí còn có thể bắt hai kẻ luôn luôn cố chấp này tự động trở về, chỉ sợ đơn giản chỉ là đánh bại, mà là có thể giết chết bọn họ.

“Thuộc hạ thất trách, thể ều tra rõ ràng thân phận đối phương, thỉnh chủ nhân xử phạt.” Dập đầu thật mạnh, Ngân Diện Kim Diện thật cảm thấy khó có thể đối mặt chủ nhân. Đã lâu lắm rồi, chủ nhân mới cởi bỏ phong ấn của hai người, nhiệm vụ đầu tiên thế nhưng chấm dứt trong thất bại, quả thật là làm nhục thân phận bọn họ, cũng là làm nhục sự tín nhiệm của chủ nhân đối với bọn họ.

“Phong ấn kéo dài năm trăm năm.” Phượng Lại nhàn nhạt nhìn hai người, lạnh lùng mở miệng. Dù là đối phương rất mạnh mẽ, cũng cho phép thuộc hạ dưới tay thất bại.

Đây là quy củ của Phượng Lại .

“Daddy!” Giọng nói của Phượng Lại Tà bỗng nhiên truyền đến từ ngoài cửa, Phượng Lại liếc mắt nhìn Kim Diện Ngân Diện, hai người bọn họ trong nháy mắt biến trở thành hai pho tượng đầu giường.

“Vào .”

Phượng Lại Tà nhẹ nhàng đẩy cửa, lộ ra cái đầu nhỏ bé, mắt mở to long lanh nhìn Phượng Lại.

“Daddy, Tiểu K nói người tìm con có việc?”

“Ừ”.

Phượng Lại Tà cắn cắn môi vào, bất đắc dĩ đứng trước mặt Phượng Lại. Đôi mắt to tròn dám nhìn thẳng daddy, đành phải nhìn quanh quẩn trong phòng, chính vì vậy nên nó rất nhanh phát hiện ểm kì quái.

“Daddy! Hai pho tượng đồng này bị sao vậy?” Phượng Lại Tà kinh ngạc phát hiện có vết máu pho tượng, liền tò mò đưa tay lau .

“Không có gì.” Phượng Lại nhanh chậm mà nói, ngón tay lại âm thầm thi triển ma pháp, trong khoảnh khắc bịt lại miệng vết thương còn dính máu của hai pho tượng.

Không có gì? Phượng Lại Tà nhìn máu tươi dính tay, rồi đưa lên mũi xem xét. Mùi rất tanh, chứng tỏ đây thật sự là máu.

“Tiểu Tà.”

“A! Dạ.” Phượng Lại Tà vừa nghe thấy giọng nói daddy, lập tức dùng quần áo lau vết máu, vẻ mặt hiền thục: “Daddy có chuyện gì vậy?”

Phượng Lại Tà khẩn trương nhìn , có trời biết, trái đất lại có cặp cha con như vậy, đúng là cặp mèo và chuột mà.

Được rồi, nó phải thừa nhận. Nhìn thấy daddy, nó có là cọp thì cũng phải biến thành chuột.

“Tiểu Tà, con còn nhớ rõ ước định của chúng ta ?” Phượng Lại nửa cười nửa hỏi Phượng Lại Tà.

“Nhớ rõ.” Nhớ lại mười năm trước, ánh mắt Phượng Lại Tà trở nên ảm đạm, liền cúi đầu trả lời. Nó quên bất kì việc gì vào ngày đó, quên những ều daddy nói bên tai nó.

“Tiểu Tà, ta mong muốn con sợ ta.” Phượng Lại nhìn thấy cô gái trước mắt hoàn toàn giống mười năm trước, đáy mắt có chút thất vọng. Đứa bé quật cường sợ chết mười năm trước, từ khi nào thì trở nên thú vị như vậy? Chẳng qua là mười năm mà thôi, lẽ có thể làm người ta hoàn toàn thay đổi?

Hiện tại, trước mặt , chẳng qua là cô búp bê xinh đẹp mà thôi.

“Con có.” Cắn môi, Phượng Lại Tà nhìn thấy trong đáy mắt Phượng Lại hiện lên vẻ cười nhạo báng, trong lòng có chút tức giận, bàn tay nhỏ bé khỏi nắm lại.

“Vậy trở lại là chính con, cần diễn trò trước mặt ta. Nếu , ta ngại chấm dứt ước định của chúng ta ngay lập tức.” Nâng cằm Phượng Lại Tà lên, lực trong tay Phượng Lại hề nhỏ, giọng ệu tản ra sự lạnh lẽo.

Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x