apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Sáng sớm ngày hôm sau, Phượng Lại đứng bên cửa sổ nhìn Phượng Lại Tà rời khỏi nhà, ngón tay thon dài khẽ mơn trớn hai pho tượng đầu giường. Đó là hai pho tượng hình quái thú xấu xí, trái phải ngự ở hai bên đầu giường, tựa như những vị thần bảo hộ.

Trong lúc đó, luồng ánh sáng bỗng nhiên hiện ra, bao phủ phía đầu giường, đôi mắt của hai pho tượng lúc này khẽ động đậy. Trong nháy mắt, căn phòng bị luồng ánh sáng màu vàng bao trùm, c kì chói mắt.

“Đi xem chủ nhân của quán cà phê kia là ai, từ đâu đến?” Phượng Lại nửa cười nửa ra lệnh.

Tiểu K lúc này đang ở phòng khách, cảm thấy trong khí có chút quái dị, nó liền đứng lên, vừa lúc nhìn thấy hai luồng ánh sáng màu vàng vọt ra từ cửa phòng Phượng Lại.

“Chủ nhân!” Một bóng dáng nho nhỏ đứng bên ngoài phòng Phượng Lại, Tiểu K nhìn người đang ngồi giường, trong mắt đầy vẻ nghi hoặc.

Chủ nhân thế mà tự mình gỡ bỏ phong ấn cho hai kẻ kia. Nó dĩ nhiên biết rõ thực lực của hai kẻ kia là thế nào. Chúng cũng giống như nó, là trong bốn thuộc hạ thân cận của chủ nhân, thực lực đương nhiên thể xem thường. Nhưng mà, rốt cuộc là vì sao, chủ nhân lại phải dùng đến hai người mà nhiều năm qua vẫn bị phong ấn đây?

“Đợi bọn trở về, mọi thứ rõ ràng.” Phượng Lại nhàn nhạt cười, trong mắt đầy vẻ lạnh lùng.

— —— ———

Phượng Lại Tà chạy vọt vào ‘Thương Nguyệt’, bên ngoài trời nắng như thiêu đốt, thật đúng là muốn lấy mạng nó.

“Mau mau! Cho tớ ly hồng trà cứu mạng .” Trực tiếp vào quầy bar, Phượng Lại Tà nửa chết nửa sống nói với Sóc Ngôn.

“Có ngay, sớm chuẩn bị rồi.” Sóc Ngôn lấy ly nước đưa cho nó, trợn mắt nhìn Phượng Lại Tà uống hơi cạn sạch, sau đó thở ra hơi giống như vừa chết sống lại.

“Thật là sung sướng!” Phượng Lại Tà vỗ vỗ mặt mình đầy thỏa mãn.

“Sư phụ đâu?” Nó hề nhìn thấy bóng dáng sư phụ, lẽ lại ra ngoài rồi?

“Anh tớ đang ở dưới hầm, cậu trực tiếp xuống đó .” Sóc Ngôn nói.

“OK. Tớ xuống dưới đây.” Phượng Lại Tà gật đầu, rồi phóng như bay xuống dưới.

Thấy vậy, Sóc Ngôn lắc lắc đầu, Phượng Lại Tà mười lăm tuổi mà vẫn giống như đứa trẻ con.

Đinh linh! Đinh linh! Bên ngoài truyền đến tiếng mở cửa, Sóc Ngôn bày ra vẻ mặt chào đón, nói: “Hoan nghênh quý khách đến quán cà phê Thương Nguyệt”.

Kết quả, lời còn chưa nói hết cảm thấy cơn gió lớn từ ngoài thổi tới, ma pháp hỗn loạn mà mạnh mẽ đánh úp về phía .

Sóc Ngôn lanh lợi tránh né được sự g kích trực diện của đối phương, nhưng quầy bar xinh xắn cùng ly chén đó được may mắn như vậy, cơn gió lớn đảo qua, bị phá hủy hoàn toàn.

“Là ai hiểu luật lệ, ngờ lại dám tới đây khiêu khích.” Nhìn mảng hỗn độn trước mắt, Sóc Ngôn tức giận nói.

“Ngươi thuộc tộc nào, mau nói ra.” Một gã đàn ông cao lớn bước vào, mặt mang mặt nạ màu vàng, bên cạnh gã khác có thân hình giống y như , nhưng mang mặt nạ màu bạc.

“A, các ngươi đột nhiên xông vào nhà người khác, chịu nói tên tuổi, còn hỏi ngược lại ta?” Sóc Ngôn cười lạnh nhìn hai kẻ lỗ mãng, biết quy củ trước mắt. Hai tay bắt đầu nắm lại, mười móng tay đột nhiên trở nên dài và sắc bén, giống như móng vuốt của dã thú.

Gã đàn ông đeo mặt nạ vàng – Kim Diện, dường như nghe được lời Sóc Ngôn, chỉ lạnh lùng nhìn sự biến hóa mười ngón tay của , giọng nói phát ra lạnh lùng tựa như cái máy: “Ra là Lang tộc! Tốt lắm, biết ều thì hãy đầu hàng ngay lúc này, đừng đợi tới khi chúng ta ra tay, hối hận cũng muộn.”

“A? Các ngươi ra tay thì như thế nào?” Sóc Ngôn nheo mắt lại, tập hợp sức mạnh đôi tay, con ngươi vốn là màu đen trong nháy mắt trở thành màu vàng, giống như sắc vàng của ánh mặt trời.

“Đây là tự ngươi lựa chọn.” Chủ nhân hạ lệnh ều tra thân phận đối phương, nhưng cũng có đề cập đến việc chết hay sống. Nói cách khác, nếu đối phương có chết thì cũng can hệ gì. Hơn nữa, theo kinh nghiệm của , thân phận của người chết so với người sống thì dễ tra hơn nhiều. Kim Diện lạnh lùng thốt ra lời nói ngạo mạn, giây tiếp theo liền giống như con báo, nhằm hướng Sóc Ngôn mà phóng tới.

“Ai giết ai còn chưa biết được.” Sóc Ngôn cười nhạo, sau đó phát ra tiếng hống lớn, hàm răng màu bạc từ từ lộ rõ, tản ra hơi thở lạnh lẽo.

“Kim, cẩn thận, là Lang tộc cao cấp.” Lúc này, Ngân Diện nãy giờ vẫn ra tay, đứng bên nhắc nhở. Kim Diện nghe thấy thì khỏi sửng sốt chút, đồng thời chú ý đến hàm răng màu bạc của Sóc Ngôn.

Sóc Ngôn biết khi đối phương có thể phá vỡ kết giới mà Sóc Ly bày bố thì thực lực chắc c hề kém, dĩ nhiên khinh địch. Lúc này, thừa dịp Kim Diện tạm dừng g kích, Sóc Ngôn nhanh chóng chớp lấy thời cơ, nhanh như chớp đánh về phía Kim Diện.

Trong lúc Kim Diện đang dời sự chú ý đến ngoại hình của Sóc Ngôn thì đôi móng vuốt sắc bén l qua bả vai , lấy mảng thịt. Sóc Ngôn đáp xuống đất, phát ra tiếng sói tru, đôi mắt màu vàng mang theo sát khí nhìn bả vai Kim Diện đang đổ đầy máu tươi.

Ném mảng thịt trong tay, Sóc Ngôn đắc ý cười khẽ: “Hừ hừ, xem ngươi còn có thể ngạo mạn được nữa .” Nói xong, Sóc Ngôn dùng móng vuốt quệt chút máu, sau đó liền giật mình trừng mắt nhìn đối phương, thở nhẹ ra tiếng: “Các ngươi là Huyết tộc.”

Mùi vị của máu thể lừa người, nhưng chưa từng nghĩ đến đối phương lại là Huyết tộc. Mà theo mùi của máu có thể đoán biết được, độ thuần khiết trong máu của đối phương là rất cao – kẻ thuần huyết Huyết tộc, tại sao lại tìm bọn họ gây phiền toái. Sự việc này làm Sóc Ngôn cảm thấy khó giải quyết, bởi vì thuần huyết Huyết tộc đều là những kẻ khó đối phó, xem thực lực hiện tại của Sóc Ngôn, chỉ sợ thể chống chọi được.

“Ngân, tốc chiến tốc tg mang trở về, nghe chủ nhân phân phó tiếp.” Kim Diện đưa ra quyết định, quay sang nói với Ngân Diện.

“Được.” Ngân Diện vừa mở miệng, thân mình cũng liền chuyển động, trong tay chẳng biết khi nào lại xuất hiện thanh ngân kiếm, sắc bén g kích tới sau lưng Sóc Ngôn.

“Hai đánh ! Huyết tộc từ bao giờ thì hèn hạ như vậy?” Sóc Ngôn cười lạnh tránh né g kích của Ngân Diện, giọng nói đầy vẻ khinh thường.

“Chỉ cần bắt giữ được ngươi, những chuyện khác can hệ gì.” Kim Diện lạnh lùng đáp lại, hai tay vẫn dừng giây mà đánh về phía ngực Sóc Ngôn.

Kim Diện, Ngân Diện đồng thời g kích, Sóc Ngôn thể chống chọi nổi, nếu phải đối phương muốn bắt sống , chỉ sợ Sóc Ngôn sớm mất mạng. Tuy vậy, hiện tại cũng kiệt sức, người lại có nhiều vết thương do đối phương để lại.

Sóc Ngôn bị Kim Diện, Ngân Diện dồn ép vào góc tường, cố hết sức gạt bỏ máu tươi mặt, thở hồng hộc nhìn đối phương đang từng bước tới gần, trong lòng cảm thấy c kỳ tức giận, khỏi thấp giọng mắng: “Bọn khốn kiếp!” Không lẽ Sóc Ngôn , hôm nay lại bị hai kẻ Huyết tộc đánh chết?

“Ngươi ngoan ngoãn knh tay chịu trói .”

“Bỏ hai tay các ngươi ra khỏi người em trai ta.”

Đùng tiếng nổ, hai tay Kim Diện vừa đưa ra ngoài liền bị đánh trở về. Căng thẳng tạm thời giảm bớt, Sóc Ngôn đưa mắt nhìn người vừa tới.

“Anh!” Sóc Ngôn vừa thấy Sóc Ly, biết mình được cứu.

“Ngôn, em nghỉ ngơi chút, anh đến tiếp hai vị ‘bằng hữu’ lai lịch rõ ràng này.” Sóc Ly vừa thấy những vết thương người Sóc Ngôn, trong mắt liền tràn ngập giận dữ. Hắn làm anh trai cũng chưa từng động tới Sóc Ngôn, bọn họ cư nhiên lại dám đánh trọng thương.

Kì thật, từ lúc kết giới bị phá, Sóc Ly phát hiện có người xông vào. Hắn lập tức đến cứu viện Sóc Ngôn, chẳng qua là vì ở dưới hầm còn có Phượng Lại Tà. Hắn trước tiên phải sắp xếp an toàn cho cô nhóc này . Sóc Ly muốn Phượng Lại Tà biết được thân phận của hai anh em bọn họ. Hơn nữa, tin cậy khả năng của em trai mình, tin tưởng rằng đối phương trong khoảng thời gian ngắn cũng khó có thể đánh tg, cho nên mới có thể chậm rãi. Thật ngờ, lát chậm trễ này suýt nữa để lại sai lầm lớn.

Mang theo nỗi tức giận đầy người, Sóc Li về phía Kim Diện, Ngân Diện, trong mắt mang theo ý cười tàn nhẫn.

“Mặc kệ các ngươi là ai, hôm nay đều phải chết.”

Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x