apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Trời dần tối, trong ngôi biệt thự giữa rừng truyền đến những tiếng kêu thảm thiết chói tai. Ban đêm, mây đen che khuất vầng trăng, khung cảnh thê lương phảng phất hiện ra.

“A!!!” – tựa như tiếng của con dã thú gầm lên xé rách sự yên lặng của màn đêm.

Tí tách… Tí tách…

Từng giọt máu đỏ tươi ngừng nhỏ xuống, dường như nhuộm đỏ cả căn phòng.

Người thiếu niên cao lớn thở cách nặng nề, khuôn mặt tuấn tú cùng cương nghị, trán lấm tấm mồ hôi. Hắn giương mắt nhìn người đối diện đang ngã xuống.

Người thứ tám.

Thiếu niên đảo mắt nhìn những người chết, dưới đất là mảnh màu đỏ của máu. Những sinh mệnh này đều do giết chết, nhưng là…

Khóe mắt khẽ liếc sang người đàn ông đang cười đầy tà ác, trong tay ôm lấy phụ nữ đang run sợ – phụ nữ tuyệt đẹp.

Khuôn mặt cô tái nhợt, nước mắt tràn ra ngoài, trong ánh mắt bao hàm sự sợ hãi cùng lo lắng, răng cắn chặt lấy môi nhìn Tả An đang đứng cách mình mấy bước chân.

“Không hổ là thượng úy binh đội đặc chủng quốc tế.” – nhàn nhã ngồi ở ghế sô pha trong phòng khách, gã đàn ông đang ôm người phụ nữ nhàn nhạt nói với Tả An, gương mặt phảng phất ý cười, hoàn toàn hề có tia sợ hãi hay lo lắng, cứ như là những thi thể mặt đất kia hoàn toàn liên quan đến .

Tả An vẻ mặt lạnh lùng cùng khẩn trương, khóe miệng khẽ run lên, trong mắt tràn ngập sự đề phòng. Hắn biết, người nhà của đều đang trông chờ vào , nếu thua trận, vợ , còn có… đều bị giết chết.

Người đàn ông kia nghiêng đầu, thiếu niên tóc dài ra từ phía sau , khuôn mặt bị mái tóc che khuất, chỉ có thể dựa vào thân hình mà phán đoán tuổi tác của .

“Cậu, tiếp i thượng úy Tả An lát .”

Tả An nhìn thấy người thiếu niên kì lạ rõ khuôn mặt, bước của c kỳ thong thả. Tả An thậm chí nghe thấy hơi thở của , chút âm thanh hô hấp cũng nghe được.

Lần đầu tiên, Tả An có cảm giác sợ hãi với cái chết, nghe thấy tiếng tim mình đang đập dồn dập. Gắt gao nắm chặt tay, Tả An cố gắng dùng ý chí của quân nhân kiềm chế cảm giác muốn chạy trốn, mắt trừng lên nhìn thiếu niên đang bước gần về phía mình.

Đột nhiên, luồng sáng trắng xuất hiện.

Tả An kịp nhìn thấy ều gì xảy ra, chỉ có thể cảm thấy luồng gió lạnh đập vào ngực , đợi khi phục hồi lại tinh thần, phát hiện…

Một thanh đao sắt bén đang cắm ngực của .

Hắn kinh ngạc trừng lớn mắt, bên tai vang đến tiếng thét tê tâm liệt phế của vợ .

“A! An! A!” Người phụ nữ xinh đẹp trơ mắt nhìn người mình yêu bị thương tổn ngay trước mặt mình, trơ mắt nhìn thanh đao sắt bén kia cắm vào trong ngực Tả An, cô thấy người thiếu niên lạnh lùng rút cây đao ra, máu tươi phun trào, cô thấy Tả An ngã xuống chiếc giường lớn trong phòng. Toàn bộ lý trí của cô bị hủy diệt, cô ên cuồng thét lên, ên cuồng giãy dụa.

Ở dưới gầm giường, đôi mắt đầy hoảng sợ xuất hiện, khuôn mặt nhỏ n hé ra – khuôn mặt vốn rất quen thuộc với Tả An, giờ phút này trông thật đau lòng.

“Đừng…”, giọng Tả An khàn khàn đến mức thể nghe thấy, đang dần dần mất hơi thở, trong mắt đầy sự sợ hãi và tuyệt vọng.

“Không… được… … ra…” Trong lúc cận kề cái chết, Tả An thấy bé gái bị giấu dưới gầm giường đang định ra, vẻ khờ dại và tươi sáng mặt bị nỗi sợ hãi thay thế, cố gắng mở miệng nói với đứa con gái năm tuổi duy nhất của mình.

Nếu như có tia hy vọng, chỉ mong đứa trẻ còn sống sót.

“Ba ba!” Đang lúc bé gái muốn về phía cha mình thì gặp phải đôi mắt đột nhiên trừng lớn, làm cho bé tiếp tục trốn dưới gầm giường.

Máu tươi tràn ngập mặt của Tả An, thanh đao trong tay người thiếu niên lạnh lùng đâm xuyên qua đầu , nhanh chóng kết thúc mạng sống của .

“A…”, đứa bé gái sợ hãi, vô ý thức muốn thét lên tiếng, nhưng vẫn kịp đưa tay lên che miệng, nước mắt đau khổ từ từ lăn xuống.

Ba ba… ba ba… ba ba…

Người đàn ông ngồi ở sô pha vừa lòng nhìn hành động của thiếu niên, vẻ mặt như đang săn con mồi, thỏa mãn nhìn thấy con mồi cuối cùng ngã gục. Ánh mắt của chuyển sang người phụ nữ ở dưới tay – người phụ nữ xinh đẹp tựa như nữ thần, hiện tại bị cái chết của Tả An làm cho ngây dại.

Hắn cười lạnh, đứng dậy, tay nắm lấy tóc cô, bức cô ngửa mặt lên. Khuôn mặt bi thương của cô toát lên vẻ đẹp dị thường động lòng người, nước mắt cùng sự tuyệt vọng dường như càng tôn lên vẻ đẹp ấy.

“Liên Kiều, em thật đẹp, khác gì so với năm năm trước đây cả, đẹp làm cho người khác kinh tâm động phách.” Gã đàn ông cười cách ngạo mạn, ánh mắt nhìn chăm chú vào thân hình ở dưới.

“Anh… Vì sao phải như vậy? Vì sao?” Người phụ nữ khóc đến thất thanh, lời nói phát ra lại làm cho người ta phải kinh ngạc.

Anh trai…

“Liên Kiều, ta nói rồi, nếu ta chiếm được em thì cũng đừng mong có kẻ nào chiếm được em…” Gã đàn ông gầm nhẹ, khẩu khí có phần ên cuồng. Nói xong, lôi Liên Kiều lên giường.

“Không!” Liên Kiều giãy dụa muốn đứng dậy, lại bị lực mạnh mẽ ngăn chặn, chỉ có thể gào thét: “Không được!!!”

Đứa bé con tránh ở dưới giường nghe được tiếng kêu khóc chói tai của mẹ, nó cảm thấy chiếc giường ngừng rung động, nó nghe tiếng mẹ nó thét lên lần rồi lại lần, nghe được tiếng quần áo bị xé rách, nghe được tiếng cười càn rỡ của gã đàn ông và tiếng ên cuồng lặp lại tên của mẹ mình.

“Liên Kiều, Liên Kiều…”

Đứa bé ngây ngốc nhìn chằm chằm thi thể của cha mình, nhìn thấy khuôn mặt bị máu tươi nhuộm đỏ, trong mắt của nó còn những tia sáng nghịch ngợm nữa. Nó nhìn thấy khuôn mặt mình phản chiếu ở trong gương: đó là khuôn mặt chật chịu nổi, đôi mắt xinh đẹp từng được ba mẹ khen ngợi vô số lần – giờ đây chỉ tràn ngập tuyệt vọng cùng sợ hãi.

Không biết qua bao lâu, tất cả tiếng động đều biến mất, nó bỗng nhiên nghe được tiếng gã đàn ông rống lên giận dữ.

Xoẹt!!!

Một thanh đao xuyên qua chiếc giường, cắm xuống kề bên mặt nó, cắt đứt vài sợi tóc bên tai của nó.

“Mẹ… mẹ…” Đứa bé nức nở.

“Chết tiệt! Chết tiệt! Con đàn bà chết tiệt!” Rút ra thanh đao cắm trước ngực Liên Kiều, gã đàn ông gầm nhẹ, nhìn thấy người phụ nữ xinh đẹp nằm bất động giường, môi cô đang nở nụ cười.

Tại sao? Tại sao cô ấy thà rằng chết chứ chấp nhận mình?

“Khốn nạn! Thiêu rụi toàn bộ chỗ này cho ta!” Không muốn nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp vĩnh viễn thuộc về , gã đàn ông mặc lại quần áo, nhanh chóng ra khỏi phòng, những người cùng cũng lần lượt rời , để lại tàn cuộc cho người thiếu niên đang đứng ở bên thu xếp.

Đợi khi toàn bộ người rời , thiếu niên đột nhiên bước qua thi thể Tả An, cúi người xuống, nhìn về phía dưới giường.

“Em , hay là ở trong này chịu chết cháy?” Người thiếu niên lạnh lùng nói với đứa bé dưới gầm giường. Câu nói ấy làm cho đứa bé chợt thét lên tiếng.

Ý của , có phải là thả mình ?

thể tin được kẻ vừa giết chết cha nó cách tàn độc, hiện tại đột nhiên muốn thả nó.

“Ba phút.” Thiếu niên lạnh lùng ném lại câu nói, rồi đứng dậy rời khỏi phòng, để lại đứa bé vẫn còn ngơ ngác trốn dưới giường.

Cho tới khi nghe được tiếng đóng cửa, nó mới lấy lại tinh thần, từ từ chui ra. Nó tới thi thể của Tả An, trong lòng ngập tràn sự bi thương. Nó cắn môi, tiếp tục đến cạnh Liên Kiều. Người mẹ dịu dàng và xinh đẹp của nó đang nằm khỏa thân nằm giường. Chân nó mềm nhũn, khuỵu xuống bên cạnh giường.

“Mama… mama… Ba ba… Mama…” Nó cứ kêu như vậy, mắt nhìn vào thi thể của cha mẹ, cả người cố gắng ra khỏi chỗ này. Tới khi nó vừa rời khỏi mái ấm bình yên của mình thì ngọn lửa phừng phừng cháy lên, giống như đang cắn nuốt hạnh phúc của nó.

Ánh lửa phản chiếu khuôn mặt non nớt của nó, trong đáy mắt nó dường như cũng có ngọn lửa đang thiêu đốt lồng ngực và toàn cơ thể của nó…

— Hết chương

Sau
Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x