apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Tiêu Tiêu giật mình, so với trước đó sau khi nhìn thấy đạo diễn Khương sửa lại kịch bản muốn bán khỏa thân lại càng giật mình hơn.

Cô nhìn chằm chằm Chung Thụy gần trong gang tấc, có chút nghi ngờ chính mình có phải nghe lầm hay .

Chung Thụy gần đây mới tiếp nhận bộ phim truyền hình cổ trang lớn, đây là bí mật được g khai. Quảng cáo là do anh bỏ ra khoảng thời gian ngày vội vàng quay phim chụp hình. Sau khi hoàn thành liền trở về trường quay.

Loading...

Bộ phim cổ trang này trong những bộ phim được chiếu vào dịp tết Nguyên Đán, cho dù chỉ diễn vai người qua đường hoặc là tấm bia đỡ đạn tầm thường ở trong bộ phim, nhưng vì có Ảnh đế, liền có thể mang theo hào quang nâng lên giá trị con người.

Không biết có bao nhiêu ngôi sao hạng hai hạng ba cố gắng dùng hết mọi chiêu thức muốn nhóm biên kịch giao cho vai diễn nhỏ, nhưng chọn vai diễn là do Chung Thụy và đạo diễn tự mình quyết định, hơn nữa Tiêu Tiêu nhớ loáng thoáng rằng, bộ phim này quay được gần tháng, bây giờ Chung Thụy sao lại để cô tham gia giữa đường?

Chung Thụy nhìn ra sự nghi hoặc của Tiêu Tiêu, anh thản nhiên giải thích: “Một vai diễn nữ phụ nhỏ, nhưng diễn viễn chọn lúc đầu dù làm thế nào cũng diễn được, nhập vào nhân , chỉ còn cách tạm thời đổi người.”

Diễn xuất ngang tài ngang sức cùng ảnh đế cần tố chất tâm lý và bao nhiêu dũng khí, tự bản thân Tiêu Tiêu cũng cảm nhận được. Nữ diễn viên kia chẳng qua chỉ là vai phụ, nhưng xem chừng cũng là ngôi sao nữ hạng hai hạng ba, chưa từng có kinh nghiệm đối mặt với Chung Thụy, có thể phát huy được nửa trình độ cũng tệ.

Tiêu Tiêu bị sự việc như cái bánh nhân thịt từ trời rơi xuống làm cho choáng váng, lát sau mới khôi phục lại tinh thần: “Nhưng mà Chung tiền bối, bên phía đạo diễn Tề…”

Đạo diễn Tề hoàn toàn khác với đạo diễn Ôn và đạo diễn Khương, tính tình nghiêm túc tự ràng buộc mình, ghét nhất những chuyện lộn xộn trong giới giải trí. Mới bốn mươi tám tuổi, liền nhận được hai lần giải thưởng đạo diễn xuất sắc của quốc tế, là đạo diễn nổi tiếng số trong nước.

Star Entertainment vài lần mời ông làm đạo diễn cho những bộ phim mới nhưng đều bị từ chối, cuối cùng bất đắc dĩ phải đem quyền tuyển chọn giao cho đạo diễn Tề, ông mới miễn cưỡng nhận lời.

Chung Thụy từng ở các bài phỏng vấn của các tập san tạp chí đề cao sự thẳng t và kính nể sự tuân thủ nguyên tắc của ông, quan hệ của hai người lại rất tốt, anh tự ý nhận người vào đoàn làm phim, làm vậy vào lúc này cũng hề thỏa đáng.

Hơn nữa đạo diễn Tề ghét nhất chuyện cửa sau, từng có nữ diễn viên trẻ tuổi dựa vào quản lí cao cấp mà gia nhập vào đoàn làm phim, bị mắng đến cẩu huyết lâm đầu* mà chạy ra ngoài, cũng để lại cho quản lý cao cấp của Star Entertainment chút mặt mũi nào, khiến cả hai bên cãi cọ ồn ào náo loạn trận.

(*Cẩu huyết lâm đầu: Theo mê tín dị đoan trước đây, nếu cẩu huyết dính đầu yêu nhân, thì làm cho yêu pháp mất tác dụng. Về sau được dùng để tả sự mắng chửi rất hung dữ khiến cho người bị mắng chửi giống như yêu nhân bị nhiễm phải cẩu huyết đầu, có cách gì chống đỡ, bất lực làm gì được.)

Thế nhưng phim của đạo diễn Tề luôn luôn thu được tỉ suất người xem rất cao. Star Entertainment nhận thấy ông có thể kiếm được số tiền lớn, cuối cùng vẫn gọi ông quay lại, để cho đạo diễnTề tự mình chọn người.

Tiêu Tiêu cũng muốn mới vào đoàn làm phim bị đạo diễn Tề đánh đuổi như ruồi nhặng.

“Đạo diễn Tề xem qua tập quảng cáo kia, đối vơi diễn xuất của em coi như đồng ý”, Chung Thụy tay chống lên bức tường phía sau Tiêu Tiêu, cúi đầu, tầm mắt khoá chặt cô.

“Câu trả lời của em là gì?”

Cơ hội tốt như vậy, Tiêu Tiêu có lí do gì để từ chối.

Có thể tham gia diễn với Chung Thụy, cô hoàn toàn có khả năng đoán trước được, đến khi bộ phim cổ trang này được g chiếu, sự nổi tiếng của bản thân lập tức kéo lên đến tầm cao mới chưa từng có trước đây.

Hơn nữa có thể nhìn thấy Chung Thụy diễn xuất ở khoảng cách gần như thế, cần lại dùng khuôn mặt của người khác, quang minh chính đại cùng diễn xuất với Ảnh đế, là ước muốn nhiều năm qua của Tiêu Tiêu.

Thế nhưng trải qua chuyện quay quảng cáo với đạo diễn Khương, cô hưng phấn rất nhiều lại bắt đầu trở nên cẩn thận.

“… Biên kịch tạm thời sửa lại kịch bản à?”

Nếu như lại thêm cảnh như sau khi tắm gì đấy, rồi là các cảnh táo bạo, Tiêu Tiêu thực sự chịu nổi.

Đôi mắt đen như mực của Chung Thụy cụp xuống: “Không có tôi cho phép, biên kịch sửa đổi kịch bản lúc trước dù chỉ chữ.”

Tiêu Tiêu có chút giật mình, cũng phải, có Ảnh đế ở đây, đạo diễn và biên kịch sao dám thay đổi kịch bản?

Có Chung Thụy cam đoan, trong lòng cô chắc c lại càng thêm nghi ngờ.

“Tiền bối Chung, anh vì sao… chọn tôi?”

Tiêu Tiêu tự mình cho rằng bản thân là người đẹp, bởi vì từng có lần diễn xuất cùng Chung Thụy, thì tưởng rằng diễn xuất của chính mình đứng vạn người, ai có thể so sánh. Trái lại cô rất ít khi nhận được cơ hội tập luyện, diễn xuất vẫn còn lộ vẻ ngây ngô mất tự nhiên, cần rèn luyện nhiều hơn.

Chung Thụy lại lựa chọn cô, quả thật làm cho người khác thể tin được.

Những ngôi sao nữ trong giới, bất kể tướng mạo hay nổi tiếng đều có rất nhiều người Tiêu Tiêu. Với sức ảnh hưởng của Ảnh đế, chỉ cần ngoắc ngoắc đầu ngón tay biết có bao nhiêu người nối tiếp nhau bước đến.

Nếu như nói cô có sức hấp dẫn vô hạn, làm cho Chung Thụy có cách nào chống lại mà quì gối dưới váy, đó quả thật là chuyện cười lớn nhất đời.

“Vai diễn này tuy rằng nhỏ, phân cảnh trong phim cũng quá quan trọng, từ đầu đến cuối chỉ xuất hiện vài lần, lời thoại rất ít, nhưng mà trong phim thể thiếu nhân này”. Chung Thụy chậm rãi mở miệng, lúc sau chợt nghe thấy bên trong truyền đến tiếng động ầm ĩ.

Tiêu Tiêu biến sắc, cô rõ ràng nghe được âm thanh đó là của đạo diễn Khương.

Xem ra cô lâu như vậy còn chưa đến căn phòng kia, đạo diễn Khương tìm thấy, chắc c nổi giận lôi đình.

Tiêu Tiêu trong lòng hiểu rõ, từ khi cô nhút nhát chùn chân muốn chạy trốn khỏi đó, cũng đoán đến kết quả như vậy.

Cô tìm về danh dự của mình, nhưng phải đối mặt với lửa giận của đạo diễn Khương, thậm chí hậu quả là bị hủy bỏ hợp đồng quảng cáo. Điều khiến cho Tiêu Tiêu đau đầu nhất chính là số tiền khổng lồ khi vi phạm hợp đồng phải làm thế nào?

Lúc chạy trốn thì sảng khoái, bây giờ liền thê thảm…

Chung Thụy chăm chú nhìn Tiêu Tiêu, hơi nheo mắt lại: “ Vai diễn nhỏ này rất quan trọng, nếu như em muốn tham gia, tôi hi vọng em tam tâm lưỡng ý. Về chuyện tiền vi phạm hợp đồng, tôi thay em giải quyết, ngày mai đến chỗ tôi ký hợp đồng.”

Chuyện khiến Tiêu Tiêu đau đầu được giải quyết, cô nếu đồng ý, phải phụ ý tốt của đối phương rồi sao?

Nhưng mà ở vòng giải trí lăn lộn năm năm, Tiêu Tiêu còn là cô thiếu nữ ngây thơ mới vừa vào nghề kia. Vài năm qua, cô so với bất kì kẻ nào đều hiểu rõ phương diện luật lệ và khắc nghiệt này.

Tuy rằng muốn xem thường thần tượng trong lòng, nhưng trước là nhân sau là quân tử, dù sao cũng tốt hơn tự lừa dối mình.

“ Vậy thì, tiền bối Chung muốn nhận được cái gì từ người tôi?”

Chung Thụy lộ ra nụ cười tươi lần thứ hai trong đêm nay, nhưng hoàn toàn khác với lúc trước.

Khóe miệng nhẹ nhàng cong lên, khoé mắt hơi nhướng lên, có cảm giác lạnh lùng và tà mị nói ra được.

“ Tôi muốn nhiều lắm, đêm nay em theo đạo diễn Khương tới chỗ này muốn làm cái gì, thì chính là ều bây giờ tôi mong muốn.”

Sắc mặt Tiêu Tiêu trắng bệch, lưng dựa vào tường, càng nhận thấy sự lạnh buốt và rắn chắc.

Cái vòng luẩn quẩn này như thế nào, năm năm trước cô nhìn rất rõ ràng. Thế nhưng chính cô vẫn luôn cảm thấy người trước mắt giống như những người khác.

Anh lạnh lùng nghiêm nghị tự tin, anh diễn xuất tinh tế, anh phong thái nhẹ nhàng, anh phẩm chất xuất sắc.

Người này là mục tiêu lớn nhất của Tiêu Tiêu trong năm năm qua, là trụ cột tinh thần giúp Tiêu Tiêu qua mấy năm nay.

Nhưng cũng chính người đàn ông này, tối nay đứng ở trước mặt của cô, nói với cô giống như là Nguyễn Tình dâng lên sự tôn nghiêm ….

Tiêu Tiêu thể tin nổi, trừng to mắt liếc nhìn Chung Thụy, giống như lần đầu tiên biết anh.

Cô vì có thể chụp quảng cáo mà đến căn phòng của câu lạc bộ cao cấp này, bây giờ Chung Thụy lại muốn thay thế đạo diễn Khương tới lấy hết thảy của mình.

Tiêu Tiêu chỉ cảm thấy tay chân lạnh buốt, nhưng cũng bằng hầm băng đặt trong lòng cô, lại giống như bị ngàn mũi kim đâm thủng, đau đớn như thế, tuyệt vọng như thế.

Thì ra người đàn ông này cùng với đạo diễn Ôn, đạo diễn Khương có gì khác nhau, sự khác biệt duy nhất là có thể thêm vào những hành động càn rỡ. Trên đầu mang theo ánh hào quang của Ảnh đế, có lớp vỏ bên ngoài tốt như vậy, đến nỗi còn… chiếm cứ khắp ngõ ngách trong lòng cô, ai có thể thay thế được.

“… Cảm thấy khó chịu sao?” Chung Thụy nghe thấy âm thanh của Khương đạo diễn từ xa sắp đến gần, người bên cạnh càng lúc càng cứng ngắc, anh đưa tay ôm lấy bả vai của Tiêu Tiêu xoay vào trong bóng cây.

Trong sân cây cối tầng tầng lớp lớp, ánh trăng bị mây đen che khuất, che c bóng dáng của hai người.

Chung Thụy cúi đầu, dùng âm thanh chỉ hai người nghe thấy mới khe khẽ nói. Anh dựa vào rất gần, như muốn dán luôn vào bên tai Tiêu Tiêu, hơi nóng phả lên vành tai, khiến tai cô nhạy cảm tránh khỏi việc đỏ ửng

Phía sau lưng của Tiêu Tiêu là thân cây, phía trước là Chung Thụy, hai bên là khuỷu tay của anh, lui cũng thể lui, lại có đạo diễn Khương ở cách đó xa, cô càng dám tùy tiện phản kháng, chỉ có thể trốn trong lòng của Chung Thụy ngẩng đầu lên.

“Đêm nay em đến đây, sớm biết có kết quả gì, phải tôi thì chính là đạo diễn Khương. Sao lúc đối mặt với đạo diễnKhương thì em vừa bình tĩnh lại chịu đựng, còn với tôi lại thất vọng và khó chịu?”

Sắc mặt Tiêu Tiêu xấu hổ và giận dữ, đạo diễn Khương cùng Chung Thụy, khác nhau trời vực, hai người này sao có thể gộp chung lại làm được?

Chẳng qua là yêu cầu của Chung Thụy rất rõ ràng, hoặc là ký hợp đồng, bị anh làm quy tắc ngầm, hoặc là trở về đến bên người của đạo diễn Khương, bị những người khác làm quy tắc ngầm.

Kết quả như nhau, chỉ là đối tượng giống.

Nếu như Nguyễn Tình ở đây, khẳng định do dự mà vứt đạo diễn Ôn lại phía sau, lập tức nhận lời Chung Thụy.

Nhưng mà Tiêu Tiêu sùng bái Chung Thụy từ lâu lắm rồi, hiện tại cảm thấy thần tượng từ màn ảnh ra, từ tiên nhân biến thành người phàm, từ kiêu ngạo lại tự biến bản thân mình giống như đạo diễn Ôn, đạo diễn Khương, thực sự rất chân thật…

thể tưởng tượng được, mình bị Ảnh đế đặt dưới thân, bộ dạng phóng ng mà thẹn thùng thở dốc…

Chỉ tưởng tượng trong đầu như thế, Tiêu Tiêu cảm thấy khó chịu đến c ểm.

Nhất là hình tượng của Chung Thụy trong lòng cô bị phá nát thành muôn mảnh nhỏ.

Tiêu Tiêu thật muốn tóm lấy cổ áo của Chung Thụy, lớn tiếng chất vấn: Anh đúng là Ảnh đế sao? Làm sao đột nhiên biến thành bộ dạng như vậy!

Cằm của cô bỗng nhiên bị Chung Thụy nâng lên, con ngươi sắc bén của anh càng trở nên sâu sắc: “Có vẻ như em thích đạo diễn Khương hơn, hay là mấy tên quản lí cao cấp của Star Entertainment?”

Thân thể Tiêu Tiêu cứng đờ, vóc người của những người quản lí cao cấp của Star Entertainment cùng với đạo diễn Ôn gần giống nhau, vừa nghĩ đến sự sắc sảo tuyệt đỉnh và “sức nặng” hơn người của bọn họ, sắc mặt cô càng thêm trắng.

Ý tứ của Chung Thụy nói rất rõ ràng, cho dù muốn bán, bán cho đạo diễn tai to mặt lớn và quản lý cao cấp, hay là Ảnh đế tuấn tú cao lớn, sự lựa chọn rất rõ ràng.

Hai tay Tiêu Tiêu nắm chặt, rồi chậm rãi buông ra, cô đưa tay do dự túm lấy tay áo sơ mi của Chung Thụy, nhỏ giọng nói: “Tôi… nhận lời anh”

“Tốt lắm,” Chung Thụy khẽ gật đầu, đưa tay xoa nhẹ hai bên gò má của cô, từ từ l xuống bên cổ, xuôi theo cánh tay vừa dọc theo thắt lưng từ từ xuống.

Cả người Tiêu Tiêu cứng lại, cảm giác được tay anh rất nhẹ, chỉ loanh quanh dịu dàng xuyên qua lớp quần áo thật mỏng, ngấm vào trong làn da, gợi lên mảng da gà.

Đêm khuya vắng lặng tiếng động, cô nam quả nữ ở cái sân vắng vẻ của câu lạc bộ cao cấp, hình ảnh của Nguyễn Tình cùng đạo diễn Ôn dây dưa chợt lóe lên trong đầu cô.

Tiêu Tiêu mặt đỏ tía tai, thần tượng của mình lẽ giống với người thường, thích ở bên trong, ngược lại thích ở dưới ánh trăng đánh dã chiến?

Trước đây thật đúng là nhìn ra , thì ra khẩu vị của Ảnh đế lại nặng như vậy?

Ngay sau đó, đầu ngón tay của Chung Thụy khẽ cử động, từ vòng eo của Tiêu Tiêu lấy ra di động của cô, thành thạo nhập vào dãy số: “Đây là số cá nhân của tôi, có chuyện gì xảy ra thì có thể liên lạc với tôi.”

Nói xong, anh lại bổ sung: “ Ngoại trừ người đại diện của tôi, chỉ có em biết đến số này, tôi hi vọng có người thứ tư biết.”

Tiêu Tiêu ngẩn người, thì ra Chung Thụy vừa nãy sờ soạng hồi lâu, là vì lấy di động của cô?

Cô rầu rĩ, muốn ện thoại di động thì nói mình lấy ra là được, sao phải sờ tới sờ lui thế?

“ … Tôi nói cho người khác.”

Chung Thụy cúi đầu cười, cúi người dán vào bên tai của Tiêu Tiêu: “Nhìn bộ dạng của em hình như rất thất vọng, đang chờ mong tôi làm cái gì sao?”

Nghe vậy, gò má Tiêu Tiêu nóng đến mức như muốn bốc cháy.

“Ai, ai mong đợi…?”

Đầu ngón tay của Chung Thụy khẽ chạm môi cô, đem dáng vẻ ngượng ngùng của Tiêu Tiêu thu vào đáy mắt.

Trước khi , anh còn quên bỏ lại câu: “Nhưng mà… dáng người cũng tệ lắm.”

Tiêu Tiêu lúng túng, cô đây vừa bị Chung Thụy đùa giỡn sao?

Loading...

Đánh giá bài viết

Comments Facebook
Comments

avatar

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.