apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Tiêu Tiêu mở kịch bản mới, nghiêm túc đọc qua mới tin tưởng lời nói của Chung Thụy về nhân nhỏ này, quả thật rất nhỏ, số lần lên biểu diễn chỉ có năm lần, lời thoại rất ít.

Bộ phim truyền hình cổ trang này là ghi lại về việc hoàng tử báo thù, nam chính là Chung Thụy biết vì sao lưu lạc bên ngoài, lại tài tình trở thành kẻ giết người như cha mình. Hắn ta giang hồ có tiếng là g tử hào , áo trắng tóc đen, võ g cao cường, ngấm ngầm chịu đựng 10 năm, thầm muốn báo thù cho người nhà.

Cuối cùng, nam chính thậm chí còn cưới con gái của kẻ thù giết cha, hi sinh hôn nhân của chính mình, mong muốn báo thù mối hận. Nhưng trong lúc đó, dần dần nảy sinh tình cảm với con gái của kẻ thù, nhất thời rơi vào hoàn cảnh khó mà chọn lựa…

Loading...

Tiêu Tiêu chính là người hầu bên cạnh nam chính, yêu mến nam chính, là cô bé mồ côi được người giết cha nam chính thu dưỡng. Nàng mặt có lòng biết ơn đối với ân nhân cứu mạng, mặt khác nhẫn tâm làm nam chính bị tổn thương. Mâu thuẫn giữa tình yêu và tình nghĩa, cuối cùng vì nam chính cản kiếm mà chết , giải thoát khỏi trận đấu tranh này.

Một cô bé mồ côi trọng tình trọng nghĩa, nhận được tình yêu của nam chính, nhưng lại làm trọn tình nghĩa của nàng ( ý nói là báo thù í).

Cô gái mâu thuẫn này tuy rằng diễn xuất rất ít, nhưng quả thật là nhân thể thiếu trong phim. Hình ảnh miêu tả khác biệt bên cạnh nam chính, mặt khác cũng làm cho tình tiết cốt truyện đầy đủ hơn, càng trầm bổng nhấp nhô, càng hấp dẫn ánh nhìn của khán giả hơn.

Tiêu Tiêu đóng lại kịch bản, nhẹ nhàng thở hơi.

Cô thích nhân này, tuy rằng khá nhỏ, nhưng rất thách thức khả năng diễn xuất của cô. Đặc biệt là diễn ngang với Chung Thụy, quả thật là nơi tốt nhất để rèn luyện bản thân.

Tiêu Tiêu cũng yêu thích tinh thần can đảm của cô gái mồ côi này, nàng vừa bảo vệ tính mạng của nam chính, cũng có phản bội ân nhân mà giúp nam chính ám sát, giữ vững ý định ban đầu của chính mình.

Thật giống như cô, năm năm ở trong giới giải trí giữ vững “ chủ định” của mình muốn vứt bỏ, còn hoài niệm giấc mộng lúc trước, chưa từng bị người khác đồng hóa…

Tiêu Tiêu nhìn về phía bên cạnh, mặc kệ bất cứ ều gì, động tác đều ưu nhã tự nhiên, dường như đó là vốn riêng của Chung Thụy, trong lòng cô thở dài.

Đồng ý với Ảnh đế trong chớp mắt, kỳ thực cô từ sớm phá vỡ phần chủ tâm vẫn luôn kiên trì của chính mình, cần gì phải tiếp tục lừa mình dối người?

“ Xem xong rồi? Vậy gặp đạo diễn Tề lần.” Chung Thụy bỏ xuống tách trà, ánh mắt chuyển hướng sang Tiêu Tiêu: “ Cho dù tôi tự mình đề cử, em cũng phải vượt qua phỏng vấn của đạo diễn Tề.”

Hóa ra còn phải phỏng vấn? Tiêu Tiêu vội vàng đứng lên, theo sát phía sau Chung Thụy.

Người khác sau khi làm quy tắc ngầm đều trực tiếp vào đoàn làm phim, cô lại còn trải qua vòng phỏng vấn nghiêm ngặt?

Nên nói cùng là đồng nghiệp nhưng vận mệnh giống nhau, hay là bản thân hi sinh cái gì, cho nên đạt được cũng nhiều?

Tiêu Tiêu nghĩ ngợi lung tung dọc đường , đến lúc vào trường quay, bối cảnh, ánh sáng, trang phục cùng chuyên gia hoá trang về chỗ, cô khỏi sửng sốt.

“ Đây là muốn quay phim à ? Không phải còn muốn phỏng vấn sao?” Tiêu Tiêu tưởng là chỉ đứng trước mặt đạo diễn Tề biểu diễn đoạn trong đó, thông qua làđược, nghĩ tới có cục diện lớn như vậy.

“ Đạo diễn cho em những ều tốt nhất, cũng hi vọng em có thể cho ông ta ều tốt nhất.” Ánh mắt của Chung Thụy đảo qua lượt trong trường quay, rồi dừng lại ở đạo diễn Tề đang ngồi ghế cách đó xa.

Tiêu Tiêu đối với vị đạo diễn này cảm thấy ngưỡng mộ kính trọng, có thể vì diễn viên chuẩn bị nhiều như vậy, đủ thấy đó là vị đạo diễn tốt nghiêm túc và cẩn thận. Thế này mới là đạo diễn chân chính, vì quy tắc ngầm của các nữ ngôi sao khác, lại phải theo những người cao cấp của g ti ăn chơi trác táng, vì nhận càng nhiều tiền hối lộ, mà là theo đuổi làm ra những tác phẩm tốt nhất!

Một nhân nho nhỏ như vậy, nữ ngôi sao hạng ba ít ai biết đến, đạo diễn tề lại có thể hẳn hoi tôn trọng như thế.

Tiêu Tiêu mím môi, bắt đầu từ thời khắc này, cô phải vứt bỏ kịch bản, cô chính là cô bé mồ côi gọi là Thanh Trà kia.

Đạo diễn Tề nhìn Tiêu Tiêu theo chuyên viên hoá trang rời , ông quay sang Chung Thụy: “ Đây là nữ ngôi sao nhỏ chú tiến cử cho anh sao?”

Tuy rằng trong quảng cáo diễn xuất của Tiêu Tiêu đúng là tầm thường, nhất là đối mặt với Ảnh đế luống cuống chút nào, cũng làm cho đạo diễn Tề có phần nhìn cô với cặp mắt khác xưa.

Nhưng mà nhân Thanh Trà trong phim rất quan trọng, vốn được xem là nhân có thật, đạo diễn Tề có thể miễn cưỡng mà chấp nhận, bây giờ có chút hài lòng.

Thanh Trà cô bé mồ côi này tuy rằng là tỳ nữ của nam chính, nhưng mà dung mạo lại xuất chúng, đặc biệt nàng tính tình đạm bạc rất thu hút người khác. Vô hỉ vô lo ( vui lo), chỉ khi đối mặt với nam chính mới để lộ ra hai phần tình ý. Tướng mạo của Tiêu Tiêu cũng tệ lắm, nhưng mà hình dáng lại có vẻ th tha quá nhiều, trong thanh thuần mang theo tia quyến rũ, ngược lại lộ ra có chút phù phiếm, hoàn toàn trái ngược với hình tượng của Thanh Trà.

Chung Thụy dĩ nhiêu hiểu rõ lo lắng của đạo diễn Tề, nhân này đúng là thể thiếu trong phim, trước đó là do nữ ngôi sao hạng hai đóng vai. Dung mạo và khí chất đều c kì phù hợp, là do đạo diễn Tề dành ít tâm tư sàng lọc từ trong giới ra. Đáng tiếc, đối diện với Chung Thụy ống kính lại mất tiêu chuẩn, phải nói sai lời thoại, mà là lúng túng căng cứng, hoàn toàn mất vẻ lãnh đạm ềm tĩnh mà Thanh Trà nên có.

Đạo diễn Tề thực sự thể nhịn được nữa, mấy chục lần NG, lãng phí mất vài cuộn phim, ông hạ quyết tâm thay đổi người. Phim tạm thời thay đổi người, là ều tối kị của đạo diễn. Đáng tiếc nếu còn tiếp tục như vậy nữa, vai Thanh Trà bị hủy hoàn toàn.

Để đảm bảo sự hoàn mỹ này của phim truyền hình, đạo diễn Tề dứt khoát thay đổi nữ ngôi sao hạng hai kia.

Với con mắt tinh tường của Chung Thụy, đạo diễn Tề đúng là rất tín nhiệm, hai người hợp tác nhiều năm, chung chí hướng, đối với tác phẩm yêu cầu như nhau rất cao.

Chung Thụy tiến cử Tiêu Tiêu, đạo diễn Tề cho cô cơ hội để phỏng vấn, chỉ là cuối cùng có thể cho Tiêu Tiêu gia nhập vào hay , thì phải chờ đợi nhìn xem biểu hiện của cô.

Chờ Tiêu Tiêu thay xong trang phục ra thì đạo diễn Tề ngẩn người, ông liếc qua Chung Thụy cái, im lặng gật đầu.

Vóc người của Tiêu Tiêu vô cùng nóng bỏng, cô cố ý chọn cái vạt váy rộng thùng thình lộ ra dáng người, nhưng lộ ra vài phần phóng khoáng. Mái tóc dài chỉ vấn lên, đầu chỉ có cái trâm ngọc, đơn giản nhưng tươi đẹp, cũng lệ, tốt đến nỗi lộ rõ thân phận tỳ nữ của cô, nhưng cũng có cảm giác mộc mạc thanh bạch.

Khuôn mặt trang ểm rất nhạt, màu sắc quần áo là màu xanh nhạt của tỳ nữ bình thường. Trang phục quá nổi bật, dáng dấp ngoan ngoãn , làm cho Tiêu Tiêu thoạt nhìn giống như tỳ nữ tự nhiên hào phóng, hiện lên vẻ thấp kém.

Đạo diễn Tề trước đó có dặn dò, trang phục cùng kiểu tóc là do Tiêu Tiêu tự chọn, đây cũng là lần khảo nghiệm nho nhỏ.

Hiển nhiên, Tiêu Tiêu bị làm khó. Vòng thứ nhất kiểm tra biểu hiện được tương đối xuất sắc.

“ Kế tiếp, hãy diễn đoạn này .” Đạo diễn Tề lật ra cảnh Thanh Trà khuyên ngăn nam chính báo thù, đây cũng là cảnh mà diễn viên trước liên tục NG nhiều lần.

Tiêu Tiêu nhìn l qua, kịch bản xem qua lần, lời thoại cũng nhiều, đều là lời nói khuyên giải an ủi nam chính. Cô nhắm mắt lại lần nữa, yên lặng học thuộc, nghĩ rằng mình lên sân khấu, cô muốn đem khí trước mặt tưởng tượng thành nam chính của Chung Thụy …..

Thế nhưng chỉ trong nháy mắt, Chung Thụy liền đứng trước mắt của cô, hướng về đạo diễn Tề nói : “ Chúng tôi cùng nhau diễn, càng có thể xem tốt hơn.”

Đạo diễn Tề gật đầu, ra hiệu ánh sáng cùng máy quay phim chuẩn bị: “ Chuẩn bị

___Action!”

Thanh Trà si ngốc mà nhìn người trước mặt, đây là người nàng yêu nhất, nhưng lại muốn giết chết ân nhân của mình, viền mắt khỏi dần dần đỏ lên.

“ Vì sao, lão gia nuôi nấng ngươi, dưỡng dục ngươi mười năm, chẳng lẽ đều bằng thù hận trong lòng ngươi?”

Trong ánh mắt của nàng lộ ra sự thống khổ cùng giãy dụa dày đặc, bên là ân nhân cứu mạng của mình, bên là nam nhân mình yêu nhất….Thanh Trà chỉ hi vọng, ai bị tổn thương.

Nước mắt lởn vởn trong hốc mắt, dọc theo hai má chậm rãi rơi xuống, nàng mâu thuẫn đau khổ cùng khó chịu, làm cho người xung quanh đều cảm động lây.

Một quyết định của mình, làm cho những người quan trọng nhất trong lòng, trong đó có người mất mạng sống, ều này khiến cho Thanh Trà làm sao nhẫn tâm?

Hai tròng mắt đen như mực của g tử thẳng tắp mà nhìn chằm chằm tỳ nữ vẫn làm bạn ở bên người , thù hận trong lòng như ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, ai nói cũng nghe, chỉ cảm thấy Thanh Trà muốn ngăn chặn mình… Cái này chết tiệt!

“ Trợ giúp ta tay, hoặc chết, ngươi chỉ có hai lựa chọn!”

Đã biết kế hoạch của , hoặc là trợ giúp giết chết nghĩa phụ, hoặc là bị diệt khẩu____ chỉ có người chết mới đem tin tức tiết lộ ra ngoài!

Thanh Trà nhìn thật sâu g tử nàng yêu tha thiết, yên lặng mà thu lại nước mắt, nàng cụp mi mắt xuống, giọng ệu kiên quyết : “ Ta đem chuyện của g tử nói cho bất kì người nào, đồng dạng, ta giúp g tử làm hại lão gia!”

Nếu như nhất thiết phải giết hại người trong đó, nàng tình nguyện chọn ai cả!

“ Cắt! Mau vào đây!” Đạo diễn Tề như có đăm chiêu mà liếc mắt l qua Tiêu Tiêu, xoay người liền tiến vào phòng nghỉ. Tiêu Tiêu trong lòng yên, tay lau nước mắt ở khóe mắt, biết vừa rồi diễn xuất có cảm động đạo diễn Tề hay ?

Trợ lý nhỏ giúp việc ở phim trường đưa khăn giấy cho cô, nhỏ giọng nói : “ Cô thật lợi hại, nói khóc là khóc, ít nữ diễn viên phải nhỏ thuốc nhỏ mắt và chà gừng thái, cả buổi trời mới có thể khóc ra.”

Tiêu Tiêu buồn cười, cũng nhỏ giọng nói bí mật có thể lập tức khóc của cô: “ Nghĩ đến chuyện vui, lập tức có thể khóc ra”

Trợ lí nhỏ càng tò mò hơn: “ Ví dụ như?”

Chuyện phải bi thảm lắm mới có thể khiến cho người ta khóc to dừng được sao?

Tiêu Tiêu chớp mắt nói: “ Tôi hưng phấn ngồi xe giờ đồng hồ, nhưng thịt heo khô thích ăn nhất lại bị bán hết!”

Trợ lí nhỏ: “……”

“Diễn xuất tệ lắm, chỉ là thiếu kinh nghiệm.” Đạo diễn Tề đối với thể hiện của Tiêu Tiêu tỏ vẻ tán thành, nữ ngôi sao trước đó chọn áp dụng cách tức giận đau khổ khuyên can, lại khóc cầu xin ở lại, trái ngược với hình ảnh lạnh nhạt của Thanh Trà.

Tiêu Tiêu vẫn còn nhớ rất kỹ, chỉ là quá lãnh đạm, ngược lại lộ ra sự coi trọng đối với nam chính.

Có tốt có xấu, nhưng mà Tiêu Tiêu lại đem chỉ đạo đánh bóng lên chút, liền hoàn toàn giống.

Chung Thụy đối với diễn xuất của Tiêu Tiêu rất có lòng tin, nhìn biểu hiện lần này của cô cùng lúc bình thường giống nhau, cũng biết đạo diễn Tề nhất định lựa chọn cô.

Nhìn vẻ mặt Chung Thụy hoàn toàn ngoài dự đoán, đạo diễn Tề nhíu mày cười: “ Rất ít khi thấy chú lại sùng bái người như thế, cô gái này cũng nổi danh, nghe nói lăn lộn ở trong giới năm năm?”

Lăn lộn năm năm nổi tiếng như cồn, hoặc là vận số quá kém, hoặc là dùng thủ đoạn.

Nhìn bộ dạng của Tiêu Tiêu vô tri vô giác, rõ ràng vận mệnh tốt, thủ đoạn cũng cao minh.

Đạo diễn Tề tay gõ gõ mặt bàn, đột nhiên lại nói: “ Nhà tài trợ đề cử Nguyễn Tình với tôi, người này gần đây giá trị liên tiếp tăng cao, tướng mạo khí chất rất thích hợp, kỹ thuật diễn cũng có trở ngại gì, chỉ là…”

Chỉ là Nguyễn Tình dính vào đạo diễn Ôn, đạo diễn Tề luôn luôn khinh thường người như đạo diễn Ôn, thực sự thích ngôi sao nữ dựa vào đạo diễn Ôn lên.

Thế nhưng trong giới giải trí này, làm sao có nhiều thích như vậy?

“ Chú nghĩ Tiêu Tiêu và Nguyễn Tình người nào tốt hơn?”

Kỹ thuật diễn xuất của Tiêu Tiêu cao hơn Nguyễn Tình bậc, thế nhưng Nguyễn Tình nổi tiếng hơn, hơn nữa gần đây cô ta tham gia diễn xuất vào bộ phim mới của đạo diễn Ôn, đối với phim truyền hình mà nói đó là ểm ăn khách tốt.

Đạo diễn Tề phải là người ngoan cố thay đổi, nếu có thể khiến cho nhân nhỏ ít ai biết đến, được lời cùng lợi ích lớn hơn nữa, ông cũng

thanh cao mà tuyệt được.

năm mới tới rồi, chúc cả nhà mềnh dồi dào sức phẻ nhé, g việc và học tập luôn luôn trôi chảy này. và lần nữa cảm ơn môi người luôn ủng hộ hố của miu nhé. miu về quê nhà chả có mạng mẹt gì nên ko trả lời mọi người được, hihi. lần nữa HAPPY NIU ZIA

Loading...

Đánh giá bài viết

Comments Facebook
Comments

avatar

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.