apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Ngày hôm sau, Lê Hương Hương vừa mở mắt ra, phát hiện cảnh chung quanh thật xa lạ. Thắt lưng cô đau quá, thật mỏi nhừ nha! Cô cố gắng khởi động thân thể, phát hiện bản thân mình ở trong căn phòng to được thiết kế theo kiểu Châu Âu. Hồi tưởng tình huống tối hôm qua, phút chốc, khuôn mặt nhỏ n của cô đỏ lên, xấu hổ đến cơ hồ muốn chui vào bên trong cái động. Trải qua đêm, trong phòng còn lưu lại hương vị vui sướng của tối hôm qua, chăn mềm hỗn độn, cùng với chính mình trống trơn, cô hiểu được hôm qua lại cùng Hạ Diễm phát sinh quan hệ thân mất, mà …thật đáng giận khi có mang dụng cụ phòng bị. Nàng cắn chặt cái miệng nhỏ n, muốn xuống giường, nhưng hai chân mềm nhũn, ngã lên tấm thảm lông mềm mại. “A…” Cô khẽ kêu tiếng, phát hiện mỏi nhừ căn bản có biện pháp đứng lên. Đều là Hạ Diễm, hại cô còn khí lực đứng lên. Cô bên mắng, bên ủ rũ ở bên thảm. “Anh nghe được có người đang mắng mình.” Thân ảnh Hạ Diễm xuất hiện ở trước mặt Lê Hương Hương, tay đưa khay đựng thức phẩm đặt bên, bàn tay to tới thân mình mềm liệt. “A…” Lê Hương Hương muốn che lấp thân thể trống trơn chính mình, hai tay che c ở trước ngực. Nhưng bàn tay to của sớm xuyên qua nách cô, tay còn cố ý bắt bộ ngực cô chút. “Anh…” Thật sự là cái đại sắc lang! Hắn thấp giọng nở nụ cười, đem cô ôm ngồi gường “Ngủ lâu như vậy, em đói ?” Hắn đem khay đặt ở đùi trống trơn của cô, chính là cố ý cho cô mặc quần áo. “Em muốn mặc quần áo!” Cô dám động, sợ khay người rơi xuống mặt đất, làm dơ hết thức ăn ”Anh vì sao cho em mặc quần áo?” “Bởi vì anh thích nhìn em như vậy.” Hắn cầm lấy sandwich khay, đặt ở bên môi cô ”Nghe lời. Miệng chỉ dùng để ăn, mà phải dùng để nói chuyện.” Cô nhếch cái miệng nhỏ n, cắn ngụm sandwich, chê phiền toái miếng lại miếng đút cho cô, cho đến sandwish trong tay bị cô ăn sạch toàn bộ, còn lại ly sữa. “Uống hết.” Cô thuận theo đem sữa uống sạch, rất nhanh ‘ợt’ lên cái. “Như vậy liền no rồi?” Hắn nhíu mày, nghĩ tới sức ăn của cô nhỏ như vậy “Còn có trứng ốp lếp cùng chân giò hun khói.” “Em ăn no rồi!” Đôi mâu cô chớp chớp vô tội, bữa ăn chính bình thường của cô thường thì cô ăn rất ít, gần như đều bị đồ ăn vặt thay thế. Hắn ngưng mắt nhìn cô cái, đem khay đặt sang bên, ngón tay chế trụ cằm dưới của cô “Anh rốt cục hiểu vì sao em ăn ít như vậy, em bình thường đều ăn những thức ăn vặt, nên dinh dưỡng của e kmhông cân đối.” “Nào có?” Thừa dịp đem khay đùi cô lấy , cô tùy tiện tóm lấy cái chăn che đậy thân thể trần truồng của chính mình “Em muốn tắm!” Hắn áp chế vui, quyết định nghĩ ra cái biện pháp đem thói quen của cô xóa sạch. “Đến.” Hắn kéo chăn người cô ra, đem cô ôm hướng đến phòng tắm. “Em tự …” Cô kháng nghị nói: “Em cũng phải đứa trẻ.” “Ở trong mắt anh, em tựa như cái quỷ bao giờ lớn!” Hắn đùa cợt cô “Xem em này, thân hình nhỏ n, bữa chính lại ăn, chỉ ăn đồ ăn vặt, khó trách bộ ngực em lớn.” “Anh…” Hai má cô phồng lên, tức giận đến dùng tay đánh vào ngực , bất mãn với việc nói bộ ngực cô ‘nhỏ’. “Bất quá, tay nắm giữ cảm giác cũng tệ.” Hắn ác liệt chộp lấy nhũ tiêu, bàn tay tùy ý vuốt ve. Cô rời cái ôm ấm áp của , muốn tránh hành động xấu xa của “Không cần động tay động chân…” Chính là tất cả kháng nghị của cô đều có hiệu quả, bàn tay to của vẫn chụp tới, vẫn đem cô kéo về, giữ chặt cô bên trong cánh tay của mình, “Em cho là em có thể trốn thoát khỏi lòng bàn tay của anh?” Hắn cúi đầu hôn môi cô, hung hăng đem cô hôn lần. Cô khẽ thở hổn hển đẩy ra “Chúng ta… Như vậy là đúng, hơn nữa ngày hôm qua em về nhà, lão ba bọn họ…” “Em là vị hôn thê của anh, có trở về nhà hay quan trọng như vậy sao?” Hắn tính muốn cùng cô kết hôn, cô còn vô cớ buồn lo là sao? “Rất quan trọng!” Cô dậm chân “Hôm nay em vốn dĩ tính phỏng vấn, anh xem, gần sắp trưa rồi, anh lại hại em mất g việc nữa!” Hắn nheo lại mâu nhìn cô “Gả cho anh, em cần làm việc, chỉ cần chuyên tâm làm bà xã của anh là được rồi.” “Còn lâu mới gả cho anh” cô đẩy ra khỏi phòng tắm “Đi ra ngoài, em muốn tắm rửa.” Hắn bị đuổi ra phòng tắm, thấy cô đem cửa khóa trái, hai tay kng trước ngực dựa ở bên tường. “Đừng tìm việc.” Hắn nhìn cửa phòng tắm nói: “Đến g ty anh mà làm, anh cho em tiền lương.” “Không cần.” Ở bên người , cô khẳng định mỗi ngày đều bị khi dễ! “Đừng quên, anh là tổng tài tập đoàn thực phẩm, anh có thể cung cấp cho em vô hạn lượng –bánh ngọt, cùng món ểm tâm ngọt.” Hắn rất xấu, lại dùng đồ ăn câu dẫn cô. “Thật vậy chăng?” Cô mở cửa ra, lộ ra đầu nhỏ ”Ăn xong cũng có thể mang về nhà sao?” Vừa nghe đến muốn cung cấp món bánh ngọt cao cấp, cô lại quên bản tính ác ma của . “Đương nhiên.” Hắn xấu xa đối với cô nở nụ cười “Tiểu thư nguyện ý cân nhắc sao?” “Tôi nguyện ý.” Cô nở nụ cười tươi, dùng sức gật gật đầu. Hạ Diễm nhìn đến bộ dáng đơn thuần của Lê Hương Hương, xem ra cô đối với sự dụ dỗ của lại cắn câu. Ha ha, cuộc sống sau này có thể ‘khi dễ’ cô cách dễ dàng… Gạt người, gạt người! Hạ Diễm là trứng thối gạt người! Sau Lê Hương Hương vào văn phòng Hạ Diễm, cử người chuyển tới bộ thiết bị văn phòng, để cho chỗ ngồi của cô cùng càng gần nhau. Quan hệ của Lê Hương Hương cùng Hạ Diễm sớm được đưa ra ánh sáng, hơn nữa Lê Hương Hương là chủ quản tầng trệt cao cấp, làm g lĩnh tiền lương, cơ hồ ai đưa ra ý kiến phản đối. Nhưng là, cô cũng rất có ý kiến! “Hạ Diễm là trứng thối gạt người!” Lê Hương Hương ngồi ở phòng tổng tài, mặt ai oán nằm bệch mặt bàn. Nói cái gì đến g ty làm, chiêu i cô ăn đống bánh ngọt ngon, món ểm tâm ngọt. Kết quả chính là trừ bỏ thời gian ểm tâm, thời gian còn lại, căn bản chính là giám thị cho cô ăn đồ ăn vặt. Chỉ cần cô ăn chút đồ ăn vặt, lập tức đem đồ ăn vặt quăng vào thùng ra,uy hiếp cô dám tàng trừ đồ ăn vặt, liền đem cô túm đến phòng nghĩ, mà “Sửa chữa” chút. Hại cô dám ăn vụng nữa, mỗi ngày chỉ có thể trông mong vào thời gian buổi trà chiều để ăn vặt. Ô… Sớm biết như thế đáp ứng , đến g ty làm, thật đau khổ. Chỉ cần giúp đánh chữ, sửa sang lại tư liệu, thời gian còn lại, căn bản chính là thời gian nhàn rỗi, kết quả cần phải làm nhiều mà được ngồi chơi, mà lại cho phép cô ăn đồ ăn vặt. Đây chính là việc rất thống khổ, Lê Hương Hương c nhàm chán ngồi ở vị trí, mỗi khi Hạ Diễm cùng khách hàng ký hợp đồng, cô phải nhàm chán chờ đợi giờ tan tầm. Thì ra là, Hạ Diễm có ở đây, cô nhớ tới ! Lê Hương Hương nhìn ghế ngồi bình thường của Hạ Diễm, thì ra thời gian ở chung ngày lại ngày dần tích lũy, cô dần dần thói quen được cưng chiều. Hắn là người đàn ông thích vòng vo, thích chính là thích, thích chính là thích, cho tới bây giờ cũng chưa từng nói câu vô nghĩa nào cả. Nhưng là đối với cô, lại dùng rất nhiều kiên nhẫn… Thực ra mà nói, cô đối với Hạ Diễm cũng có chút cảm giác…Mới suy nghĩ, Lê Hương Hương liền đỏ mặt, chỉ cần nghĩ đến Hạ Diễm, cô luôn xấu hổ đến giống như trái cà chua. “Trẩm thư, tôi nói rồi tổng tài g ty, cô xong vào như vậy, được hay lắm…” Đột nhiên, bên ngoài cửa truyền tới thanh âm của thư ký. Di? Lê Hương Hương ngửa mặt, khó hiểu nhìn ngoài cửa. Không đến vài giây, cửa bị mở ra, kẻ vào là người phụ nữ cao gầy, dáng người uyển chuyển nóng bỏng, mặc bộ đồ Chanel cao cấp. “Hạ Diễm…” Trầm Tâm Viện bước tiến vào văn phòng, thấy được người đàn ông cô muốn gặp, ngược lại nhìn thấy vị hôn thể của Hạ Diễm “Cô?!” Lê Hương Hương từ chỗ ngồi đứng lên, tới trước mặt Trầm Tâm Viện “A, tôi nhận ra cô, cô là người lần trước trong bữa tiệc…tên là…” Cô gục đầu, suy nghĩ hồi lâu, vẫn là nhớ nổi tên của Trầm Tâm Viện. “Trầm Tâm Viện!” Trầm Tâm Viện cắn răng nói, hất tay của thư ký ”Buông.” “Lê thư…” Thư ký vô tội nhìn Lê Hương Hương, muốn giúp cô phen. “Không sao.” Lê Hương Hương ngọt ngào cười “Chị Trầm , tôi biết cô ấy.” “Vậy nếu cô cần gì, cứ nói tôi.” Thư ký chỉ biết lui xuống, cô phải bí mật báo cáo với lão bản mới được. Cửa vừa đóng lại, Trầm Tâm Viện liền khách khí tới trước mặt Lê Hương Hương, trực tiếp hỏi: “Cô làm sao có thể ở văn phòng Hạ Diễm?” “Tôi ở trong này làm việc.” Lê Hương Hương thực thành thực trả lời. “Làm việc?!” Thanh âm Trầm Tâm Viện vang xa tám mét, cô ta rốt cuộc hiểu được, vì sao thời gian gần đây Hạ Diễm tìm đến cô ta, nhất định là bị xấu nữ này kiềm chế hành trình của Hạ Diễm “Tóm lại, có phải cô sợ bộ dáng chính mình quá xấu, sợ Hạ Diễm bỏ chạy, nên mới cố ý giữ chân anh ấy?” “A?” Lê Hương Hương hiểu, cô thật sự rất xấu sao? Mọi người đều nói bộ dạng cô thực đáng yêu nha! Ánh mắt Trầm Tâm Viện từ nhìn xuống, đánh giá Lê Hương Hương “Nhất định là cô cho phép Hạ Diễm tìm tôi, đúng hay ? Cô cái gì cũng có, vì sao lại cho Hạ Diễm tới tìm tôi?” “Tôi có nha!” Lê Hương Hương vô tội trả lời, căn bản nàng rõ sinh hoạt cá nhân của Hạ Diễm, dù sao khi cùng qua lại, cơ hồ mỗi ngày đều ở bên cô. “Vậy thì vì sao Hạ Diễm tới tìm tôi ?” Trầm Tâm Viện đảo khách thành chủ, truy vấn Lê Hương Hương. Lê Hương Hương căn bản biết phải trả lời vấn đề này như thế “Vậy… Tôi hiện tại giúp cô gọi ện thoại gọi anh ấy trở về?” Trầm Tâm Viện nheo lại đôi đồng tử, phát hiện não Lê Hương Hương rất đơn thuần, căn bản ý thức được thân phận của hai người rất khác biệt. Cô ta nghĩ, có lẽ cho dù dung phương pháp xấu xa nhất, cũng phải đem tình địch ngu ngốc này đánh lui! Dù sao cô ta cũng chiếm được Dạ Diễm, cô ta cũng muốn người phụ nữ khác có được ! “Cô có biết mục đích hôm nay tôi tới nơi này?” Trầm Tâm Viện thu lại khí thế vừa rồi, hốc mắt đột nhiên đỏ. Lê Hương Hương lắc đầu, cô cũng biết. “Tôi hôm nay tìm đến Dạ Diễm, là muốn nói cho anh ấy… Ta mang thai.” Trầm Tâm Viện cúi đầu, giả bộ khóc nức nở. “Mang thai?!” Lê Hương Hương thể nghi hoặc trợn to hai tròng mắt ”Cô… Cô có đứa nhỏ của Hạ Diễm?” Trầm Tâm Viện gật đầu “Đúng vậy, cho nên hôm nay tôi đến thông báo anh ấy tiếng, mặc dù anh ấy muốn kết hôn, tôi vẫn muốn sinh đứa nhỏ này.” “Ách…” Lê Hương Hương gặp bộ dáng Trầm Tâm Viện hồng mắt, cảm giác….có chút đáng thương nha! “Cho nên…” Trầm Tâm Viện vụng trộm nâng mâu, phát hiện Lê Hương Hương thật sự lấy ánh mắt đồng tình nhìn cô “Hạ Diễm muốn cùng cô kết hôn, tôi cũng thể nói gì hơn, đứa nhỏ của ta, chính tôi nuôi nấng…” “Không thể như vậy!” Lê Hương Hương phồng khuôn mặt nhỏ n “Cô như thể nào bỏ qua cho anh ta? Ít nhất các ngươi nên nói rõ ràng, nói rõ cho anh ta biết đây là sự việc rất nghiêm trọng!” Cô sớm nói với phải dùng biện pháp dự phòng sao? Hắn còn biện luận với cô chỉ có cùng với cô mới có mang mà thôi… Hừ, gạt người! Lê Hương Hương ở trong lòng mắng Hạ Diễm. “Nếu như tôi thật sự mang thai, cô nguyện ý đem Hạ Diễm tặng cho tôi sao?” Trầm Tâm Viện che giấu mừng thầm, đáng thương hề hề hỏi. Không muốn. Lê Hương Hương ở trong lòng rất nhanh trả lời, nhưng là nhìn đến bộ dáng Trầm Tâm Viện khóc, cô lại thể tuyệt việc Trầm Tâm Viện cùng Hạ Diễm gặp mặt. “Cô có thể chờ anh ta trở về văn phòng.” Lê Hương Hương thể xem nhẹ sự khổ sở trong lòng, cô vừa mới thừa nhận chính mình thích Hạ Diễm, giây tiếp theo, người phụ nữ từng có quan hệ cùng liền xuất hiện, thậm chí còn mang thai. Cô ủy khuất mím môi, quyết định trước rời văn phòng Hạ Diễm. Cô nghĩ nhìn đến hình ảnh Hạ Diễm trấn an người phụ nữ khác. “Vậy còn cô?” Trầm Tâm Viện thái độ khác thường, hư tình giả ý hỏi . “Tôi nghĩ về.” Lê Hương Hương cầm lấy ba lô, như trận gió xoáy và rời khỏi văn phòng Hạ Diễm. Lúc này, cô thầm nghĩ phải ăn trận bánh ngọt, phát sự bất mãn trong lòng! Trầm Tâm Viện nhìn Lê Hương Hương rời , mặt lộ ra chút tươi cười, tự tiện ngồi ở sô pha, chờ đợi Hạ Diễm trở lại g ty. Thế nhưng ý tưởng ngây thơ của cô ta, sắp phải trả giá rất đắt. Hạ Diễm vừa nhận được ện thoại của thư ký, nhanh chóng chấp dứt cuộc xã giao liền trở lại văn phòng của mình, lại phát hiện bên trong chỉ còn mình Trầm Tâm Viện. “Cô ở trong này làm cái gì?” Hạ Diễm trừng Trầm Tâm Viện. Hắn kiêng kị nhất là người đàn bà bên ngoài đứng đắn tới nơi g cộng tìm , dù sao bọn họ chỉ thích hợp gặp mặt ở gường. Chẳng qua, sau khi gặp gỡ Lê Hương Hương, toàn bộ oanh oanh yến yến sớm bị đuổi , ngay cả Trầm Tâm Viện cũng vậy, cũng cùng cô ta nói rõ ràng, giải thích trắng. Tuy rằng cô ta khóc lớn đại náo, thậm chí còn lấy cái chết đe dọa , nhưng là khi Hạ Diễm quyết tâm, căn bản có khả năng để thỏa hiệp. Bất quá cũng phải là người tuyệt tình tuyệt nghĩa, tuy rằng quý Trầm Tâm Viện vì cô ta là thiên kim của xí nghiệp, thế nhưng cô ta vẫn vướng phải vấn đề nghiêm trọng , là ển hình nô lệ lấy tạp dưỡng tạp . (chuyên gia gây chuyện rắc rối ) Cô ta mắc nợ hơn ba trăm vạn, vì thế rộng rãi vì cô ta bồi thường hết toàn bộ nợ nần, hi vọng từ nay về sau cùng cô ta cắt đứt quan hệ. “Diễm, em muốn cùng anh chia tay.” Trầm Tâm Viện khó gặp gỡ kim chủ nào hào phóng như vậy, hơn nữa lão ba cũng thực bất mãn khi cô ta cùng chia tay, muốn cô ta dùng tất cả các loại phương pháp níu kéo . “Hương Hương đâu?” Hạ Diễm tới trước mặt Trầm Tâm Viện, bắt lấy cổ tay cô ta lớn tiếng hỏi. “Em biết.” Trầm Tâm Viện ngập ngừng trả lời, nhìn sắc mặt trở nên hung tàn, thình lình đánh cái run lạnh. “Trầm Tâm Viện, đừng cho là tôi biết cô đang làm trò xiếc gì!” mặt Hạ Diễm cơ hồ đông lại tầng băng.”Nếu cô thành thật nói ra cô dung thủ đoạn gì ép Hương Hương ? Đừng cho là tôi biết cô gần đây lại mắc khoàn nợ lớn…” “Em…” Trầm Tâm Viện nói gì, nhìn người đàn ông lạnh lùng trước mắt “Em muốn tiếp tục trở lại bên cạnh anh cũng sai lầm sao? Cho dù anh kết hôn, em cần danh phận, hơn nữa Lê Hương Hương cũng đáp ứng rồi…” Lê Hương Hương đáp ứng rồi?! Ngọn lửa trong lòng lủi qua, khiến tức giận “Cô bịa chuyện gì với cô ấy?” “Em nói với cô ta mang thai con của anh!” Trầm Tâm Viện khẽ cắn cánh môi, bộ dáng nhu nhược. Hạ Diễm dùng sức đẩy Trầm Tâm Viện ra,tức giận gầm nhẹ: “Trầm Tâm Viện, đây là tối hậu thư của tôi, nếu như cô còn dám xuất hiện ở trước mặt tôi hoặc Lê Hương Hương, tôi g khai tất cả khoản nợ nần cô đang mắc phải, khiến cho cô thể sinh tồn ở Đài Loan!” “Diễm…” Trầm Tâm Viện sợ tới mức hồn phi phách tán, nghĩ tới Hạ Diễm kiên quyết như thế “Em có chỗ nào kém so với cô ta?” “Toàn bộ đều kém!” Hắn quay đầu nhìn cô ta “Hạn cho cô trong 5 phút rời tòa nhà này, bằng tôi kêu người tới quăng cô ra ngoài!” Hạ Diễm nói xong liền xoay người rời khỏi văn phòng, bên căn dặn thư ký “Nếu như ba mươi giây sau cô ta rời khỏi văn phòng tôi, kêu bảo vệ lên đem cô ta quăng ra khỏi văn phòng.” “Vâng.” Thư ký tận trung với cương vị g việc của mình liền trả lời ”Ách, tổng tài…” Hạ Diễm quay đầu “Còn có chuyện gì?” “Tôi nghĩ Lê thư hiện tại hẳn là ở nhà, cho nên tổng tài…” Thư ký đưa ra danh thiếp cho “Tôi sợ cô nghĩ loạn lung tung, cho nên đánh lừa cô ấy nói có quán cà phê bán toàn bán ngọt cần tiền, sau đó gọi ện thoại nói với chủ quán đem hóa đơn đưa đến văn phòng của ngài…” Hạ Diễm nhìn tấm danh thiếp cái, lại nhìn đến thư ký “Cô làm rất khá, từ hôm nay trở , tăng lương 5%.” Hắn thu lại danh thiếp, liền vội hướng tới thang máy mà . Đúng vậy, ngu ngốc thật sự mắc mưu, cho nên Hạ Diễm liền biết Lê Hương Hương đang ở nơi nào. Tìm được cô, hung hăng đánh cô chút. Nhất định!

Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x