apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Tiết tửLê gia –Lê Lão ba, có bốn cô con gái nhưng cũng đủ khiến cho ông đau cả đầu—–

Đứa lớn –Lê Hương Hương, bộ dạng tròn vo, cá tính thẹn thùng, hướng nội, chỗ khiến cho Lê Lão ba phiền não nhất, chính là con gái thích khóc, lại thích ăn, mà c yêu thích socola, sở trường là đem đồ ngọt làm bữa ăn chính.

Đứa thứ hai –Lê Hưng Hưng, đừng nhìn nó bộ dáng gầy yếu, nhưng có được sức bật của gấu tính tình hỏa bạo khiến người dám khen tặng, mà chỗ làm cho Lê Lão đầu lo lắng chính là đứa nhỏ tính tình kiêu căng nóng nảy, dường như suốt ngày luôn chân luôn tay lúc nào chịu yên tĩnh.

Đứa thứ ba –Lê Đồng Đồng, tuy rằng có được đầu tóc dài đen nhánh, diện mạo cũng thanh thanh tú tú, nhưng là nếu làm nó mất hứng, nó liền ân cần mở miệng liên tiếp hỏi thăm người nhà của người khác, từ tổ tiên cho tới lão thầy, đều có thể lọt vào danh sách ân cần thân thiết hỏi thăm, đây cũng chính là chỗ khiến Lê Lão ba đau cả đầu.

Đứa thứ tư –Lê Tiểu Tiêu là cô con gái Lê Lão ba tha thiết trông cậy, rốt cục cũng có vẻ giống người bình thường chút, ngọt ngào, đáng yêu, bề ngoài gần như có gì để soi mói; khuyết ểm lớn nhất chính là đứa con này yêu tiền như mạng, chỉ cần chỗ có tiền, vất vả như thế nào nó đều cố gắng nhảy vào nghiên cứu.

Lê Lão đầu ngồi ở sô pha, nhìn bức ảnh chụp trước đây của bốn cô con gái, trương mặt của ông gắn đầy mây đen (Trương: tấm, khuôn mặt)

Ai! Nếu cứ tiếp tục như vậy thì làm như thế nào đây ? Con gái của ông diện mạo tệ , như thế nào hiện giờ lại biến thành vấn đề nan giải, nếu các bảo bối gả ra ngoài, lưu lại ở nhà biến thành ‘lỗi thời’ (gái già =)) ) thì phải làm sao bây giờ?

Thở dài rất nhiều lần, trong đầu của Lê Lão ba nhanh chóng hoạt động.

Phương pháp tốt nhất chính là — đem các bảo bối gả ra ngoài, để cho các ông xã tương lai dạy dỗ chúng nó!

Chương 1

Lê Hương Hương bình thường có chí lớn, chỉ cần mỗi ngày có thể ăn đồ ăn ngon, cho cái dạ dày tham lam và cái miệng tham ăn được ăn no, như vậy cô cảm thấy hôm nay là ngày hoàn mỹ.

Với bằng cắp học đại học của cô, cư nhiên lại cam tâm chịu thiệt làm phục vụ ở quán cà phê khu đông Đài Bắc giống như học sinh thời trước vừa làm vừa học,vì đơn giản làm ở quán cà phê vĩnh viễn đều có thể ăn bánh ngọt mỹ vị.

Cô có hai má trắng nõn tròn vo, thân mình nhỏ n có chút đẫy đà, người mặc váy Jean liền thân, làm cho cô thoạt nhìn giống nữ sinh viên, trông càng đáng yêu.

Cô ở cà phê quán như cá gặp nước, loại g việc có thể vừa làm vừa học này có cái gì hay ho mà nàng lại thích thú, bởi vì làm việc ở trong phòng luôn tràn ngập hương vị thơm lừng của bánh ngọt và cà phê, làm cho cô có tâm tình vui vẻ cả ngày.

Lúc này, tiếng chuông cửa thủy tinh phát ra tiếng vang, Lê Hương Hương đứng tại quầy liền ngẩng khuôn mặt nhỏ n lên

“Hoan nghênh qúy khách!” thanh âm của cô ngọt ngào, giống như mật đường, ngọt ngào tinh tế cơ hồ đem người ta hòa tan ra.

Người vào đây là người đàn ông cao lớn, toàn thân tây trang, tóc húi cua, diện mạo tuy rằng tệ, nhưng là ngũ quan khắc sâu mặt có biểu cảm gì, thật đúng là giống con sư tử vận sức chờ phát động .

Lê Hương Hương ánh mắt dừng ở người đàn ông, phát hiện diện mạo có chút hung thần ác sát, mà gương mặt lại dọa người.

Ánh mắt cô chớp cũng chớp, cứ như vậy mà nhìn người đàn ông này vào quầy tiền.

“Mời… Xin hỏi tiên sinh muốn ăn cái gì?” Lê Hương Hương thanh âm khẽ run, vì người đàn ông này rất giống với đại ca hắc đạo.

Người đàn ông hơi khiêu mày kiếm, nhìn hai má Lê Hương Hương giống bánh bao trắng noãn, cùng với thái độ sợ hãi kia, hơi vui mở miệng. “Một tách Cafe đen” Ánh mắt giống như chim ưng sắc bén, cơ hồ muốn nhìn thấu nội tâm cô.

“Tốt thôi.” Lê Hương Hương sợ hãi đột nhiên đứng lên, nhưng vẫn cố gắng làm hết phận sự mới xoay người chuẩn bị cà phê cho người khách.

Không đến 3 phút, Lê Hương Hương mang Cafe đen tới trước mặt người đàn ông, nở nụ cười chuyên nghiệp “Tổng cộng là chín mươi tệ.”

Người đàn ông lập tức đưa tiền, chuẩn bị tiếp nhận cà phê trong tay Lê Hương Hương, cô bởi vì sợ hãi khí thế của , lại bởi vì đụng chạm đến bàn tay ấm áp của , nghĩ tới tách cà phê cứ như vậy bị đổ .

Cà phê rớt ra khỏi cái ly, nóng tay của người đàn ông nói, tay nhỏ bé của cô cũng bởi vì khí nóng mà lùi về, làm cho cái ly cứ như vậy bay ra ngoài.

Tách cà phê dừng ở tây trang người đàn ông, làm tây trang của , thuận thế chậm rãi thuận chảy xuống theo cơ thể .

“Đáng chết!” Người đàn ông rống lên, phát hiện tây trang người mình bị làm bẩn.

“A…” đồng thời Lê Hương Hương thét chói tai, tay chân lại hoảng “Thực xin lỗi, thực xin lỗi” Cô làm sao có thể ngốc như vậy chứ?

Đồng thời tự trách, cô hốc mắt mang nước mắt, nắm lấy khăn tay lao ra khỏi quầy, tới trước mặt người đàn ông, tay nhỏ bé liền hướng người lung tung mà lau.

Từ đầu đến chân, tỉ mỉ lại tới tới lui lui mà lau, Lê Hương Hương nhỏ bé giống như nô tỳ, cứ như vậy chà lau tội trạng rắc rối của chính mình.

Người đàn ông nhìn động tác vội vàng của cô, cùng với thân thể chậm rãi ngồi xổm xuống, ngón tay nhỏ bé kia từ trong ngực chuyển qua bên hông, lại chuyển qua bộ vị quần dài của , tuyệt thẹn thùng.

Mẹ nó, nàng là mượn cơ hội ăn đậu hủ sao? Người đàn ông bất mãn đem Lê Hương Hương đẩy ra, thân hình đẫy đà của cô chao đảo rồi ngã xuống đất, nội y hình chữ Vvừa vặn ánh vào trong mắt

Hai luồng miên nhũ đầy đặn bị quần bra màu hồng bao bọc, hơn nữa làn da của cô trắng nõn, càng giống bánh bao mềm mại, khiến người nhịn được huyết mạch phẫn trương.

Lê Hương Hương hốc mắt hiện lên hơi nước, ngồi chồm hỗm ở trước mặt người đàn ông, độ cao vừa vặn, nhắm ngay trong đũng quần , tư thế hai người thoạt nhìn c kỳ ái muội.

Người đàn ông thở hốc vì kinh ngạc, bởi vì Lê Hương Hương ểm rụt rè của cô gái đều có, khuôn mặt để sát vào thân thể , hai tay đặt lên địa phương quan trọng nhất của .

Cô rốt cuộc muốn làm gì? Hắn thấy tay nhỏ bé của cô vẫn như cũ lấy khăn lau, hướng tới giữa hai chân cao thấp của di động , loại cảm xúc khác thường từ trong lòng dâng lên.

Đáng chết! Hắn muốn lui ra, thì thấy cô trừu khóc thút thít, nước mắt lưng tròng, giống như là nàng dâu nhỏ thời cổ đại.

“Cô đừng làm nữa!” Người đàn ông quan sát khắp nơi, cũng may bốn phía của quán cà phê có người, gầm nhẹ tiếng, muốn ngăn cản động tác cô.

Cái miệng nhỏ n Lê Hương Hương dẹt ra, nước mắt tựa như xâu chuỗi ngọc đứt đoạn. “Tôi phải cố ý …”

“Đứng lên” Hắn dám đem cô kéo đến, nhưng thân thể cô lại bởi vì nhất thời đứng lên, nên vững, ngã xuống ngay vào trong lòng của , cỗ hương thơm mang vị ngọt xông vào mũi.

Cả người cô ngã xuống, tiến vào trong lòng của , môi cô vừa vặn để tại cằm , bộ dáng hai người thoạt nhìn càng ám muội .

“Lê Hương Hương, cô đang làm cái gì?” thanh âm to lớn từ phía sau bọn họ truyền tới, nữ quản lý vừa thấy nữ nhân viên đang tán tỉnh khách nhân, tức giận đến thấp giọng mắng to

“Tôi, tôi, tôi…” Lê Hương Hương lắp bắp, khóe mắt mang lệ nhìn tới nữ quản lý.

“Ca làm thì lo làm, cùng bạn trai tán gẫu chuyện gì? Đem nơi này thành chỗ nào?” Nữ quản lý nhìn thấy người đàn ông diện mạo tuấn mỹ cao lớn, trong lòng lại tức giận.

Đáng giận! Bạn trai cô ta cũng chưa suất như vậy, mà bạn trai của người vừa làm vừa học –học sinh, lại có mị lực như thế! (Tội chị)

“Không, phải…” Lê Hương Hương c khổ nói, nhanh chóng mở miệng giải thích.

“Lê Hương Hương, cô bị đuổi việc!” Nữ quản lý như quỷ dạ xoa rống, tay chỉ vào cánh cửa kính trước mặt, bày ra bộ dáng cần thương lượng.

Lê Hương Hương đẩy người đàn ông ra, tới trước mặt nữ quản lý “Quản lý, chị nghe tôi giải thích, tôi… tôi…”

“Không cần nói lời vô nghĩa, đem khăn quàng cổ liền cởi ra!” Nữ quản lý hừ tiếng, bộ dáng nhân nhượng .

Người đàn ông ở bên lên tiếng, nhìn thấy bộ dạng Lê Hương Hương khóc bi thảm, bộ dáng vẻ như trời sập xuống, cuối cùng ưa thái độ của nữ quản lý, tiến lên giữ chặt cánh tay Lê Hương Hương, đem cô kéo ra bên ngoài tiệm

“Anh anh anh…”

“Loại quán thối rữa này cần, cô cần gì phải bán mạng cho nó!” sau khi lạnh lùng bỏ lại những lời này, liền đem cô ra khỏi quán cà phê.

Người đến người đường, tất cả người qua đường đều hướng tới cô gái đang ngồi ở lối bộ.

Cô cúi đầu khóc, con ngươi đen khóc sưng đỏ, c giống mắt thỏ con.

“Cô còn muốn khóc bao lâu?” Người đàn ông khó chịu nhìn đồng hồ cổ tay, phát hiện thời quan quý giá của chính mình hao tổn hết nửa giờ người cô gái này.

“Ô… Anh, cái tên xấu xa này…” Lê Hương Hương ngẩng lên khuôn mặt nhỏ n tràn đầy nước mắt. “Anh hại tôi thất nghiệp !”

Cô thật đáng thương nha, người gặp người thích như cô, vậy mà cũng có ngày bị fire*?

(*Sa thải)

“Không có việc này còn có việc khác, có cần thiết phải khóc tới bộ dáng như trong nhà có người chết?” tính nhẫn nại của người đàn ông hoàn toàn biến mất, vừa mở miệng phát ra lời nói độc ác

“Miệng anh như thế nào có thể nói như vậy?” Cô hấp hấp cái mũi, trừng mắt nhìn người đàn ông “Mẹ anh dạy qua nói chuyện với người khác phải hòa nhã chút sao?”

Hắn liếc cô cái “Lười vô nghĩa với cô, tôi phải ” Nói xong, thật sự xoay người muốn rời .

“Đợi, đợi chút…” Tay nhỏ bé của cô theo bản năng bắt lấy ống tay áo của .”Anh tên là gì?”

“Làm sao?” Người đàn ông nhíu mày nhìn cô gái trước mắt.

“Tên anh, ện thoại đều phải lưu cho tôi” Cô đô khởi hé ra môi phấn nộn, còn đáng thương nức nở vài tiếng.

Chẳng lẽ cô nhận ra là tổng tài tập đoàn Hạ thị — Hạ Diễm, cho nên muốn mượn cớ này để làm quen với ?

“Đây là bắt chuyện sao?” Hắn cười lạnh tiếng, phụ nữ chính là nông cạn như vậy, nói chưa tới mấy câu nghĩ muốn cùng làm quen.

“Mới phải.” Cô oán hận trừng “Anh hại tôi mất phần g việc này nha! Anh có biết hay g việc này rất khó tìm nha? Nhất là loại g việc vừa làm mà vừa là học sinh, tôi thật vất vả mới tìm được quán vừa bán bánh ngọt cùng cà phê, anh vừa xuất hiện liền khiến tôi bị sa thải…”

Ô ô… Nói nói , Lê Hương Hương lại khóc lên, thậm chí còn đem nước mắt, nước mũi hướng ống tay áo lau .

Ân, bẩn chết! Hạ Diễm khó chịu nhìn cô “Tôi phải nói mất việc này còn việc khác sao?” Hắn bởi vì nước mắt của cô mà kiên nhẫn.

“Công việc làm tại quán cà phê khó tìm nha!” Lê Hương Hương ngại phiền nhắc lại lần “Hơn nữa, bánh ngọt bán hết tôi lại có thể mang về nhà…”

Kỳ thật câu cuối cùng mới là trọng ểm, giấc mộng trong g việc của cô là có thể đem bánh ngọt bán được mang về nhà.

Hạ Diễm quay đầu nhìn Lê Hương Hương, có loại cảm giác thất bại “Công việc cô làm chỉ là vì ăn bánh ngọt?”

Cô dùng sức gật đầu.

“Heo!” Bây giờ, tuyệt chút nào thông cảm với cô “Phụ nữ chính là như vậy chỉ biết sinh con biết làm gì khác, chỉ biết an nhàn tình trạng hiện tại.”

Có ngu nữa cũng nghe được ra đang chửi cô. Lê Hương Hương nhăn lại đôi mày “Anh nợ tôi g việc!”

“Tôi thay cô tìm g việc khác” Vì giải quyết phiền toái trước mắt, Hạ Diễm chỉ nghĩ được biện pháp này “Đồng thời có tiền phúc lợi cho nhân viên…”

“Tôi muốn cái gì tiền phúc lợi, tôi chỉ muốn bánh ngọt…” Lê Hương Hương dẹt cái miệng nhỏ n.

Hạ Diễm nhướng mắt “Cô có di động hay ?”

Lê Hương Hương gật gật đầu, từ trong túi rút ra cái di động nhỏ n xinh xắn, đưa tới trước mặt Hạ Diễm.

Hắn lập tức bấm bấm lên hiện lên vài con số “Tốt lắm, dãy số tôi ngay cái thứ nhất, cô ngày mai gọi ện thoại cho tôi.”

Tuy rằng rõ, vì sao chuyện rõ ràng liên quan tới , lại giúp cô thu thập cục diện rối rắm?

Lê Hương Hương rốt cục nín khóc mỉm cười “Được, tôi ngày mai tìm anh.” Cô cười meo meo nói, xong nắm chặt ện thoại trước ngực .

Hạ Diễm hai tay để ở trong túi quần, nhìn Lê Hương Hương nín khóc mỉm cười tươi rói, trong khoảng thời gian ngắn nhưng lại cảm thấy có chút mắt…

Đáng giận, nhất định là uống lộn thuốc, mới có thể đưa cho cô số ện thoại di động của .

“Tôi đây” Hạ Diễm mau chóng nói, khẽ nhìn hai má phấn nộn kia, nếu tiếp tục như vậy, sợ đầu của chính mình trở nên đơn giản giống như cô.

“Bye bye” Lê Hương Hương cười híp mắt, nghĩ nhanh chóng tìm lại được g việc, hắc hắc, trở về sợ bị lão ba nói này nói nọ nữa.

Lê lão ba tuy rằng phải cái đại phú hào gì, nhưng từ sau khi ông đem bán lão gia Điền, mở g ty, ít nhiều gì cũng xâm nhập đứng hàng thứ phú bảng*.

(*tức là danh sách những người giàu có)

Chỉ tiếc bạn già sớm*, hơn nữa bốn cô con gái cũng ai có tư tưởng trở thành người thừa kế g ty ông, ông lòng hy vọng sau khi con gái gả , có con rể thừa kế g ty của ông, bằng liền sinh đứa cháu, bồi dưỡng trở thành người thừa kế.

(*vợ của Lê lão gia)

Ông tính toán rất kỹ càng, nhưng con gái của ông lại luôn làm trái lời ông nói, hại kế hoạch của ông bị chết non.

Không được! Ông nhất định phải tìm cơ hội, làm cho kế hoạch thành g!

Hôm nay, khó thấy được con gái lớn Lê Hương Hương về sớm, tuy rằng hốc mắt hồng hồng, nhưng khóe miệng lại tươi cười.

“Hương Hương, con hôm nay như thế nào về nhà sớm như vậy?” con gái lớn của ông cũng là trong những người kì quặc, rõ ràng có bằng cấp đại học, cố tình yêu thích chui vào quán cà phê, chỉ vì thích thú với bánh ngọt bán thừa mỗi ngày của quán cà phê.

“Con bị nữ quản lý fire!” Lê Hương Hương nhắc tới khỏi thương tâm, biểu tình mặt có chút suy sụp xuống.

“Như vậy a!” khóe miệng Lê Lão ba lại khẽ giương lên “Thế nào con như vậy phải thất nghiệp? Vừa vặn, con tới g ty ba làm…”

“Không cần” Lê Hương Hương ngụm từ chối, nắm bánh bích quy bàn liền bỏ vào miệng.

Con gái nhiều lần tuyệt, làm cho Lê Lão ba có chút khổ sở “Con biết là gia đình chúng ta cho phép có người làm sâu gạo, nhìn xem em của con, chúng nó…”

“Con biết, con biết.” Lê Hương Hương hai má phúng phính.

“Nhưng ba già ngại con làm sâu gạo.” Lê Lão ba cười hắc hắc.”Chỉ cần con lập tức kết hôn, sau đó sinh cho ba đứa cháu…”

“Ba già à, con cũng muốn lập gia đình nha!” Lê Hương Hương mắt to tròn chớp chớp “Con nghĩ gả cho đầu bếp làm ểm tâm ngọt, cho nên con mới có thể cố gắng tìm g việc tại quán cà phê!”

Con gái cuộc đời có chí lớn, đột nhiên Lê Lão ba có chút xúc động “Hương Hương, gả đầu bếp thực vất vả …”

“Làm sao thế? Anh ta làm ểm tâm cho con ăn.”Ba già chút cũng hiểu tâm tình của cô.

“Kỳ thật ba già cũng có người tốt cho con chọn…” Lê Lão ba từ sau lưng lấy ra ảnh chụp “Đây là con người bạn của ba già, anh ta kinh doanh chuỗi tập đoàn thực phẩm, anh ta so với đầu bếp lợi hại hơn, mỗi ngày đều chế tạo đủ loại kiểu dáng ểm tâm, đồ ăn vặt…”

“Thật vậy chăng?” Lê Hương Hương bộ dáng có chút hứng thú, “Giống ện ảnh Johnny Depp『nhà máy chocolate 』, mỗi ngày đều phải làm rất nhiều, rất nhiều món ểm tâm ngọt?”

“Không khác lắm.” Ba già thấy con gái có hứng thú, chết cũng muốn nói thành sống.

“Oa! Ba già à…” Lê Hương Hương tay che ngực,mặt hớn hở vui mừng. “Nếu như gả cho anh ta, phải có ểm tâm cùng đồ vặt suốt đời cũng ăn hết?”

“Nếu như con có hứng thú, ba già có thể giúp con an sắp xếp hẹn hò.” Con gái lớn tựa hồ mắc câu! Lê Lão ba ở trong lòng cười trộm.

Lê Hương Hương lấy cánh môi khẽ cắn ngón trỏ.”Nhưng là, con tình nguyện là gả cho đầu bếp…” Cô thật buồn phiền nha, hiện tại muốn cô đột nhiên thay đổi ý nguyện, cô rất khó quyết định nha!

“Gả đầu bếp chẳng bằng gả cho trùm thực phẩm” Lê Lão ba đang giúp con gái tẩy não “Con nghĩ lại xem, nếu có ông xã ở toàn tỉnh mở vài trăm đại lí, phải tới chỗ nào con cũng có thể ăn sao. Hơn nữa ở mỗi tiệm ít nhất có vài đầu bếp, kia toàn tỉnh thì ắt hẳn có vài trăm đầu bếp giúp con nấu cơm, vài trăm khẩu vị khác nhau, vĩnh viễn đều ăn ngấy, đúng hay ?”

Nói đến chuyện ăn, suy nghĩ của Lê Hương Hương còn minh mẩn như bình thường, nghe ba già giải thích, cô tựa hồ cảm thấy cũng thực có đạo lý, tâm động thôi nở ra đóa cười. (Ý là tâm nở )

“Hương Hương, nếu như con phản đối, ba già sắp xếp gặp mặt, được ?” Lê Lão ba cười meo meo hỏi.

Lê Hương Hương hơi nghiêng nghiêng đầu, gật gật đầu “Tốt, gả cho trùm thực phẩm, hình như là lựa chọn tệ.” Lúc này, trong óc cô chính là đống ểm tâm đang xoay tròn. (Heo ==)

Lê Lão ba sờ sờ cằm, xem ra sau khi thu phục con gái lớn! Công ty ông có người thừa kế…

Sau
Comments Facebook
Comments
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x