apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Trong mật thất u ám, chỉ có mấy ngọn đèn tường lóe ra ánh sáng mờ mờ.
Phía , nam nhân ngồi trầm tư. Dung mạo bị ẩn trong bóng tối, chỉ có thể nhìn qua bóng dáng:
“Vẫn chưa bắt được Vu Thịnh Ưu?”
Quỳ gối phía dưới nam tử đó là hắc y nhân. Hắc y nhân thân mình hơi hơi run:“Vu Thịnh Ưu lúc trước vẫn được Quỷ Vực Môn bảo hộ, thuộc hạ phái người nhiều lần xuất thủ, nhưng đều bị Quỷ Vực môn phát hiện, thuộc hạ –”
“Không cần giải thích, Vu Thịnh Ưu rời khỏi Quỷ Môn ba ngày, vì sao còn chưa bắt được?” Nam nhân kia mở miệng ngắt lời , thanh âm nhanh chậm.
Hắc y nhân trán nhất thời toát ra mồ hôi:“Vu Thịnh Ưu rời khỏi Quỷ Vực Môn, có nghỉ ngơi ngày tại khách sạn, thuộc hạ vốn chuẩn bị xuất thủ, nhưng Cung gia huynh đệ bên người nàng thân thủ quả thật cao cường, thuộc hạ muốn tìm cơ hội vẹn toàn –”
“Tốt lắm.” Nam nhân mở miệng, thanh âm vẫn bình thản như lúc trước.
Nhưng Hắc y nhân lại nhất thời im miệng, giống như vô cùng sợ hãi.
Mật thất lập tức yên lặng, chỉ có tiếng lửa nổ lép bép cùng tiếng đầu ngón tay gõ gõ vào mặt bàn.
“Một tháng.” Nam nhân đột nhiên mở miệng, lúc này, thanh âm của so với lúc trước càng thêm nhu hòa. Nhưng hắc y nhân quỳ dưới đất kia, đổ mồ hôi đẫm lưng áo.
“Tối đa tháng,” Nam nhân ẩn trong bóng đêm thân ảnh hơi động, giống như khẽ cười ,“Một tháng sau, ta còn chưa nhìn thấy Vu Thịnh Ưu, ngươi liền……”
“…… Tự hành tạ tội .” Thanh âm chưa dứt, trận gió bỗng nhiên ào tới, chờ tới khi hắc y nhân ngẩng đầu lên, thấy thân ảnh nam nhân kia đâu nữa!
“Vu Thịnh Ưu!” Hắc y nam tử nghiến răng nghiến lợi kêu ra cái tên này, nhất định phải bắt lấy nàng, bắt lấy nàng!
Nhưng mà, bên người Vu Thịnh Ưu có Cung gia huynh đệ võ nghệ cao cường như thế, thật sự dễ đối phó, tốt nhất là dùng trí.
Đúng! Dùng trí!
Vu Thịnh Ưu là nữ nhân, nghe nói nàng suy nghĩ đơn giản, chỉ số thông minh thấp, như vậy, trước hết nên thử — khổ nhục kế.
Địa ểm: Biên thành trấn N
Thời gian: Buổi sáng 9 giờ
Xuất động sát thủ: A
Kế hoạch thực thi:
Sát thủ A: Bán mình chôn cất cha
Chỉ thấy sát thủ A quỳ gối đầu đường, thân mình nhu nhược như lung lay sắp đổ, nước mắt lại tiếp nước mắt, trước người viết áng văn vẻ cảm động lòng người, khiến người qua đường ai cũng phải dừng lại nhìn.
“Nương tử, nàng xem phía trước. Bán mình chôn cất cha, thật đáng thương, chúng ta tới giúp ta .”
“Đáng thương cái gì! Ta còn gặp qua người bán mình chôn cất cả nhà kia. Đi mau chút.”
Sát thủ A:“Báo cáo, kế hoạch thất bại, mục tiêu nói ta đủ đáng thương. Lần sau để ta bán mình chôn cả nhà .”
Lãnh đạo nói: Phê chuẩn!
“Nương tử! Nương tử! Nàng xem! Phía trước có người bán mình chôn cất cả nhà! Thật đáng thương, thật đáng thương, chúng ta tới giúp ta .”
“Bán mình chôn cả nhà có cái gì đáng thương , ta còn gặp qua người bán mình chôn cả nhà, còn thêm con chó cưng nữa ! Đi mau chút.”
Sát thủ A:“Báo cáo, kế hoạch lại thất bại !
Lãnh đạo nói: Phế ! Ngươi sao lại phế như vậy! Thu thập trở về!
“Vâng.” Sát thủ A chuẩn bị thu thập về nhà.
Bỗng nhiên, bàn tay béo múp chìa lại:“Tiểu g tử, lớn lên tệ, đại gia ta mua ngươi, di hì hì.”
Vừa nghe biết là tiếng cười của dâm tặc ác bá.
Sát thủ A:“…… Ta bán .”
Ác bá:“Ngươi nói bán thì bán được sao, đại gia ta mua ngươi! Người tới, bắt lại cho ta!”
Vì thế, mĩ thiếu niên sát thủ pk ác bá, ai tg ai thua, lần tới phân giải.
Ngày thứ hai:
Xuất động sát thủ: Sát thủ B, sát thủ C, sát thủ D.
[ ngươi hỏi ta sát thủ A đâu ? Ồ…… Cái kia… ở…… Hắc hắc, cười đê tiện.]
Nội dung kế hoạch: Giả dạng thành khất cái đáng thương, tiếp cận Vu Thịnh Ưu ăn xin, thừa lúc họ chưa chuẩn bị, bắt!
“Thấy ? Mục tiêu là Vu Thịnh Ưu!”
“Thấy !”
“Chúng ta phân bố người đường, luôn luôn phải có người tiếp cận nàng!”
“Đúng!”
“Đi!”
Chúng sát thủ giả dạng làm người già yếu ăn xin, tới, lui, ngồi, nằm, ở đường ăn xin.
Nhưng mỗi người, đều thể tiếp cận Vu Thịnh Ưu trong vòng năm thước!
Bị phát hiện ? Chúng sát thủ tâm khẽ run lên.
Nhưng Vu Thịnh Ưu cũng có vẻ hoài nghi, nhưng quỷ dị là chỉ cần bọn họ tiếp cận nàng trong vòng năm thước, nàng nhất định né tránh!
Vì cái gì? Phát hiện? Không phát hiện? Rốt cuộc phát hiện hay phát hiện?
Vu Thịnh Ưu:“Chết tiệt! Cái trấn nhỏ này làm sao thế, quả thực giống như đường dành riêng cho người hành khất, cứ cách mười thước lại có người xin cơm ! Đáng ghét!”
Thân là người hiện đại, đường gặp hành khất, sớm miễn dịch! Miễn dịch! Phi thường miễn dịch a!
Đám sát thủ theo sau liên tục sử các loại khổ nhục kế, nhưng mà, mục tiêu luôn khẳng định: Này có gì đáng thương ! Ta còn thấy nhiều kẻ đáng thương hơn !
Như thế, như vậy, như vậy, như thế, suốt ba ngày, hề có thu hoạch!
Không hề có thu hoạch còn chưa tính, lại còn bị quan phủ bởi vì ảnh hưởng bộ mặt thành phố mà đuổi ra khỏi thành!
Ban đêm, chúng sát thủ tổng kết: Vu Thịnh Ưu này là kẻ lãnh huyết! Không hề có chút lòng thương nào!
“Lão đại, sát thủ A đâu?”
“Hừ, thuộc hạ vô dụng, thể nhờ vào ! Chúng ta nhanh làm kế hoạch thứ hai — kế ly gián!”
“Vâng!”
Sát thủ A, cắn khăn:“A ~ ai tới cứu… cứu ta! A…… đừng, đừng! A…… Ân ân…… A đau! Ân ~ chậm chút! Ân ~ a a a!……”
Ác bá:“Thích! Thực thích! Vưu a! Oa ha ha ha!”
Sát thủ A:“Đáng chết! Vu Thịnh Ưu, ta bỏ qua cho ngươi! A ~ ân ~ a ~ nhẹ chút~ a a a.”
Đã xong,thiếu nhi nên xem a,thiếu nhi nên xem ~!
Chiêu thứ hai của sát thủ, ly gián kế
Đối tượng thực thi: Cung Viễn Tu
Nội dung thực thi: Ly gián quan hệ của cùng Cung Viễn Hàm, tạo thành tình thế hỗn loạn, huynh đệ tương tàn!
Sát thủ xuất động: Sát thủ B, sát thủ C, sát thủ D
Sự thật quá trình:
Sát thủ B: Công tử, mua tặng cho nương tử ngài , nương tử ngài thực xinh đẹp a.
Cung Viễn Hàm:“Hoa có thể mua, nhưng mà, lời nói thể nói lung tung.”
Vu Thịnh Ưu:“Đúng vậy, ta phải là nương tử của .”
Cung Viễn Hàm:“Nàng ta bộ dạng chỉ bình thường mà thôi.”
Vu Thịnh Ưu:“Này!!”
Cung Viễn Tu:“Nương tử, thể đánh Nhị đệ.”
Sát thủ B:“Báo cáo lãnh đạo, ta châm ngòi thành g !”
Lãnh đạo nói:“Nga, bọn họ động thủ rồi sao! Thật tốt quá,”
Sát thủ B:“Cái kia…… Động thủ là Vu Thịnh Ưu cùng Cung Viễn Hàm.”
Lãnh đạo nói:“…… Đáng giận! Đối với bọn họ thể dùng phương pháp mềm mỏng! Cứng rắn cho lão tử! Gọi toàn bộ sát thủ tới!”
Sát thủ B:“Vâng.”
Ngày hôm đó, ba người Vu Thịnh Ưu, đến cánh rừng, sắc trời muộn, thể tiếp, chỉ có thể ở bờ sông hạ trại, ăn ngủ ngoài trời.
Con sông róc rách,
Gió nhẹ nhu hòa,
Giữa sông hai người đang đùa vui.
“Kìa! Bên kia bên kia! Nó đang tới! Mau đâm nó!” Vu Thịnh Ưu chỉ vào con cá lớn nhìn Cung Viễn Tu kêu la .
Cung Viễn Tu vừa nghe mệnh lệnh, tay giơ bảo kiếm của Cung Viễn Hàm, nhắm ngay con cá đang bơi,‘Xoát’ tiếng đâm xuống.
Con cá bị Cung Viễn Tu đâm trúng, vừa nhấc lên khỏi mặt nước là chết ngay , ngay cả quẫy đuôi cũng .
“Nương tử, ta đâm trúng.” Cung Viễn Tu cười mị mắt giơ bảo kiếm, khoe con cá dính đó, gương mặt đơn thuần mang theo vẻ tươi cười như ánh mặt trời.
“Tốt, tốt.” Vu Thịnh Ưu vui vẻ vỗ vỗ tay, oa! Nơi này thiệt nhiều cá a, nước trong suốt, giống như sông suối ở hiện đại, ngay cả con tôm nhỏ cũng nhìn thấy được:“Đưa cho Viễn Hàm nướng.”
Cung Viễn Tu cười meo meo rút con cá cắm bảo kiếm xuống, ném về phía Cung Viễn Hàm ở bờ.
“Phịch” tiếng. Con cá rơi mặt đất, còn nẩy lên hai cái mới rơi xuống bên chân Cung Viễn Hàm. Cung Viễn Hàm cười khẽ cầm lấy cái đuôi cá, xiên con cá vào nhánh cây đem nướng, phía sông truyền đến từng trận cười, thỉnh thoảng có cá lại bay đến bên chân .
Cung Viễn Hàm quay đầu nhìn lại, trong sông, hai người, mang theo vẻ tươi cười sung sướng lo nghĩ, chạy tới chạy lui, nhìn bộ dạng của huynh trưởng mình, đạm cười lắc đầu, từng là võ lâm đệ nhất cao thủ, cầm thiên hạ đệ nhất bảo kiếm, dưới sự sai xử của nữ nhân, dùng tuyệt thế võ g để xiên cá,thật sự là lãng phí a.
Nhấc tay, mở ra chiết phiến, phẩy phẩy vài cái vào đám củi cháy chưa đủ mạnh, ngọn lửa bùng lên, da cá nướng vang lên tiếng xèo xèo, mùi hương bốc lên từng trận, ân, lửa vẫn chưa đủ lớn, cần thêm củi, Cung Viễn Hàm cầm cành cây ném vào đống lửa.
Xa xa bỗng nhiên truyền đến tiếng kêu của Vu Thịnh Ưu:“Viễn Hàm, ngươi phải lật cá, đừng để yên a, lật lại, lật lại,đừng để cháy .”
“Được rồi.” Cung Viễn Hàm nâng tay, lật lại con cá, nhìn cái, lại bỏ thêm ít củi, phẩy phẩy quạt vài cái, bỗng nhiên định thần nhận ra, chính mình cũng để nữ nhân sai xử — nướng cá!
Nâng tay nhìn, lắc đầu, lắc đầu.
Tới khi ánh chiều tà nhuộm đỏ chân trời, Cung Viễn Hàm gọi lớn,hai người dưới sông mới chạy lên bờ.
Vu Thịnh Ưu chạy phía trước, vẻ mặt hưng phấn hỏi:“Nướng ngon ?”
“Hẳn là nướng tốt lắm rồi.” Cung Viễn Hàm khuôn mặt tuấn tú dính ít than bụi, giống như tiên nhân tuyệt trần thanh nhã thường ngày, hiện tại, càng giống nhân gian nam tử, đem con cá nướng ngon nhất đưa cho Vu Thịnh Ưu, có chút chờ mong nói:“Nếm thử.”
Vu Thịnh Ưu híp mắt cười, lau lau tay, vui vẻ cầm lấy con cá nướng, mặt ngoài vàng óng ánh, tản ra mùi hương mê người, nàng chảy nước miếng, nhịn được khen:“Oa! Nhìn qua cũng thấy rất ngon.”
Cung Viễn Tu nghiêng đầu, mắt thèm muốn nhìn con cá nướng tay nàng, ô…… Viễn Tu cũng muốn ăn, Nhị đệ thật bất g, cho nương tử ăn trước. Ủy khuất nhìn Cung Viễn Hàm.
Cung Viễn Hàm như là phát hiện thấy, tiếp tục cười khẽ nhìn Vu Thịnh Ưu.
Vu Thịnh Ưu thổi phù phù, xác định còn nóng, cắn miếng! Híp mắt, đột nhiên trợn to. Phun ra phì phì:“Tanh quá a! Ngươi ngay cả vẩy cá cũng đánh! Làm sao ăn được!”
“Ồ, quả nhiên thể ăn sao.” Cung Viễn Hàm giống như là sớm đoán trước được, ngẩng đầu nhìn Cung Viễn Tu nói:“Ca, chúng ta ăn lương khô.”
Vu Thịnh Ưu tức giận:“Ngươi tự nếm thử trước kêu ta ăn.”
“Đại tẩu, cuộc đời ta lần đầu tiên xuống bếp. Làm xong mời đại tẩu ăn trước, ta đối với ngươi tôn trọng……”
“…Ngươi đừng nói mấy lời sáo rỗng nữa, dù sao ngươi cũng biết là thể ăn,vậy mà còn đưa cho ta ăn!”
“Ừm……” Cung Viễn Hàm nghiêng đầu suy nghĩ thật lâu, sau đó thành thực gật đầu:“Nói như vậy cũng đúng.”
Vu Thịnh Ưu tức giận vứt bỏ con cá trong tay, nàng thể đánh được ! Nàng gần đây vẫn rất muốn đánh !
Phía rừng rậm, đám sát thủ đứng thành hàng, ánh mắt mang theo hàn ý lạnh lùng, sát khí nổi lên bốn phía.
Đứng ở đầu tiên,hắc y sát thủ phất tay nói:“Xuất phát!”

Loading...

Comments Facebook
Comments

avatar

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.