apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger

Trong phòng hỉ, Vu Thịnh Ưu quy củ ngồi ở bên giường. Trong phòng nến đỏ long phượng bùm bùm cháy, nàng mở to đôi mắt trong veo như nước, tròng mắt đen loạn chuyển, chú rể sao còn chưa tiến vào? Vừa nghĩ đến trượng phu anh tuấn phi phàm, Vu Thịnh Ưu cư nhiên cảm thấy mặt mình nóng lên. Nga ha ha — vận khí thật sự là quá tốt – vớ được nam nhân soái như vậy! Nga ha ha – qua rồi cái vận cứt chó (ôi da,đây là nguyên văn tác giả = =) ! Không đúng, ta trời sinh mệnh tốt oa ca ca!
Lại lát sau, ngoài cửa truyền đến trận huyên náo. Cửa phòng hỉ bị đẩy mạnh ra, đám người vây quanh chú rể tới cửa, đẩy chú rể vào động phòng, sau đó cười ha ha khóa cửa phòng.
Vu Thịnh Ưu có chút khẩn trương, nàng có thể cảm giác được có người về hướng nàng. Nàng cúi đầu, cắn môi, liều mạng áp chế tim mình đang đập dữ dội. Nam nhân kia từng bước chậm rãi tới, cuối cùng đứng ở trước mặt Vu Thịnh Ưu.
Bên dưới khăn voan, Vu Thịnh Ưu có thể thấy đôi chân của nam nhân kia, mang đôi giày đỏ thẫm, chân rất lớn, mọi người đều nói nam nhân chân lớn rất thương yêu thê tử , biết mình có phúc khí như vậy ? Ừm, khẳng định có !
Xoát tiếng, khăn voan màu đỏ bị người ta nhấc lên, Vu Thịnh Ưu lúc này mới nhìn được mọi . Nàng chậm rãi ngẩng đầu, nhìn nam nhân làm bạn đời của mình từ giờ về sau, chỉ thấy tuấn tú phi phàm, tóc đen dài tới thắt lưng, vài lọn tóc như tơ lụa xõa vai, thân hỉ phục đỏ thẫm, càng khiến anh khí bức người, khí chất phi phàm!
Nam nhân này chính là trượng phu của nàng — Cung Viễn Tu.
Cung Viễn Tu cười khanh khách nhìn Vu Thịnh Ưu, Vu Thịnh Ưu có chút ngượng ngùng nhìn lại . Cung Viễn Tu cúi gập thắt lưng, cùng nàng mặt đối mặt, mắt đôi mắt, nhìn nàng, dùng thanh âm trầm thấp gọi:“Nương tử.”
Vu Thịnh Ưu vừa nghe, mặt hiện lên chút sắc đỏ, nhịn được cúi đầu, ngượng ngùng kêu: “Tướng g!” Kêu xong tuy rằng chính mình ghê tởm nửa ngày, bất quá trong lòng lại cảm thấy ngọt ngào muốn chết.
“Nương tử.” Hắn lại mỉm cười nhìn nàng kêu.
“Tướng g.” Nàng nhanh chóng liếc mắt nhìn cái, thẹn thùng đáp lại.
“Nương tử, nương tử, nương tử, nương tử.” Cung Viễn Tu vui vẻ, liên tục kêu vài tiếng.
Vu Thịnh Ưu buồn cười nhìn nghĩ: “Ai nha — tuy rằng mình trầm yến lạc ngư, bế tu nguyệt (1), cưới mình nên cao hứng như thế, nhưng biểu hiện trắng ra như vậy thật sự là làm cho người ta — thực thẹn thùng nha! Ai nha — ta có nên biểu hiện chút hưng phấn của mình khi được gả cho ? Biểu hiện thế nào? Nãy giờ có đủ rụt rè ? Hay lại có vẻ quá mức lãnh đạm!”
(1* ở đây Ưu tỷ muốn miêu tả vẻ đẹp của mình ‘Trầm ngư lạc nhạn, bế nguyệt tu ’ nhưng vì ‘đầu óc có bao nhiêu văn hóa’ cho nên nói nhầm thành ngữ)

“Tướng g.” Vu Thịnh Ưu cười khẽ , trong lòng lại tự buồn nôn tiếng, còn mị nhãn nhìn Cung Viễn Tu đang cười với nàng! Như vậy liền đủ rồi! Vừa đủ rụt rè lại quá lãnh đạm, oa ca ca, ta quá thông minh.
Cung Viễn Tu vừa nghe, khuôn mặt tuấn tú lập tức lộ ra nụ cười sáng lạn như mặt trời, Vu Thịnh Ưu nhìn cười vui vẻ đến như vậy, rốt cuộc thể làm bộ rụt rè, cũng cùng cười sáng lạn.
Cung Viễn Tu phấn khởi, vỗ tay lớn tiếng cười nói: “Oa –! Có thể ăn cơm rồi!” Nói xong bỏ lại Vu Thịnh Ưu liền bổ nhào về phía mặt bàn đầy thức ăn, bắt đầu ha ha ăn, cuồng ăn!
“A? Ăn cơm?” Vu Thịnh Ưu vẻ mặt nhu tình mật ý đột nhiên ngây ngốc, ngây ngốc nhìn Cung Viễn Tu đang vui vẻ ăn uống!
“Đúng vậy! Mẫu thân nói chờ nương tử bảo ta ba tiếng tướng g xong, ta có thể ăn cơm rồi! Nương tử, nàng cũng lại đây ăn a! Ăn , ăn nhiều !” Cung Viễn Tu tay cầm bột khiếm thảo, phóng miệng ra sức ăn ! Gương mặt anh tuấn bởi vì miệng nhét quá nhiều đồ ăn mà biến hình, tay còn làm động tác vẫy vẫy “Đến a, mau tới đây” với Vu Thịnh Ưu.
Vu Thịnh Ưu phục hồi tinh thần lại, trong lòng cảm thấy sự bất an. Nàng bước từng bước nhỏ, tới vị trí cách Cung Viễn Tu khá xa, nhìn cẩn thận kêu:“Cung Viễn Tu?”
Cung Viễn Tu hồng hộc tiếp tục cắn thịt gà.
“Cung Viễn Tu!” Vu Thịnh Ưu lớn tiếng gọi tên .
Cung Viễn Tu dừng lại, lấy tay áo xoa xoa miệng, sau đó dùng ánh mắt tinh thuần mà vô tội nhìn nàng: “Nương tử nàng gọi ta?”
Vu Thịnh Ưu bị ánh mắt của dọa phát sợ, đây tuyệt đối phải ánh mắt nam nhân hai mươi tư tuổi nên có a, đây là …đây là có chuyện gì?
“A! Mẫu thân nói, nương tử là lấy để thương, thứ tốt đều phải đưa nàng ăn trước! Viễn Tu quên ~ ừm! Nương tử, này cho nàng ăn!” Nói xong cầm miếng đùi gà, cười đến đáng yêu, đưa tới trước mắt Vu Thịnh Ưu.
Vu Thịnh Ưu nhìn miếng đùi gà, lại nhìn lại vẻ mặt của Cung Viễn Tu, lại nhìn lại đùi gà, lại nhìn lại , thể tin được chậm rãi lắc đầu cười: “Không thể nào……”
Cung Viễn Tu nhìn Vu Thịnh Ưu ngây người bất động, cẩn thận hỏi: “Nương tử, nàng ăn sao? Không ăn có thể cho ta ăn ? Ta thích nhất ăn đùi gà !”
Vu Thịnh Ưu mạnh đứng lên, xoay người, mở cửa phòng hét lớn: “Người tới! Người tới a!”
Không đến hồi, Cung phu nhân mang theo đại đội gia nh tì nữ cầm đèn lồng đỏ thẫm tiến lại.
Cung phu nhân ý cười trong suốt nhìn Vu Thịnh Ưu hỏi: “Ưu Nhi, chuyện gì ồn ào vậy?”
Vu Thịnh Ưu vung ống tay áo, có chút cả giận nói: “Cung phu nhân, cha ta Vu Hào Cường từng cứu tính mệnh nhà bốn người Cung gia có phải thế .”
Cung phu nhân khẽ cười tiếng nói: “Đương nhiên, đại ân đại đức bản cung tự nhiên khắc trong tâm khảm.”
“Vậy các người…… Các người sao có thể làm cho …… Làm cho cùng ta thành thân chứ? Ta muốn là trượng phu! Không phải ……” Vu Thịnh Ưu trừng mắt nhìn vào trong phòng, Cung Viễn Tu cũng đang nhìn nàng ngây ngốc cười, TMD, lão nương có cuồng kết hôn nữa cũng thể gả cho ngốc tử a!
“Ưu Nhi lời ấy sai rồi.” Cung phu nhân dáng vẻ ngàn vạn vào phòng, lấy ra khăn lụa mềm nhẹ lau sạch miệng cho Cung Viễn Tu: “Cung gia ba nhi tử đều có các tật xấu, thời ểm ngươi được gả tới, bản cung sợ ủy khuất ngươi, cho nên bỏ qua các quy tắc có sẵn, lệnh cho Cung gia ba nhi tử đều phải ra cho ngươi lựa chọn, ngươi chọn Viễn Tu nhà chúng ta, sao giờ lại trách bản cung đây?”
“Khi đó…… bà có nói …… kẻ ngốc!”
“Câm miệng!” Cung phu nhân trừng mắt phượng, hiển lộ uy nghiêm hoàng gia, bà có thể dễ dàng tha thứ người khác nói bà phải, nhưng thể dễ dàng tha thứ bất luận kẻ nào vũ nhục con trai của bà.
Vu Thịnh Ưu bị uy nghiêm của bà áp chế đành yên lặng câm miệng.
Cung phu nhân nghiêm khắc nhìn Vu Thịnh Ưu nói: “Tướng g là ngươi chính mình chọn, bái đường cũng lạy, động phòng cũng vào, lại chính miệng kêu Viễn Tu ba tiếng tướng g, cho dù phụ thân ngươi đến đây, việc này cũng chấp nhận được bất luận kẻ nào đổi ý. Ngươi từ hôm nay trở chính là tức phụ của Cung gia chúng ta, thê tử của Cung Viễn Tu.”
“Không được! Ta mặc kệ! Các người…… các người hãm hại ta!”
“Ưu Nhi cũng đừng quên hôm nay ở đại đường phát lời thề.”
“Không phải là sét đánh thôi sao! Bà làm cho sét đến đánh ta ! Ta……”
Vu Thịnh Ưu chỉ lên trời, vẻ mặt kiêu ngạo còn chưa nói hết câu quyết tử, tia chớp bùm bùm bổ xuống, vừa lúc đánh ngã gốc cây quế trước cửa.
Cung phu nhân buồn cười nhìn Vu Thịnh Ưu, ngón tay Vu Thịnh Ưu đang chỉ lên trời cuống quít rụt trở về, thể tin được trừng mắt nhìn cây quế ngoài cửa. Cung Viễn Tu bị tiếng sấm dọa sợ tới mức oa tiếng ôm lấy Vu Thịnh Ưu, đáng thương hề hề nói: “Nương tử, sét đánh ! Rất sợ đó!”
Vu Thịnh Ưu bị ôm toàn thân cứng ngắc, trán gân xanh nhảy dựng nhảy dựng, hai tay bắt buộc chính mình đè nén ý nghĩ muốn bóp chết .
“Xem ra Viễn Tu nhà chúng ta thực thích Ưu Nhi đấy. Kia.. bản cung quấy rầy các con. Ha ha –” Cung phu nhân ý cười trong suốt tiêu sái ra khỏi phòng, lúc ra tới cửa phòng bỗng nhiên quay đầu nói với Cung Viễn Tu: “Viễn Tu, cơm nước xong hẳn là phải làm gì nha?”
Cung Viễn Tu méo mó cúi đầu suy nghĩ, bỗng nhiên ôm lấy Vu Thịnh Ưu kêu to:“Cơm nước xong, động phòng thôi!”
“A — ta cần!” Vu Thịnh Ưu sợ hãi dùng sức giãy đạp.
Cung phu nhân cười ha ha ra khỏi phòng, hai tì nữ áo xanh nhẹ nhàng đem cửa phòng khóa lại.
Trong phòng, Cung Viễn Tu ôm Vu Thịnh Ưu bước tới hỉ giường màu đỏ, Vu Thịnh Ưu ra quyền đánh, ra chân đá, chút tác dụng cũng có, cuối cùng vẫn là bị gắt gao đặt ở giường mềm mại. Vu Thịnh Ưu nhìn Cung Viễn Tu nằm người mình, thực cảm thấy thời khắc nguy cơ lớn nhất đến! Được rồi! Tiểu tử ngươi dám động vào ta, ta liền cùng ngươi đồng quy vu tận!
Cung Viễn Tu cởi quần áo chính mình, chỉ còn lại có bộ quần áo trong bằng tơ lụa màu trắng mặc ở người, cởi xong quần áo của mình lại duỗi tay cởi quần áo Vu Thịnh Ưu. Vu Thịnh Ưu liều mạng chống lại: “Ngươi muốn thế nào? Đừng cởi! A! Đừng cởi a!”
Mũ phượng, cởi! Khăn quàng vai, cởi! Gả y, cởi! Vu Thịnh Ưu hai mắt đẫm lệ lung liều mạng chống , nhưng nàng làm sao có thể là đối thủ của Cung Viễn Tu đâu? Lúc Vu Thịnh Ưu bị cởi chỉ còn lại có bộ quần áo trong màu trắng, nàng bi phẫn nghĩ : Ông trời a! Vì sao ngươi lại đối xử như vậy với ta! Vì sao a vì sao a!! Ta cũng muốn có ngốc tử tướng g sau lại có đứa con ngốc a!
Ngay tại thời ểm Vu Thịnh Ưu cảm thấy trinh tiết khó giữ được, Cung Viễn Tu cư nhiên dừng tay, kéo chăn đắp người mình cùng Vu Thịnh Ưu, sau đó hai tay gắt gao ôm Vu Thịnh Ưu, nằm xuống, nhắm mắt, ngủ!
Vu Thịnh Ưu hai tay vẫn là bộ dáng giãy dụa, nàng đợi hồi Cung Viễn Tu vẫn có động tĩnh gì, lại đợi hồi vẫn là hề động tĩnh. Vu Thịnh Ưu nháy mắt mấy cái, sao lại thế này? Lương tâm phát thiện ? Phạm tội bỏ dở ? Nàng kỳ quái lay : “Này! Ngươi làm sao vậy? Ngươi…… Không phải muốn gì kia gì kia sao?”
Cung Viễn Tu buồn ngủ lung híp mắt, biểu tình gợi cảm mê người, choáng váng còn soái như vậy! Không ngốc soái tới mức nào a!
“Cái gì gì kia gì kia?” Cung Viễn Tu hỏi.
“Chính là cái kia…… Cái kia!” Vu Thịnh Ưu đỏ mặt nói.
“Người nào?” Nghiêng đầu xem, ánh mắt thực thuần khiết.
“…… Chính là…… Chính là…… Động phòng a.” Vu Thịnh Ưu rốt cuộc nhịn được rống.
“A — động phòng a!” Cung Viễn Tu đáng yêu gật đầu, ngáp cái nói:“Không phải như vậy sao? Mẫu thân nói cởi quần áo ra, ôm ngủ, chính là động phòng.”
“……” Không nói gì! Ta là ngu ngốc sao? Ta cư nhiên tích c cùng ngốc tử !
Cung Viễn Tu cười hắc hắc, ôm chặt Vu Thịnh Ưu thỏa mãn nói:“Nương tử, ta rất thích cùng nàng động phòng! Nương tử người thơm quá chừng! Chúng ta về sau mỗi ngày đều động phòng được ?”
“Động…… Động cái đầu ngươi!” Vu Thịnh Ưu nghiến răng nghiến lợi.
Trời ạ…… Cứu mạng a a a! Ta muốn gả cho ngốc tử!
———— kịch trường —————
Cung phu nhân [ âm hiểm ]: Ân fu fu fu ! Ân fu fu fu!
Cung lão gia [ bất đắc dĩ ]: Phu nhân, nàng cười cả đêm, mệt sao?
Cung phu nhân [ thống khổ ]: Ân fu fu fu! Thiếp mệt, nhưng thể ngừng cười được. Ân fu fu fu!
Cung lão gia:……

Loading...

Loading...
Comments Facebook
Comments

avatar

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.