apkm-back apkm-chevron apkm-facebook apkm-rss apkm-gplus apkm-qrcode apkm-share apkm-search apkm-twitter apkm-upload apkm-download apkm-calendar apkm-article apkm-playstore apkm-safe apkm-tag apkm-cancel apkm-sdk apkm-info apkm-hamburger
Nhân Gian Giới

“Phụng Thao Thiên! Thả ta ra ngoài!”

Thủ Kiếm phẫn nộ đánh vào cánh cửa, cho dù thế nào cũng tưởng tượng được mình lại trở thành tù nhân của Phụng Thao Thiên.

Loading...

Phụng Thao Thiên ti bỉ lấy Định tiên phấn chế trụ nàng, đem nàng đưa tới Nhân Gian Giới, còn nhốt nàng trong biệt thự của , khống chế tự do của nàng.

Nếu trước kia, nàng dễ dàng xông ra khỏi nơi này như trở bàn tay, nhưng có thần kiếm trong tay, thần lực của nàng cũng dần tiêu hao, chẳng những đánh ra lực đạo mà thân mình càng lúc càng suy yếu, giống như bây giờ, chỉ mới la to vài tiếng, nàng thở như trâu.

Đáng giận!

Nàng nhìn hai bàn tay đang run run của mình rủa thầm tiếng, ngồi trở lại sô pha, tròng lòng càng thêm chua xót.

Thân là trong Tứ Thần quan của Thừa Thiên cung, nàng cũng rất tự hào về pháp lực của mình, cùng từng nghĩ Lệ vương bị biếm thành ngân êu kia tuyệt đối phải là đối thủ của nàng, nghĩ tới lần này lại thua tay nhân âm hiểm kia.

Khó trách Tòng Dung muốn nàng cẩn thận, Phụng Thao Thiên quả nhiên phải là đèn cạn dầu, cho dù vẫn bị thuộc mình nguyền rủa, pháp lực của vẫn đáng sợ như cũ…

Bất quá, theo nàng thấy đáng sợ hơn là cá tính của .

Thông minh, xảo quyệt, lại khó có thể nắm bắt, tâm cơ trọng, thành phủ thâm, ý nghĩ nhanh nhẹn rõ ràng, sức phán đoán siêu cường, hơn nữa gan dạ sáng suốt hơn người, đối thủ như vậy, muốn đánh bại thật sự phi thường dễ dàng.

Nàng bị bắt chỉ có thể tự trách do mình quá sơ suất, nghĩ Phụng Thao Thiên dám lên đến tận Thiên đình, lại tin còn thứ Định Tiên phấn quỷ quái kia nên mới thành kết quả như hôm nay…

Tức giận đánh vào ghế sô pha, nàng nhìn quanh căn phòng lệ, rộng lớn, trong đôi mắt xinh đẹp càng chứa đựng buồn bực.

Nàng nhìn khoảng sân phía trước có nét phảng phất của Thừa Thiên cung, đây là nơi ở của Phụng Thao Thiên nhưng nhìn cách bài trí xa , tràn đầy tinh phẩm, nàng mới giật mình nhận ra hết thảy những đình viện này chẳng qua chỉ là cạm bẫy mà Phụng Thao Thiên tạo ra, làm cho những gì sở hữu đều liên lụy tới phàm nhân mà thôi.

Thật sự là cái tên cuồng ngạo tàn khốc.

Quả thực tựa như trò chơi nhân gian, dễ dàng có được những thứ quý giá, thèm quan tâm mạng người, so với Lệ vương trước kia chỉ có hơn chứ kém.

Trong phòng, phủ bốn trụ giường lớn là sa trướng mềm nhẹ, ở các góc đặt những bình sứ vẽ tranh thủy mặc tạo nên phong cách cổ ển, cửa sổ bên trái có thể nhìn ra khoảng sân tràn đầy cỏ, chỉ tiếc là cửa sổ bị khổ kía, thậm chí còn được làm phép, thể mở ra.

Nàng đứng dậy đến trước cửa sổ, chưa từ bỏ ý định muốn thử lại lần nữa, cửa vẫn động đậy, tức giận đạp vào cánh cửa cái, trừng mắt nhìn cảnh sắc bên ngoài, lại cảm thấy buồn bực.

Chỉ êu kia đem nàng nhốt ở đây đến tột cùng là có ý gì?

Từ khi nàng tỉnh lại đến giờ hai ngày, cũng xuất hiện, chỉ cho người mang thức ăn cùng…Thật đáng xấu hổ…

Nàng cúi đầu nhìn bộ quần áo người, cơn tức lần nữa lại dâng lên.

Chẳng những hai cánh tay để trần mà đùi cũng lộ ra, đây là trang phục cô gái nhân gian thích mặc sao? Thật sự làm cho nàng được tự nhiên đến c ểm. Nhưng lại thể cởi bỏ, thể lõa thể mà nói chuyện với địch nhân được. Cái tên kia nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt tràn ngập dục vọng, đáy lòng nàng lại nổi lên sự tức giận cùng ghê tởm.

Khi nào đoạt lại được thần kiếm, chuyện đầu tiên nàng muốn làm lả khoét hai tròng mắt của .

Nàng dưới đáy lòng căm giận thề.

Lúc này, cửa nhẹ nhàng mở ra, cô gái trẻ tuổi bưng cơm trưa đến.

“Tiểu thư, thỉnh dùng cơm.” Cô gái khiếp vía thốt.

“Ngươi tên là gì?” Nàng nhìn chằm chằm nàng ta.

Hai ngày qua, vẫn là cô gái này hầu hạ nàng, ước chừng mười lăm, mười sáu tuổi, bộ dáng nhỏ xinh, luôn nhìn nàng bằng vẻ mặt kinh hoảng.

“Ta gọi là Tước Nhi.”

“Tước Nhi, khi trở thành người liền cam nguyện làm nô bộc cho Phụng Thao Thiên sao?”, nàng lạnh lùng nói.

Nàng liếc mắt cái liền nhìn ra thân phận thật sự của cô gái này là con chim sẻ, thân hình người này nhất định là Phụng Thao Thiên giúp nàng làm pháp thuật.

“Tiểu thư, ta……” Tước nhi trợn to mắt, rung rung chút.

“Đem ra , ta đói bụng!” Nàng lạnh lùng thốt.

“Van cầu ngươi, ngươi ăn, Phụng tiên sinh tức giận……” Tước nhi đột nhiên sắc mặt đại biến, hoảng sợ liếc vào cái gương bên góc tường phải.

Thủ Kiếm trong lòng vừa động, hai hàng lông mày nhíu lại, xoay người về phía tấm gương khắc văn mà nàng vẫn xem nhẹ.

Từ nhỏ nàng thích soi gương, bởi vì nàng chán ghét nhìn thấy mặt mình, cho nên ở Vô Hồn cư thấy tấm gương đồng nào.

Mà ở trong này lại có tấm gương to hình chữ nhật mà từ khi tỉnh lại nàng cũng chú ý đến, nhưng ánh mắt của Tước Nhi làm nàng phát giác có bí mật gì đó, nàng khỏi hoài nghi phải chăng Phụng Thao Thiên ở sau tấm gương này giám sát nàng?

Đã sớm nghe nói Nhân Gian Giới có rất nhiều  ều kỳ lạ gì đó, gương này khẳng định có vấn đề.

“Phụng Thao Thiên! Ngươi ra cho ta!” Nàng đối với gương rống giận.

Nghĩ đến ở sau gương rình coi nhất cử nhất động của nàng, nàng liền tràn đầu sự sợ hãi cùng tức giận.

Gương nhúc nhích, nàng tức giận cầm lấy cái ghế, dùng sức phang vào đó cái.

Phịch tiếng, gương tổn hao gì, ghế dựa lại nát bét.

“A! Tiểu thư……” Tước nhi khuôn mặt nhỏ n trắng bệch, che miệng lại, biết phải làm sao.

“Hô! Hô!” Nàng thở phì phò, khuôn mặt xinh đẹp bốc hỏa lại càng kiều diễm hơn.

Gương xoay mình trở nên trong suốt, giống như cánh cửa sổ lớn, lại thấy Phụng Thao Thiên đang ngồi cái ghế da xa ở đối diện, hai chân thon dài gác lên, nhìn nàng cười.

“Ngươi thật đúng là bạo lực! Võ Khúc đại nhân.” Cách thủy tinh, thanh âm Phụng Thao Thiên rõ ràng truyền đến.

“Ngươi là tên vô sỉ!” Nàng căm tức .

Phụng Thao Thiên chậm rãi thu hồi chân dài, đứng lên, về phía tấm gương, hai tay vịn lên mép gương, khuôn mặt tuấn tú tiến sát gần, nhếch lên nụ cười giả tạo.

“A…… Loại cảm giác này, giống như là ta đang quan sát thú cưng được chăm nuôi trong chuồng”, châm biếm lại có chút đăm chiêu.

Hai ngày qua giam cầm nàng, quan sát nhất cử nhất động của nàng cũng luôn suy nghĩ vấn đề.

Nàng là ai?

Trừ bỏ thân phận Thủ Kiếm – Võ Khúc đại nhân, nàng đối với còn có ý nghĩa đặc biệt, nếu , trong lòng có sự xao động đặc biệt, rất khó giải thích.

Trong lòng đang rung động nghiêm trọng, vì nàng mà kinh hoàng, vì nàng mà tim đập nhanh…

Cảm giác này chưa từng trải qua, chưa cho phép cũng khống chế được liền đột nhiên sinh ra, càng làm cho kinh hãi là ý thực được phản ứng mãnh liệt như vậy chỉ có thể là do thíc.

Chỉ nhìn liếc mắt cái, liền thể tự kềm chế……

Vì sao?

“Đừng lén lút, ngươi muốn gì thì trực tiếp đối mặt ta, Phụng Thao Thiên’, nàng khiêu khích trừng mắt nhìn

“Muốn ta trực tiếp đối mặt ngươi, hậu quả ngươi tự gánh chịu nha, Thủ Kiếm’, ánh mắt có ý tốt.

“Cái gì?” Nàng ngẩn ra.

Hắn ngả ngớn cười, ấn bàn phím, bên tường đột nhiên mở ra thành cánh cửa, lập tức tiêu sái bước vào phòng.

Nàng kinh ngạc trợn to hai mắt, đây là mặt tường rõ ràng, sao có thể biến thành cánh cửa?

“Ngạc nhiên lắm sao? Ta chẳng qua chỉ làm chút thủ thuật nhỏ, ngươi liền nhìn thấy cánh cửa này”, nhún vai cười.

Nàng trong lòng căng thẳng, chẳng những luôn giám thị nàng, còn có thể tùy lúc mà bước vào phòng.

“Ở nhân gian, k học kỹ thuật chẳng khác nào ma pháp của phàm nhân, chỉ cần có bí quyết, cần pháp lực cũng có thể sinh ra năng lượng như vậy”, hai tay đút vào túi quần, bước đến gần nàng.

“Xem ra, ngươi ở Nhân Gian Giới học ít kỹ xảo.” Nàng cảnh giới lui về phía sau.

“Đúng vậy.”

“Chỉ tiếc, chút tài mọn đó cũng cứu được ngươi, Ngọc Hoàng hạ lịnh giết ngươi, ngươi đừng vọng tưởng có thể lợi dụng những kỹ xảo này để đối phó với thiên binh thần tướng”

“Những tài mọn này đúng là đối phó được với người của Thiên giới, nhưng với ngươi thì lại dư sức”, cười lạnh, quay đầu dùng ánh mắt bảo Tước nhi ra ngoài.

Tước nhi như được đại xá, chạy vội ra khỏi phòng.

“Ngươi muốn dùng này đó đối phó ta? Thực buồn cười.” Thủ Kiếm tự phụ.

“Tuyệt buồn cười, bởi vì, mất thần kiếm, ngươi vốn có pháp lực gì”, nhận xét.

Nàng khẽ biến sắc mặt, nhìn ra?

“Hơn nữa thể lực của ngươi đang bị hao mòn dần, càng lúc càng suy yếu, hiện tại ngươi khác gì người phàm, , có lẽ so với phàm nhân còn bằng”, tiến sát vào nàng.

“Đừng tới đây!” Nàng vọt đến sô pha phía sau.

“Là ngươi bảo ta lại đây đối mặt của ngươi, như thế nào? Sợ?” Hắn đùa cợt tới gần về phía nàng. “Có bản lĩnh liềntrả thanh kiếm cho ta, chúng ta thống khoái đánh với nhau trận”, nàng hét lớn.

“Cần gì phải động tới dao kiếm?, có kiếm, chu1ngta vẫn có thể đánh trận…”, nói xong đột nhiên vọt đến trước mặt nàng, quặc trụ tay nàng, vẻ mặt ái muội.

Đã có thần kiếm, nàng lại yếu đuối như vậy, làm cho người ta muốn khi dễ liền khi dễ…

Nàng giận dừ, ra sức gạt bỏ nhưng có chút lực nào, hai chân mềm nhũn, ngược lại còn bị lôi đến bên bàn, nằm ngửa mặt bàn, hai tay vẫn bị chết trụ.

“Ta nói rồi, bảo ta lại đây, hậu quả ngươi tự phụ trách.” Hắn cả người áp sát nàng, thổi khí lên chóp mũi nàng.

“Ngươi muốn làm gì?” Nàng cố gắng duy trì chút bình tĩnh, cắn răng trừng lại.

“Còn hỏi? Đương nhiên là muốn cùng ngươi đánh nhau a! Dùng thân thể chúng ta…đánh nhau”, nở nụ cười.

“Ngươi…… súc sinh vô lễ!” Nàng lệ xích.

Trong mắt nổi lên tia giận dữ, âm ngoan nắm cằm của nàng, cười lạnh “ đúng, ta chỉ là súc sinh nhưng biến ta thành như vậy phải là các ngươi sao?”

“Không giết chết ngươi là Ngọc Hoàng quá từ bi rồi”, nàng trừng mắt nhìn .

“Từ bi? Cho nên ta phải cảm kích sao?”, miệng gần sát với môi của nàng, rõ ràng là đang cười nhưng thanh âm lại lạnh đến mức làm người ta muốn run.

“Đương nhiên, bởi vì chúng ta để cho ngươi sống mấy ngàn năm qua”, nàng chút khách khí phản bác.

Sống lâu?

Nháy mắt mặt như được bao phủ bởi tầng sương lạnh.

Nữ nhân này miệng thật độc, nhưng độc càng làm cho tâm khó nhịn.

Nữ nhân quá hiền dịu có chút thú vị, thích Thủ Kiếm lạnh lùng, bề ngoài tuy thanh tú diễm lệ nhưng bên trong lại là trái tim băng giá, vô tình làm cho cả người nàng phát ra cỗ sức quyến rũ độc đáo, kích thích tính chinh phục của .

Cho dù là khối băng, cũng có bản lãnh hòa tan, muốn đánh cược người được xưng là nữ nhân lạnh lùng nhất Thiên giới có thể chống được bao lâu…

Ở trong lòng cười lạnh, đột nhiên mãnh liệt hôn lên đôi môi của nàng, chút thương tiếc mà g kích đầu lưỡi mềm mại.

Nàng kinh sợ, ngừng đẩy đầu lưỡi đang làm càn của ra ngoài, nhưng nàng biết hành động này đối với nam nhân phải là phản kháng mà là khiêu khích.

Phụng Thao Thiên thở hốc vì kinh ngạc, từ gặp qua diện mạo của nàng, áp lực dưới đáy lòng như trận hỏa, đốt cháy lý trí của , mà lại lười nghiên cứu khát vọng đối với nàng là do đâu mà có, chỉ biết là từ lúc nhìn thấy diện mạo của nàng, liền ên cuồng muốn nàng…

Áp chế cường hôn cái miệng nhỏ của nàng, động tác của càng thêm cuồng bạo, đột nhiên cởi bỏ quần áo của nàng, dùng sức xoa bóp bầu ngực đầy đặn của nàng, cũng lấy ngón tay xoe xoe thưởng thức nhũ tiêm hồng hồng, làm cho chúng trở nên thẳng đứng.

“Ngô……” Nàng kinh hãi thôi, muốn rống to, nhưng miệng bị toàn bộ che lại, muốn đẩy ra nhưng có chút lực nào, trong phút chốt mặt nàng trắn bệch, trong lòng hiện lên sự sợ hãi.

Nam nhân này chỉ dọa nàng mà thôi, thật sự muốn xâm phạm nàng, mà nàng lại vô lực chống đỡ.

Rất vớ vẩn! Nàng thân là Võ Khúc đứng đầu trong Tứ Thần quan, lùng bắt ác êu được, ngược lại còn rơi vào tình cảnh này.

Vì sao đám thủ hạ ai đến cứu nàng? Vì sao Tòng Dung lại đoán ra kết quả này?

Trong khi nàng còn đang thất thần lo sợ, Phụng Thao Thiên cởi bỏ luôn quần của nàng.

“Phụng Thao Thiên!” Nàng vẻ mặt kinh hoảng, ra sức vặn vẹo thắt lưng, ý đồ tránh né.

Hắn cười lạnh, mạnh mẽ vặn bung hai chân của nàng, cả người áp lên .

Nàng cả người chấn động, kinh biến sắc mặt.

Một cảm giác biết tên làn tràn trong lòng nàng, cái cảm giác này dù lý trí cỡ nào cũng khống chế được, toàn thân nàng tên dại như có ện chích vào, nàng vừa thẹn vừa giận, ngờ được mình lại dễ dàng bị đùa giỡn đạp hư…

“Hắc, phản ứng của ngươi rất mãnh liệt…xem, ẩm mảnh..”, ngước lên, cúi đầu nhì nàng, khỏe miệng hiện lên nụ cười tg lợi.

Nàng tức hận trừng mắt nhìn , nhếch đôi môi, thèm trả lời.

“Không được nga, nữ nhân thời ểm này phải phát ra tiếng rên mới được…”, cười cười, lại hôn lên đôi môi của nàng.

Nàng giận dữ, cố xoay mặt trán .

“Thả lỏng chút, như vậy ngươi mới có thể hưởng thụ cao nhất sự khoái hoạt chân chính”, khuyên nhủ.

“Phi! Hạ lưu!” Nàng xoay mình hướng , ói ra ngụm nước miếng.

Khuôn mặt đang tươi cười của chợt ngưng lại, chậm rãi, trong mắt như có lửa phun ra.

Cho dù bị rủa hình thuộc mình, phải lưu lạc thế gian, vẫn tâm cao khí ngạo, ai bì nổi, chưa từng có người nào đối i như thế với .

Nữ nhân này phải bị giáo huấn mới được.

“Ngươi có biết đem nam nhân chọc giận, có kết cục gì sao? Thủ Kiếm”, lau nước bọt mặt, âm trầm mở miệng.

“Bỏ bàn tay bẩn thỉu của ngươi ra!” Nàng lạnh lùng thốt.

Hắn bị chọc giận, dục hỏa giữa hai chân sớm cương cứng, lúc đầu tính hảo hảo chơi đùa nàng, hiện tại nhẫn nại nữa.

“Ngươi muốn vui đùa, vậy liền trực tiếp …”, cười, dùng pháp lực chế trụ cổ tay của nàng, đem cả người nàng đặt lên bàn, sau đó kéo đai lưng, cởi bỏ quần của mình rồi lại văn mở hai đùi ngọc trắng dài.

Nàng hoảng sợ trợn to hai mắt, còn kịp mở miệng bảo ngưng lại, nâng của nàng lên, tiến vào chiếm giữ u cốc ẩm , nóng rực của nàng.

“Phụng Thao Thiên……” Nàng chấn động toàn thân, phẫn hận lớn tiếng kêu.

“Trời ạ…… Ngươi…… Nóng quá……” Hắn mê say nheo lại hai mắt.

“Tên súc sinh chết tiệt này, ta nhất định đem ngươi bầm thây vạn đoạn”, nàng đỏ hồng hai mắt, ên cuồng gào thét.

“Tốt, chờ ngươi thoát khỏi lòng bàn tay của ta rồi nói sau…”

Nàng cắn chặt hàm răng, thừa nhận loại sỉ nhục trước giờ chưa từng có, quyết định xem mọi thứ trước mắt chỉ như ác mộng, chờ về sau, về sau…nàng trả lại cho gấp đôi nỗi nhục nàng nhận hôm nay.

Tuy rằng nàng phẫn nộ gào thét, thân thể của lại như bị trúng tà, phản ứng được khơi mào, đem thân thể tinh tráng, rắn chắc mãnh liệt xâm nhập ra vào, làm cho thân thể nàng như có gợn sóng, cảm giác đau đớn cùng khoái hoạt làm nàng mê man, chìm đắm trong địa ngục luân hãm…

“A……”

Nàng nghe thấy tiếng nữ nhân rên lên, mấy giây sau mới phát hiện thanh âm dâm ng đó là do mình phát ra.

Nàng cả kinh, mở to mắt nhìn thấy Phụng Thao Thiên đang mỉm cười nhìn nàng.

Cười đến giống ma quỷ……

“Thanh âm rên rỉ của ngươi thật dễ nghe…”, hơi thở của trở nên nặng nề

Nàng bị chính thân thể của mình phản bội, đả kích nhỏ, nhất thời thất thần.

Hắn khẽ cười tiếng, cúi đầu xuống, cuồng dã ngừng hôn môi của nàng. Thân thể hai người chặt chẽ kết hợp với nhau, hòa hợp lần nhau như cùng trong biển sóng dập dồn, tiết tấu rõ ràng lại triền miên gắn bó, hài hòa kết thành thể…

Dục hỏa đốt người cũng thiêu đốt hết thảy chung quanh, ngay khi đạt đến cao trào, suy nghĩ phân tán, mọi cảm giác đều rời rạc chỉ nghe bên tai tiếng thở nhanh, còn có cảnh mộng…

Trong mộng, cũng có nam nhân như thế ôm nàng.

Trong mộng, nàng càng thêm phóng ng tùy ý người nọ lần lượt giữ lấy nàng.

Hình ảnh mơ hồ, chợt lóe rồi biến mất……

Nàng cũng có cơ hội nghĩ tiếp, thân thể tựa như bị lửa đốt, trong khoảnh khoắc c lạc phá vỡ ý thức của nàng.

Mộng, ở trong khoảnh khắc bị hắc ám cắn nuốt.

Hơi thở nóng rực phả lên mặt Thủ Kiếm, làm nàng từ trong mộng tỉnh lại, mở to mắt lấp tức nhìn thấy đôi mắt sáng rực khác.

Ánh mắt của Phụng Thao Thiên.

Nàng kinh hãi, đưa tay đẩy ra, muốn chạy trốn nhưng còn chưa kịp xoay người bị gắt gao chận lại, hai tay bị chế, cả người dường như bị ôm lấy.

Nàng cùng , toàn thân trần trụi.

Trong phòng, tràn ngập mùi vị nam nữ giao n.

Hảo trầm, hảo buồn.

“Buông tay!” Nàng lệ xích, lạnh lẽo trừng mắt .

“Không.” Hắn cười khẽ.

“Ngươi giỡn còn chưa đủ sao?”, nàng trong lòng lại thấy ảo não, trốn thế nào cũng thoát lòng bàn tay của .

“Ngươi này chỉ súc sinh, còn ngoạn đủ sao?” Nàng đánh trong lòng cảm thấy tư đau lòng ác, lại như thế nào cũng trốn thoát tay lòng bàn tay.

Đã vài ngày trôi qua?

Nàng rò, chỉ biết từ ngày chiếm đoạt thân thể của nàng cũng buông nàng ra, mà lại khóa nàng gường lớn, khóa bên dưới người , chẳng phân biệt là ngày hay đêm, ngừng âu yếm đùa giỡn nàng, có khi ôn nhu, có khi cường ngạnh…lần lượt xâm nhập nàng, khi dễ nàng, giống như muốn đem nàng đùa giỡn cho đến chết mới thôi.

Nhưng bị chà đạp như vậy mà nàng chết, thậm chí thân thể còn như bị tẩu hỏa nhập ma, dễ dàng bị đùa nghịch, theo ngón tay khiêu khích của , theo hơi thở, theo nụ hôn nồng nàng của ên cuồng phóng ng theo, cùng đạt đến cao trào kích tình, sau đó tỉnh lại trong lòng , ngừng lặp lại…

Đói bụng, bắt buộc nàng ăn đồ ăn Tước nhi mang đến, mệt mỏi ôm nàng cùng ngủ, tỉnh lại cùng nàng giao n…

Nàng trở thành sở hữu độc chiếm của , làm sao cũng được, thống khổ vạn phần lại có cách nào.

Thẳng t mà nói so với dùng kiếm giết nàng còn khó hơn, nhưng nàng nhẫn.

Thân thể chịu nhục, nàng muốn chờ thời cơ đề giết , mang đầu của về gặp Ngọc Hoàng.

Phụng Thao Thiên nhìn chằm chằm nàng, cười.

Nữ nhân này khá lắm, cho dù yếu thế đến mức này nhưng cặp mắt xinh đẹp vốn luôn giấu trong mặt nạ bảo hộ kia vẫn thể hiện sự ương ngạnh.

Loại khiêu chiến này thật hứng thú, đây là nguyên nhân vì sao dùng thi mê hồn pháp với nàng, cần con rối nghe lời giường, muốn chinh phục con người nàng, bao gồm cả tâm của nàng.

“Không đủ vĩnh viễn đủ.” Cúi đầu dùng sức hôn đôi môi của nàng, hai tay của bắt đầu chu du thân thể xinh đẹp của nàng.

Nàng ra sức kháng c, tức giận la lên  “Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào?”

Hắn ngả ngớn nói:“Ta nghĩ đem ngươi ăn……”

“Ngươi này chết tiệt thằng khốn……” Nàng tức giận, hung hăng cắn vào cánh tay .

Hắn để mặc nàng, dấu răng cắn vào da thịt thật sâu làm đau mà còn tạo nên sự hưng phấn.

Mấy ngày nay, tựa như trúng độc, rời được nào, giờ nào khắc nào cũng muốn nàng, muốn quên nàng dù chỉ là hơi thở, nghĩ  buông tha mỗi biểu tình của nàng, khát vọng da thịt non mềm của nàng, quyến luyến mùi thơm người nàng, mê muội muốn giữ lấy tất cả của nàng…

Nữ nhân này nhất định phải có cái gì đó đặc biệt mới làm cho say mê đến thế.

Hiện tại chỉ nhìn nàng thôi, chỉ tâm của kinh hoàng mà tình dục vừa mới bình ổn bao lâu lại nổi dậy.

Thủ Kiếm rốt cuộc ngưng cắn, nhìn cánh tay rướm máu, in dấu hai hàm răng của nàng, lửa giận mới giảm bớt.

“Đây chính là cảnh cáo, chờ ta đoạn lại thần kiếm, ta nhấn định ăn thịt uống máu của ngươi để giải trừ mối hận trong lòng ta”

“Một nữ nhân nằm trong lòng nam nhân lại nói như vậy, cảm giác thật sự thú vị, lại c kỳ ngon miệng”

“Ngươi……” Nàng phát hiện trong mắt lại lóe lên ngọn lửa cuồng dã, trong lòng bất an.

“Ta lại đói bụng, Thủ Kiếm……” tay xoa nắn bầu ngực no đủ của nàng.

“Đừng nữa chạm vào ta!” Nàng lớn tiếng rống giận, liều mạng ngăn cản.

“Làm sao vậy? phải ngươi cũng cảm thấy thỏa mãn lại khoái hoạt sao? Mới nãy ngươi còn ở dưới thân ra rên rỉ thở gấp, thanh âm kia êm tai dễ nghe đến dường nào…”, ở bên tai nàng chế nhạo.

“Câm mồm! đừng tự cho là đúng, ta chỉ xem ngươi là thế thân, ta muốn nam nhân khác, phải ngươi”, nàng dùng hai tay cản , quyết tâm bắt ngưng lại giọng ệu tự đại làm người ta chán ghét kia.

Hắn biến sắc, giống bị rút cái, đồng tử mắt nháy mắt kết băng.

Lần đầu tiên chạm vào Thủ Kiếm liền phát hiện, Thủ Kiếm phải là hoàn bích, phải là nam nhân đầu tiên của nàng, chuyện này làm thoải mái cũng thật để ý, rất muốn biết nam nhân đầu tiên có được nàng là ai.

Hiện tại nàng nhắc tới, trong lòng như bị đổ thùng dấm chua, thấm vào lục phủ ngũ tạng của .

“Người khác? Hắn là ai vậy? nam nhân trong lòng của ngươi là ai”, nắm cằm nàng, lạnh lùng hỏi.

“Ngươi có quyền hỏi đến.” Nàng âm thầm cười lạnh, cuối cùng cũng có ểm hòa nhau “Nói.” Hắn dùng lực đem nàng kéo gần, quát.

Nàng đơn giản nhắm mắt lại, để ý tới .

Hắn nhăn mày, phút chốc nhớ lại những lời Lý Dung nói, toàn bộ nghi hoặc dường như có đáp án.

“Chẳng lẽ…… Là Tòng Dung?” Hắn tâm rùng mình.

Nàng hoắc mắt mở mắt ra, vẻ mặt ngạc nhiên.

“Là , đúng ?” Hắn trừng mắt nàng, lạnh giọng hỏi.

“Ta cần thiết phải trả lời ngươi.” Nàng hừ nói.

Không cần nàng trả lời, có thể xác định, nàng cùng Tòng Dung nhất định có quan hệ tầm thường, nếu Tòng Dung cam nguyện hao tổn pháp lực để giúp nàng tục mệnh.

“Tòng Dung cũng thật lớn mật, thân là người tu đạo còn có quan hệ bất chính với ngươi”

“Đừng đem Tòng Dung ra nói, giống với ngươi…”, nàng cả giận nói.

Nghe nàng vì Tòng Dung biện hộ, càng thêm hờn giận, đột nhiên cúi đầu, hung mãnh tàn sát bừa bãi môi nàng.

“Ngô……” Nàng đau đến nhăn mi, dùng sức đánh nhưng đáng tiếc lực đạo quá yếu, căn bản có tác dùng gì.

Hắn rất nhanh lại buông ra nàng, nhìn chằm chằm hai phiến môi bị hôn đến sưng đỏ của nàng, khóe miệng gợi lên nụ cười so với băng còn lạnh hơn.

“Ta giống với Tòng Dung, ngươi có thể nhìn xem…”, ác ý cười, tay chế trụ hai cổ tay nàng, tay còn lại chậm rãi hướng về phía dưới bụng nàng.

“Không cần như vậy!” Nàng tê thanh rống to.

“Không cần như thế nào? Ngươi mỗi lần ngoài miệng kháng , nhưng thân thể lại thích thú, thậm chí, còn có thể chủ động đón ý nói hùa ta!” Hắn châm biếm.

Nàng khuôn mặt nhỏ n trắng xanh, nói gì mà chống đỡ.

Không biết đối nàng hạ cổ gì mà mỗi lần đụng chạm nàng, thân thể biết thẹn mà sinh ra phản ứng, giống như nàng khát vọng chuyện xấu xa này lâu lắm. Điều này làm nàng chịu đựng được, rõ ràng là chán ghét lại tự chủ mà hàng phục dưới sự khiêu khích của , rõ ràng là ý tưởng chống lại sự xâm phạm của nhưng thân thể luôn đáp ứng , thậm chí còn hưng phấn phóng ng…

Thực đáng sợ!

Nàng bỗng nhiên sợ hãi chính mình, sợ thân thể kia xa lạ với chính mình.

“Hắn cũng như vậy vuốt ve ngươi, cho ngươi rên rỉ, cho ngươi đạt tới cao trào sao?” Hắn nheo lại mắt, hướng của nàng bên tai thổi khí, liếm làm nàng phấn nộn vành tai.

Nàng tức giận cắn nhanh môi dưới, cố gắng ngăn cản phát ra khoái cảm, kiên quyết bật lên bất cứ âm thanh gì.

Hô hấp của nàng càng lúc càng dồn dập, thân hình tuyết trắng phủ lớp mồ hôi như bạc.

“Ngươi ở trước mặt cũng phản ứng mãnh liệt như vậy sao?”, thanh âm của vì dục vọng mà trở nên khàn khàn.

“Đình chỉ…… Dừng lại……” Nàng hai gò má ửng hồng, run giọng.

“Nhìn xem ngươi, ở trong tay ta cháy…… Tòng Dung, cũng xem qua bộ dáng này của ngươi sao?”, nhíu mày nhìn khuôn mặt kiều mỵ của nàng, bị lòng đố kỵ thiêu cháy mỗi tế bào thần kinh.

“Đủ……” Nàng chịu nổi ngửa đầu hô to, thắt lưng và càng ngừng run run.

Xem nàng dục hỏa đốt người, cũng tình dục khó nhịn, thét lớn tiếng, rốt cuộc chống đỡ được, ở nàng phóng thích nháy mắt, vừa mới vùi vào nàng trong cơ thể.

“A…… Ta muốn ngươi, ngươi chỉ có thể là người của ta…… Nhớ kỹ…… Chỉ có thể là nữ nhân của ta…… Là của ta……” Hắn cũng đứng dậy, vẫn chưa phát giác ý định độc chiếm nàng của mình trở nên mãnh liệt dị thường, vận động kịch liệt trong nhu của nàng, cùng nàng kết hợp chặt chẽ chỗ.

Ngươi chỉ có thể là nữ nhân của ta……

Những lời này quanh quẩn ở Thủ Kiếm trong tai, như thế xa xôi lại quen thuộc, nàng cảm thấy phù phiếm, cảm thấy trướng đau, lại cảm thấy giải phóng, sau đó, hoàn toàn có đạo lý, nàng thế nhưng lại lệ nóng tràn mi……

Chính là, nàng rảnh suy tư chính mình vì sao rơi lệ, liền lâm vào cảm giác mê đắm dâng cao, rốt cuộc bùng nổ thành đoàn tinh quang, đem nàng đốt cháy…

“A……” Nàng rên rỉ, ý thức lại phân tán.

“Không được, ta cho phép ngươi hôn mê, ta muốn ngươi tỉnh, nhìn  đầy đủ cảm thụ của ta” cuồng phách nói xong, trực tiếp hôn môi của nàng, tiếp năng lượng cho nàng.

Khí tức nóng rực lập tức tràn đầy trong cơ thể nàng, làm cho cả người suy yếu của nàng chấn động, hai mắt mở to, lần đầu tiên cảm giác được phần cứng rắn của ở trong cơ thể nàng, cũng thanh tỉnh mà đối diện thân thể mình đang kịch liệt đáp lại .

Giống như cam tâm bị đoạt lấy, nàng lấy tư thái c kỳ phóng ng nghênh hướng xâm lược, đong đưa theo , thở gấp ngừng.

“A!” Hắn toàn thân trận rung động, phát ra gầm nhẹ.

Thời , có lát lần lượt thay đổi, nàng còn dừng ở mộng cùng sự thật bên cạnh, trong đầu chỉ vội vàng xẹt qua hé ra mơ hồ thoát phá mặt……

Khi kích tình trào dâng qua , nàng mới như từ cao rơi xuống, trở lại thực tếm khuôn mặt nhỏ n thản nhiên đẩy ra, mềm mại tránh sang bên.

“Ngươi thật nhập tâm, mỗi lần đều vì cao trào mà hôn mê, Tòng Dung có thể cho ngươi đạt đến khoái cảm như thế sao?”, lộ ra biểu tình tg lợi, thỏa mãn, vẻ mặt tràn đầy đắc ý.

Thủ Kiếm mình chán ghét nhắm hai mắt, cắn răng nói.

Hắn thấy nàng trần trụi nằm, tóc dài rối tung xõa ra, thân thể tuyết trắng đối lập với sàn giường mày đen tạo nên sự khêu gợi mãnh liệt, tứ chi vì tập kiếm mà thon dài, đường cong lung linh có thể làm tê liệt ý chí nam nhi, hơn nữa gương mặt lại thanh tú bức người, sức quyến rũ của nàng dường như ai chống được.

Nhịn được vuốt ve mái tóc rối tung của nàng, phát hiện ra khóe mắt nàng có nước mắt.

“Ngươi khóc? Vì sao? Vì bảo vệ được thân mình cho Tòng Dung sao?”, xoay người ngối dậy, hiểu vì sao lại giận.

“Ngươi câm miệng cho ta.” Nàng ngẩng đầu lên rống giận.

“Hừ, ngươi còn trông cậy việc trở về bên Tòng Dung sao? Trước khi ta chơi đùa chán, ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ”

Nếu Thủ Kiếm thật là nữ nhân của Tòng Dung, càng thể dễ dàng buông tha cho nàng.

Hắn xoay người, nâng cằm của nàng lên, bắt buộc nàng phải đối diện với mình.

“Từ giờ trở , ngươi chính là lợi thế để ta đối phó Tòng Dung, ngươi chờ xem ta đối phó với bọn họ thế nào, ta phá hủy hết thảy bọn họ, sau đó lại lần nữa đoạt lại ngôi hoàng đế của ta…Trước các ngươi tưởng có thể hàng phục được ta, giờ đến lượt ta hàng phục các ngươi…”

“Chỉ bằng mình ngươi?Hừ, nếu ngươi quá tự đại thì chính là hoàn toàn rõ tình thế…”, nàng trừng mắt, lạnh lùng phản bác.

“Rất nhanh, ngươi biết là ai rõ ràng lắm tình thế, Võ Khúc đại nhân…… Ha ha a…… Ha ha ha……” Hắn dứt lời, tiếng cười trầm thấp, cuồng tiếu giống như tiếng chuông từ địa ngục tuyền đến.

Loading...

Comments Facebook
Comments

avatar

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.